watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2577 Lượt

hoang mang nhìn Hoa Điệp, hắn cơ hồ thì thào tự nói: “Đúng rồi, Màu Điệp đã chết, nàng đã chết ở. . .nhưng mà nàng cùng nàng ấy rất giống nhau. . . . . .” Tay hắn chậm rãi vuốt ve trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Điệp.

Trong mắt Hoa Điệp tràn ngập hoảng sợ, nàng sợ hãi lui về sau, muốn tránh né ma trảo của hắn, “Không. . . . . . Không nên đụng ta. . . . . .”

Trung niên nam tử nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của nàng, mặt càng thêm vặn vẹo.

“Màu Điệp, vì sao nàng sợ ta? Ta đây yêu nàng. . . . . .” Hắn tăng thêm sức nắm lấy bả vai của nàng.

Hốc mắt của Hoa Điệp tràn đầy nước mắt, “Ta không phải Màu Điệp, mau buông ra!”

Hoa Điệp sợ hãi, cả người lui về sau thành một đoạn, ánh mắt bất lực nhìn về phía đường cái, ở ngã tư đường người đến người đi, nhưng lại không ai đến giúp đỡ nàng.

Người qua đường đều e ngại trung niên nam tử có gương mặt điên cuồng này, sợ nhúng tay vào, đại hiệp sẽ bị người đánh nằm úp sấp biến thành cẩu hùng.

“Nàng là Màu Điệp, vì sao không chịu nhận ta? Chẳng lẽ nàng không quên được tên Hổn tiểu tử kia sao?” Thanh âm của hắn càng ngày càng thô bạo, vẻ mặt vô cùng oán hận làm cho lòng người kinh sợ.

“Không phải. . . . . . Buông! Ta không phải người ngươi nói đến, đau quá. . . . . .” Hoa Điệp cắn môi, trên vai truyền đến từng trận đau nhức, nàng lui về sau, khuôn mặt nhỏ nhắn lê hoa đái vũ làm người ta đau lòng.

“Màu Điệp, theo ta trở về!” Trung niên nam tử lôi kéo cổ tay của nàng, mạnh mẽ đem nàng kéo đi.

“Không cần! Cứu mạng! Buông. . . . . .” Hoa Điệp kêu to, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Buông nàng ấy ra!”

Thanh âm lạnh lùng chợt vang lên, nháy mắt cảm giác được cánh tay bị đau, trung niên nam tử liền buông tay, Hoa Điệp rơi vào trong lòng một nam tử trẻ tuổi.

“Tướng Khuyết ca, huynh đã đến rồi, muội rất sợ!”

Hoa Điệp trốn vào trong lòng Thẩm Tướng Khuyết, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong ngực hắn, nước mắt thấm ướt vạt áo của hắn, làm cho nội tâm của hắn hiện lên một chút cảm giác tội lỗi.
——————————————————–

Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!

——————————————————–
Nếu nàng không đi theo hắn, si ngốc canh giữ ở bên ngoài, thì cũng không phát sinh chuyện này, nói đi nói lại, đầu sỏ gây nên vẫn là hắn!

Thẩm Tướng Khuyết cố gắng gạt đi cảm giác tội lỗi trong lòng, hắn tự nói với mình, là nàng muốn theo tới, không có liên can gì tới hắn.

Nhưng mà vì sao hắn xoá không được cảm giác áy náy kia?

Thẩm Tướng Khuyết thu hồi tinh thần, nhìn trung niên nam tử như con hổ nhìn thấy cừu non bổ nhào đến, gương mặt dữ tợn, làm Hoa Điệp sợ tới mức càng thêm lui vào trong ngực của hắn, run nhè nhẹ.

“Tướng Khuyết ca. . . . . .” Nàng phát ra tiếng kêu cứu yếu ớt, tay nhỏ bé liền nắm lấy vạt áo của Thẩm Tướng Khuyết không buông, sợ buông lỏng tay, nàng sẽ bị người ta mang đi.

“Muội yên tâm đi!” Mắt Thẩm Tướng Khuyết nheo lại, đánh giá người trước mắt, chém đinh chặt sắt nói: “Không ai có khả năng mang muội đi.”

“Xú tiểu tử, ngươi là ai? Đem Màu Điệp trả lại cho ta.”

Thấy hắn ra sức tiến lên, Thẩm Tướng Khuyết mang theo Hoa Điệp lui về phía sau, làm cho hắn nhào vào khoảng không.

“Ngươi. . . . . .” Trung niên nam tử bắn ra ánh mắt giết người, trên người lộ ra nồng đậm sát khí.

Vẻ mặt Thẩm tướng khuyết trở nên ngưng đọng, hắn nhìn ra được người nam nhân trước mặt này sắp ra tay.

“Xú tiểu tử, tốt nhất là đưa nữ nhân trên tay ngươi giao ra đây.” Trung niên nam tử nghiến răng nói, gương mặt không ngừng vặn vẹo.

“Ngươi là ai? Trả Màu Điệp lại cho ta.”

Hoa Điệp ở trong lòng Thẩm Tướng Khuyết vội lắc đầu, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt chứa đầy nước mắt nhìn Thẩm Tướng Khuyết, “Không cần, không cần giao muội ra .”

Vẻ mặt Thẩm Tướng Khuyết trầm xuống, càng nắm chặt cánh tay mảnh mai của nàng, “Muội yên tâm đi! Nếu muội có chuyện gì, người trong nhà của muội tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho huynh.”

Vẻ mặt Hoa Điệp lộ ra mất mát.

“Nguyên lai huynh cứu muội, chỉ vì sợ người trong nhà mắng sao?” Nàng nếm được mùi vị chua xót trong miệng, đành phải buông tay đang cầm vạt áo của hắn ra.

“Ừ! Nếu huynh thật sự đem muội giao ra, nhị tỷ sẽ đem huynh đi làm thịt.” Thẩm Tướng Khuyết không chút để ý nói, hắn không có nhìn đến vẻ mặt mất mát của Hoa Điệp.

Hoa Điệp nhìn hắn, nhìn Thẩm Tướng Khuyết anh tuấn ở bên cạnh, như thế nào cũng không có cách tiêu tan.

Chẳng lẽ ở trong tim của hắn, một chút địa vị nàng cũng không có sao? Những lời này nhiều lần nàng muốn hỏi ra khỏi miệng, nhưng lại nuốt quay về trong bụng ngay, nàng sợ biết được đáp án sẽ làm tan nát cõi lòng.

“Xú tiểu tử, đừng trách ta không khách khí.” Trung niên nam tử vừa nói xong, tay lập tức có ưng trảo, hướng lên người Thẩm Tướng Khuyết đánh tới.

Một ngọn gió lướt ngang qua, Thẩm Tướng Khuyết đẩy Hoa Điệp sang một bên, “Muội ở bên cạnh đi, đừng cản trở huynh.”

Nàng gây trở ngại sao? Ánh mắt Hoa Điệp trở nên ảm đạm, vẻ mặt lo lắng nhìn bóng dáng hai người đang giao đấu với nhau.

Trung niên nam tử ra chiêu hung ác, trong mắt tràn ngập hận ý.

Thẩm Tướng Khuyết trở nên nghiêm túc, hắn nhìn ra được công phu của người trung niên nam tử này không đơn giản, nếu không phải bản thân còn có công phu tốt, nói không chừng sẽ thua ở trên tay hắn.

“Xú tiểu tử, công phu của ngươi không tồi, nhưng ngươi nghĩ rằng sẽ thắng được ta sao?” Trung niên nam tử phát ra tiếng cười quái dị, trong mắt hiện lên một chút nham hiểm.

Đột nhiên hắn rút ra từ trong lòng một bao thuốc bột, hướng trên mình Thẩm Tướng Khuyết ném qua.

“Cẩn thận!”

Hoa Điệp không chút nghĩ ngợi liền xông lên, che trước mặt Thẩm Tướng Khuyết.

Sắc mặt Thẩm Tướng Khuyết khẽ biến đổi.

Chỉ thấy bột phấn màu hồng rơi trước khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Điệp, nhất thời, cả người nàng mềm nhũn té xuống.

“Ngu ngốc! Ai bảo muội xông lên?” Thẩm Tướng Khuyết gầm nhẹ.

Sắc mặt trung niên nam tử cũng biến đổi, không ngừng xông lên trước, vừa vặn bị Thẩm Tướng Khuyết đánh lên một chưởng.

Phụt một tiếng, máu bay đầy trời, trung niên nam tử nhổ ra một ngụm máu, cả người bay đến bên kia ngã tư đường, ngã quỳ rạp trên mặt đất, sau đó khó khăn đứng dậy, khóe môi nhếch lên một vết máu.

“Xú tiểu tử, không nghĩ tới ngươi lại có năng lực làm cho ta bị thương.” Hắn dùng tay áo lau đi tơ máu bên miệng.

Thẩm Tướng Khuyết vẻ mặt vẻ lo lắng, tay ôm Hoa Điệp mềm nhũn, lớn tiếng chất vấn, “Ngươi làm cái gì?”

“Ta làm cái gì? Ha ha!” Hắn cười ha ha, nhìn giai nhân trong lòng Thẩm Tướng Khuyết, tươi cười lộ ra chút tàn nhẫn, “Nàng đã trúng vạn ác độc tâm tán, nếu như trong hai canh giờ không uống thuốc giải, nàng sẽ hương tiêu ngọc vẫn.”

“Đem giải dược giao ra đây.” Thẩm Tướng Khuyết ra lệnh.

“Xú tiểu tử, ngươi dựa vào cái gì muốn ta giao giải dược?” Trung niên nam tử càng cười càng càn rỡ, nhìn sắc mặt Thẩm Tướng Khuyết ngưng đọng lại.

“Cho dù là phải dùng thủ đoạn, ta cũng phải lấy được.”

“Chờ một chút, xú tiểu tử, nếu ngươi giao mỹ nhân trên tay ra đây, ta cam đoan mạng nhỏ của nàng có thể giữ.”

“Nếu ta cự tuyệt thì sao?” Thẩm Tướng Khuyết lạnh lùng nói.

“Chẳng lẽ ngươi muốn nàng chết sao?” Vẻ mặt của hắn biến sắc, lớn tiếng hỏi lại.

Thẩm Tướng Khuyết lâm vào trầm tư.

Hoa Điệp nằm ở trong lòng Thẩm Tướng Khuyết, vô lực kéo tay áo hắn, đáng thương nhìn hắn, liều mạng lắc đầu, “Đừng đem muội giao cho hắn, cho dù chết, muội cũng không muốn rơi vào tay hắn.”

Nhìn ánh mắt tràn ngập khẩn cầu của nàng, Thẩm Tướng Khuyết gật đầu.

Cuối cùng Hoa Điệp cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nàng thật sự sợ hãi Thẩm Tướng Khuyết sẽ đem nàng giao ra, cho dù là kéo dài hơi tàn, nàng cũng không muốn rơi vào tay trung niên nam nhân kia.

“Màu Điệp, nàng. . . . . Vì sao? Nàng vì sao chết cũng không đi theo ta? Chẳng lẽ ở trong lòng nàng, không có sự tồn tại của ta sao?” Trung niên nam tử ánh mắt lâm vào điên cuồng, cơ hồ là thì thào tự nói: “Ta đã biết, nhất định là tên xú tiểu tử này cho nàng ăn cái gì, cho nên nàng mới không muốn theo ta.”

“Không phải, ta căn bản là không biết ngươi, ta mới không đi theo ngươi.” Hoa Điệp càng thêm vùi vào trong lòng Thẩm Tướng Khuyết, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

“Màu Điệp, chẳng lẽ nàng quên ta là ai sao? Ta là người thân nhất của nàng, Tùng Bách ca.”

Hoa Điệp lắc đầu mãnh liệt, “Ta chưa từng nghe qua tên này, huống hồ, ta căn bản không phải là Màu Điệp, ngươi nhận lầm người rồi.”

“Rõ ràng bộ dạng nàng cùng Màu Điệp giống nhau như đúc, không có khả năng ta nhận lầm người.” Tùng Bách điên cuồng phủ nhận, hai mắt tràn ngập nồng cháy.

“Mặc kệ ngươi có nhận lầm người hay không, mau giao giải dược ra đây.” Thẩm Tướng Khuyết không thể không xen vào cuộc nói chuyện của bọn họ, sắc mặt có vẻ trầm thấp.

“Ngươi không đem người giao ra

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT