|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đủ chỗ cho họ nằm. Ông Giám Đốc phải lấy thêm một dãy phòng của khu Nội khoa. Những giường bịnh được kề sát nhau hơn, nhưng vẫn thiếu chỗ. Bịnh nhân phải nằm cả ngoài hành lang. Những đêm đạn pháo bay qua, tiếng hú nghe rợn người. Ôm hai con vào lòng, tôi chỉ biết thầm vái Ơn Trên phù hộ che chở cho ba mẹ con.Một hôm tôi phải đến phúng điếu đám tang nhà hàng xóm. Vợ người tử sĩ khoảng tuổi tôi. Chị làm ở Ty Nông nghiệp. Chồng chị là một Thiếu úy thuộc Sư đoàn 7 tử trận. Chị đang mang thai sáu tháng. Nhìn chị khóc rũ bên quan tài chồng, tôi cũng khóc theo! Tôi khóc thật nhiều! Tôi khóc không phải cho người nằm xuống, mà tôi khóc cho người quả phụ trẻ! Tôi khóc cho đứa bé sắp chào đời! Tôi cũng khóc cho chính tôi vì phải xa chồng. Có chồng đời lính chiến là phải chấp nhận hoàn cảnh sinh ly, chấp nhận luôn cảnh tử biệt có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Tuy đã dọn sẵn tinh thần chấp nhận và chịu đựng, nhưng cứ chứng kiến cái đau khổ của tha nhân, tôi có cảm tưởng đó là hình bóng cái đau khổ của chính mình!Hôm đó, mới mười giờ sáng mà trời nắng chang chang không một chút gió phe phẩy. Cây cối ở trước bịnh viện gần như im lìm bất động. Hơi những vết thương, hơi người quá đông, cộng vào tiếng rên rỉ của bệnh nhân. Mặc dù đã quen thuộc cảnh này, nhưng không biết sao hôm nay tôi cảm thấy, bồn chồn khó chịu quá.Bỗng bà vú bồng hai đứa nhỏ hớt hãi vào tìm, đưa tấm điện tín: “TRẦN TRỌNG VĨNH – BỊ THƯƠNG – NẰM Ở TỔNG Y VIỆN CỘNG HÒA”. Đọc xong dòng chữ tôi run lật bật, đầu óc rối loạn nên tôi không biết làm gì. Hồng điền đơn xin cho tôi nghỉ một tuần lễ, phép đặc biệt. Huệ nói :- Thu nên viết vài dòng báo tin cho ba má anh Vĩnh. Trong giờ ăn trưa, mình sẽ đi xuống bến xe lam nhờ chuyển thư cho hai bác. Thu nên về nhà sắp xếp rồi đi Sài Gòn ngay. Bây giờ còn sớm, mới có mười một giờ thôi. Mi phải bình tĩnh. Việc gì rồi cũng đâu vào đó, cũng ổn thỏa cả…Tôi viết mấy dòng đưa cho Huệ, nhờ gởi về cho ông bà nội hai cháu. Sau đó tôi về nhà dặn bà vú mấy việc cần thiết rồi lật đật đi ngay.Khi tôi ra bến xe thì thấy nhỏ Hồng chờ ở đó, tay cầm xâu bánh ú, dặn dò :- Mi cố gắng ăn uống bình thường, để dành sức khỏe mà thăm nuôi chồng mi. Có thời giờ nhớ biên thư hoặc điện thoại về bệnh viện cho bọn tao biết tin tức tình trạng sức khỏe của đấng trượng phu của mi. Bánh ú này nhưn mặn đó, ngon lắm, đem theo đường cố ráng ăn cho đỡ dạ.Tôi mũi lòng, khóc ngon ngọt, Hồng cũng ứa nước mắt, an ủi :- Không sao đâu mà. Ba má chồng mi ăn ở hiền lành thì lẽ nào Trời Phật chẳng phù hộ cho đấng trượng phu của mi. Ba của nhỏ Huệ cũng khen mi có tướng vượng phu ích tử, thì lẽ nào cục cưng của mi… bị thiệt thòi hay sao? Biết đâu cái may nằm trong cái rủi. Rồi đây chồng mi sẽ được giải ngũ, hắn sẽ xoay qua nghề kinh doanh trở nên giàu có. Mi sẽ đeo hột xoàn cả vốc cả bụm…Tôi đang rầu thúi ruột cũng phát phì cười :- Đồ quỷ yêu! Người ta đang lo mà mi cứ cà rỡn tầm ruồng gì đâu hà!Tổng y viện Cộng Hòa quá rộng. Đầu óc tôi đang rối bời. Tôi đi từ phòng này qua phòng kia gần cả giờ vẫn chưa tìm được Vĩnh. Tôi vừa mệt vừa sợ, nước mắt tôi cứ chực trào ra! Sau cùng, tôi tìm đến phòng đại diện của Sư đoàn 21 bộ binh. Họ lật sổ ra tìm và cho biết Vĩnh đang nằm ở phòng cấp cứu. Tôi đi qua hướng phòng cấp cứu theo họ chỉ dẫn. Vừa đi, tôi vừa lẩm bẩm: “Bị thương hôm nào mà nay còn nằm trong phòng cấp cứu?”. Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt không sao cầm giữ được nữa.Tôi thừa biết Vĩnh có mệnh hệ nào, tôi có thể kê vai gánh vác công việc mưu sinh để nuôi con cái. Nhưng tôi không thể nghĩ tới mình sẽ ra sao nếu Vĩnh chết. Chàng có sức mạnh tinh thần và là một điểm tựa của tôi. Dù vì chiến tranh chàng vắng nhà. Nhưng khi nghĩ tới chàng, tôi cảm thấy vững lòng chăm lo mọi việc, nghĩ tới tương lai hai đứa con. Những khi cực nhọc, bi quan, nghĩ tới chàng là tôi cảm thấy được an ủi nhiều, lại tìm được sự phấn khởi. Nếu chàng chết đi, làm sao tôi có thể đương đầu với bao nhiêu đau khổ, với sự ngã lòng trong những ngày sắp tới?Tôi không được vào phòng cấp cứu. Tôi đứng ngoài cửa sổ, nói tên họ, cấp bậc đơn vị của Vĩnh, nhờ viên y tá trực tìm hộ. Viên y tá lật sổ bịnh nhân, không thấy có tên anh, lật sổ chuyển bịnh cũng không thấy tên. Anh ta lật sổ tử vong! Tôi chới với muốn quỵ xuống, tay phải níu chắc móc cửa mới đứng nổi. Sổ tử vong cũng không có! Người y tá lật lại sổ chuyển bịnh một lần nữa, thì thấy tên anh đã chuyển ra ngoại thương từ hai hôm trước. Tôi đi như chạy đến phòng có mang số mà Vĩnh được chuyển qua đó, do người y tá mới ghi chọ Tôi đến nơi thì giường đã trống không, mền, gối, đã dọn sạch sẽ. Tôi sợ điếng hồn, nghĩ rằng Vĩnh đã chết, nên người ta đã đem anh đi rồi! Có tiếng hỏi :- Xin lỗi bà tìm ai?Tôi quay lại thấy người nữ trợ tá. Như vớ được phao, tôi đưa mảnh giấy cầm trên tay cho cô ta, vì tôi không còn sức hỏi han gì nữa cả. Cô nữ trợ tá sốt sắng :- Thưa bà, ông ấy đã chuyển qua trại sĩ quan từ hôm qua. Bà hãy đi qua đường kia, bỏ ba trại, thì đến. Phòng ông nhà ở bên phải, trên tầng lầu hai.Tôi cảm ơn cô nữ trợ tá rồi thất thểu đi. Cố bám lấy tay vịn cầu thang, và khó khăn lắm tôi mới bước lên hết bậc thang cuối cùng.Chiếc mền mỏng đắp tận cổ Vĩnh. Mắt phải của chàng được băng kín. Mắt trái, không băng nhưng chung quanh tím bầm. Tay trái chàng được truyền nước biển, tay kia được truyền máu, lại còn có ống dẫn nước tiểu, và ống dẫn nước từ phổi ra. Hai tay tôi ghì lấy thanh giường, mới khỏi ngã.Người Y sĩ hỏi tôi :- Xin lỗi, bà có phải là thân nhân ông ấy không?- Dạ tôi là vợ của ảnh.- Xinh mời bà vào phòng giấy.Tôi cố định thần, lê từng bước nặng nề theo ông ta đi thẳng vào đầu của trại. Nơi đây có hai cửa. Một cửa ăn thông vào phòng khác, còn cửa kia ông ta mở ra để bước vào. Nhưng tay ông vẫn giữ cửa cho khỏi đóng để tôi vào. Ông chỉ ghế :- Xin mời bà ngồi.Chỉ đợi có vậy, tôi vội ngồi xuống. Ông ta đi thẳng đến góc phòng mở tủ lạnh rót nước :- Mời bà dùng nước, nước mát sẽ làm bà dễ chịu hơn.Tôi lí nhí cảm ơn rồi uống cạn ly nước. Thật ra tôi không quá khát như vậy, nhưng cổ tôi khô và miệng tôi đắng. Tôi muốn uống một thứ gì cũng được, hay cho vào miệng một miếng gì đó để lấy lại bình tĩnh. Nếu không, chắc tôi sẽ không chịu đựng được nữa. Thật vậy, ly nước làm tôi dễ chịu hơn. Ông ta đến ngăn tủ dở từng xấp hồ sơ ra xem. Cuối cùng, ông lấy xấp hồ sơ dầy cộm lại ngồi đối diện tôi. Tôi nghĩ chắc là hồ sơ bệnh lý của Vĩnh.- Thưa bà, tôi là Bác sĩ Phương, trưởng khu ngoại khoa, và cũng là Bác sĩ điều trị cho Thiếu tá Vĩnh. Hôm mới chuyển ông ấy đến thì tình trạng của ổng hết sức nguy hiểm. Mắt phải bị thương ra nhiều máu, bốn mảnh đạn ghim vào phổi. Khắp tay chân mình mẩy còn bị những mảnh nhỏ ghim chi chít. Nhưng may mắn, chỉ ở ngoài da thôi.Tôi không dằn được, nói như rên :- Xin bà hãy bình tĩnh. Những mảnh đạn trong phổi đã được lấy ra, thời kỳ nguy hiểm coi như không còn phải đáng lo nữa.- Thưa Bác sĩ, mắt phải của ồng còn sử dụng được nữa không? Và mắt trái thì sao?- Mắt phải của Thiếu tá hoàn toàn hự Mắt trái không hề gì, chỉ bị động mà thôi, sau sẽ trở lại bình thường.- Ổng vẫn còn hôn mê sao?- Không, ông ấy đang ngủ, khi bà ra đấy có lẽ ông đã thức rồi.Tôi đứng lên chào Bác sĩ Phương, rồi trở ra giường của Vĩnh. Tôi nhìn chồng tôi đang chìm đắm trong giấc ngủ mệt nhọc, trên mặt đầy vết bầm, vết sưng. Lòng tôi xót xa vô cùng, nhưng tôi đã lấy lại bình tĩnh, không thấy gì xáo trộn trong tâm hồn như lúc mới được điện tín. Tôi thừa biết sau khi rời khỏi Tổng y viện Cộng Hòa, chàng đã gởi lại một con mắt. Nhưng tình nghĩa giữa chàng và tôi không vì vậy mà thui chột mất đi. Vợ chồng đã quen hơi hướm nhau. Chàng là tôi, tôi là chàng. Nếu chàng coi tôi không là cái xương sườn của chàng do Đức Chúa Trời nắn ra, mà là cùng hẹn chàng từ muôn kiếp trước, cùng chàng bước ra trong cõi đời này để làm vợ chàng, để cùng chàng kề vai gánh vác cái hệ lụy đau xót của kiếp người, thì tôi vẩn thấy lúc nào chàng cũng nguyên vẹn trong cuộc đời tôi, từ thể chất đến tinh thần.Chiến tranh, nghĩa vụ trai thời loạn đã cướp mất chàng ra khỏi tầm mắt tôi. Nhưng hoạn nạn trả chàng về tôi, lấy bớt ở thị giác chàng một nửa, nhưng con mắt còn lại của chàng sẽ cùng tôi nhìn về chân trời hạnh phúc sáng hồng trước mặt, khi chàng rời khỏi bịnh viện này. Chỉ nghĩ tới đây, lòng tôi êm ả với niềm an ủi kỳ diệu. Tôi chợt khóc, nhưng không rõ đó là dòng lệ tủi cực hay những dòng lệ hạnh phúc. Có lẽ hai tình cảm ấy cùng một lúc hiện ra, nhưng tôi cảm thấy mình vừa tỉnh một cơn ác mộng để nhìn thấy cái viễn ảnh bình an và tươi sáng trong những ngày sắp tới.Đứng sát giường hơn, tôi thấy những ngón tay băng kín của chàng động đậy, nhưng Vĩnh không biết có người đang đứng gần. Tôi khẽ gọi :- Vĩnh! Vĩnh! Em đây! Em đây nè! Em đến thăm anh đây. Anh có nghe em nói không?Mắt phải của Vĩnh băng kín, mắt trái Vĩnh cố mở ra, nhưng không mở hết, nên nhắm lại. Môi chàng mấp máy như muốn nói gì. Bỗng Vĩnh ho một cách đau đớn. Dòng lệ lẫn máu bầm bên mắt trái chảy dài xuống má. Tôi hốt hoảng :- Đừng nói, đừng nói, đừng xúc động. Em biết anh muốn hỏi gì rồi. Để em nói, để em kể cho anh nghe.Miệng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




