watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3209 Lượt

gì chưa? Để má cạo gió cho con.Tôi trấn an :- Con có uống thuốc rồi. Thôi má à, con sẽ khỏe, má khỏi cạo gió.- Thôi cũng được, vậy để má nấu chút cháo cho con ăn. Uống thuốc mà không ăn gì thì sẽ khó chịu lắm.Đêm hôm ấy vì không yên tâm để tôi ở nhà một mình nên bà đã ở lại. Ông ra về. Sáng sớm hôm sau ông chở thầy thuốc bắc đến chẩn mạch cho tôi. Chẩn mạch xong thầy cho ông bà biết là tôi đã mang thai. Sự vui mừng hiện trên nét mắt trầm tĩnh của ông. Còn bà cười nói tíu tít :- Ông phải ra nhà dây thép đánh dây thép báo tin cho anh chị sui biết, cho Vĩnh biết luôn thể. Ngoài ba mươi tuổi mới có con, nó sẽ vui mừng lắm. Tôi đã nghi khi thím Bảy về nói con dâu mình cảm thấy khó chịu trong người. Cảm ơn Trời Phật, năm tới mình sẽ có cháu nội. Ông nhớ dặn chú Bảy hái đủ ngũ quả, lựa trái tươi tốt, ngày mai tôi sẽ đem đi cúng chùa.Tin tôi có thai, hai bên đều vui mừng vì đã lâu rồi hai bên đều vắng tiếng trẻ thơ trong nhà. Má tôi lật đật dắt bà vú qua thăm, và để vú ở lại chăm sóc tôi. Má tôi nói với bà sui của mình :- Lúc tôi đẻ con Thu thì bà vú về ở gia đình tôi. Bà nuôi cháu Thu từ nhỏ đến lớn nên biết rõ tánh tình cháu, từ miếng ăn đến giấc ngủ. Nay cháu có mang, thể chất yếu đuối, Vĩnh lại vắng nhà. Ông nhà tôi dặn để bà vú ở lại chăm sóc cho cháu, chị thấy có tiện không?Má chồng tôi liền bảo :- Chúng tôi rất vui mừng. Thật không gì tiện việc bằng có bà vú ở lại đây. Từ khi cháu Thủy đi làm xa đến nay, vợ Vĩnh ở nhà một mình. Chúng tôi cũng lo lắm. Đã dọ hỏi mướn người; nhưng thật khó quá chị ơi! Người trẻ tuổi thì mình lại ngại, còn lớn tuổi thì không dễ kiếm. Giờ, anh chị cho bà vú ở lại, vờ chồng tôi yên tâm lắm. Anh chị chu đáo quá!Nhân dịp má tôi qua thăm tôi, thím Mười gởi cho tôi ba cái trứng ngỗng thật lớn, dặn tôi phải luộc ăn rất tốt cho thai nhi và cho người mẹ. Hơn tuần lễ sau tôi được thư Vĩnh. Anh dặn dò tôi đủ thứ, nhứt là phải ăn uống như đàn bà có sức khỏe bình thường.Lúc chưa lập gia đình tôi ở nhà trọ ăn cơm tháng, đến khi có chồng rồi má tôi không cho ăn cơm tháng nữa, mà phải tự nấu. Vì bà nghĩ, làm như vậy để tập cho tôi làm bếp, sau này Vĩnh về, tôi sẽ biết nấu cho Vĩnh ăn. Má có biết đâu má chồng tôi nấu cơm canh rồi cho người đem lên cho tôi một tuần đôi ba lần. Hôm nào trực, tôi ăn trong bịnh viện. Những ngày còn lại thì Thủy giành nấu. Thật ra Thủy nấu ăn ngon lắm. Nay có bà vú thì mọi việc vú làm hết, tôi cũng chẳng biết gì cả.
Đọc tiếp: Chân Trời Hạnh Phúc – Chương Chương 3 .2
Chân Trời Hạnh Phúc – Chương 03.2
Vĩnh về thăm nhà hai hôm nay, sau khi tôi mang thai hơn bốn tháng. Bà vú xin về thăm con đi lính ở Cao Lãnh. Vĩnh dặn mẹ đừng cho đem đồ ăn lên nữa, để chúng tôi đi chơi gặp đâu ăn đó cho tiện. Kể từ khi cấn thai đến nay, tôi chẳng muốn ăn thứ gì cả, khi thấy đói, cố nuốt thức ăn mà thôi. Hôm nay tôi vụt thèm món canh chua mà vú và má chồng tôi thường nấu. Vĩnh chở tôi đi chợ mua cá lóc, rau, me. Đủ thứ cho nồi canh chua. Con cá lóc bị tôi đập hoài mà không chết, cứ lóc lóc trườn đi. Tôi hét lên, Vĩnh chạy xuống bắt lại nhờ bà hàng xóm làm dùm. Cá sau khi làm sạch sẽ thì được cắt ra từng khứa. Tôi lại lúng túng không biết cho thứ nào vào nồi trước, thứ nào vào sau. Sau cùng, tôi cho tất cả vào nồi. Một bên là bếp nấu cơm, bên kia dành nấu canh. Khi cơm chín thì canh cũng chín. Cơm dọn lên Vĩnh và tôi cùng ăn. Tôi thử nếm miếng canh trong tô. Trời ơi! canh gì mà lờ lợ, lạt lạt làm sao! Tôi không biết là canh gì, ngọt không ra ngọt, chua không ra chua. Cá thì nhừ nát lẫn mất trong rau. Tôi không ăn được, và cảm thấy sượng trân, cứ len lén nhìn Vĩnh. Chàng ăn ngon lành. Tôi lắc đầu cười lỏn lẻn rồi buông đũa. Vĩnh ngạc nhiên :- Sao em không ăn thêm cho khỏe. Em cười gì vậy?Tôi âu yếm nhìn chồng :- Canh vầy mà anh ăn được hả? Em không ăn được nữa, dù chỉ húp một muỗng.Rồi tôi nhỏ giọng hơn :- Thật ra em không biết nấu ăn, em dở lắm.Không biết Vĩnh nói thật hay tội nghiệp cho tôi vì nấu xong bữa cơm, mặt mũi tóc tai tôi nhễ nhại mồ hôi. Vừa bới cơm thêm, Vĩnh vừa nói :- Anh ăn cơm lính quen rồi. Em nấu ngon hơn tụi nó nấu ở đơn vị nhiều. Ngon lắm, thật vậy đó.Tôi mỉm cười cảm thấy nao nao thương Vĩnh, và tội nghiệp cho tôi.Sáng sớm hôm sau chúng tôi về dưới nhà má chồng tôi, vì nghe tin Thủy đã về từ chiều hôm qua. Anh em kẻ đi lính, người đi làm xa, mấy khi được gặp nhau, nay cả hai đều về thăm nhà, má chồng tôi vui mừng lắm. Cả nhà được sum họp cho nên bà làm đủ thứ các món ăn mà chúng tôi ưa thích. Trên mâm cơm người được chăm sóc nhứt vẫn là tôi. Má chồng tôi gắp thức ăn để vào đầy chén cho tôi. Món này bổ cho mẹ, món kia bổ cho thai nhị Ba chồng tôi gọi thím Bảy :- Chút nữa thím có rảnh gọt mấy trái dừa xiêm cho vợ thằng Vĩnh đem về. Và nhớ đốn mấy cây mía tây ngoài bờ trầu nữa.Thủy chu miệng làm bộ nhỏng nhẻo với ba má chồng tôi :- Có chị Vĩnh, ba má quên mất con gái mình. Mai mốt, con không thèm về thăm nhà nữa.Má chồng tôi nửa đùa nửa thật :- Đúng rồi, má phải thương con dâu nhiều chớ. Không lâu nữa chị Vĩnh con sẽ đẻ cháu để nối dòng. Còn con là nữ sanh ngoại tộc, “thương con gái là thương dại thương dột”. Mai mốt con bị thằng chồng con xỏ mũi dẫn đi mất.Rồi bà xoay qua ông :- Ông nghĩ đúng không? Thấy tôi đó thì ông biết mà.Ba chồng tôi cười nhẹ, gật gù :- Má tụi con lúc nào mà không đúng? Hồi má tụi con mang thai các con, ba lo cho má tụi con đủ thứ.- Thôi đi ông ơi, lúc tôi có nghén thằng Vĩnh và sau đó là con Thủy, ông có ở nhà đâu. Ông phải dạy học ở Bến Tre. Hai ba tuần mới về nhà một lần.Bà lại quay sang chúng tôi :- Ông bà nột các con không khó tánh. Còn cô Út các con thì thắc mắc đủ điều. Cổ bắt lỗi má đủ thứ. Má rất khổ sở. Nhiều khi má buồn giận ba các con…Ba chồng tôi cướp lời :- Thôi đi mà, bà nói sang đàng rồi, chuyện xưa lắc còn giận gì nữa? Nhớ khi bà có mang thằng Nghĩa, tôi về ở luôn đó. Bà cứ nhắc hoài chuyện xưa, rồi buồn sẽ mau già lắm. Bây giờ mình sắp có cháu nội rồi, không khéo sau này các cháu nói nội bà già hơn hội ông cho coi.Nói xong ông cười khà khà. Bà cũng cười, còn Thủy thì cười đến sặc. Nghĩa cười lớn hơn. Tôi cũng cười ra tiếng. Riêng Vĩnh chỉ cười chúm chím, khen :- Ba tuyệt lắm, lúc nào cũng có cách làm cho má vui lòng.Mẹ chồng tôi vui vẻ :- Mi cũng vậy. Cha nào con nấy, Thu con, con đừng mắc mưu nó nghe.Vĩnh nhăn mặt :- Má à, con hiền lắm mà. Má hỏi Thu xem. Có phải không em?Thủy chêm vào :- Chị Thu đừng có tin ảnh, ảnh đáo để lắm!Vĩnh kêu lên :- Thủy lại hại anh rồi. Hôm nào gặp Cường anh sẽ cho hắn biết là Thủy thích làm ở Gò Công hơn đổi về Long An.Thủy trợn mắt :- Cái anh này! Em chịu thua anh luôn, cú trả đũa của anh độc địa lắm đó nghen.Cường là hôn phu của Thủy. Cậu ta đang dạy học ở Long An. Cha mẹ Cường và Cường lúc nào cũng muốn Thủy đổi về trên ấy cho tiện. Vì Cường là con một, nên cha mẹ không muốn cậu đi xa. Con gái phải theo chồng, vì vậy Thủy chờ làm ở Gò công cho đủ hai năm, thì mới có thể xin về Long An trước ngày thành hôn.Thủy có vẻ hồng hào khỏe mạnh. Thật sự cô không đẹp lắm, nhưng duyên dáng mặn mòi. Nhan sắc đó mà ở nơi các cô ca sĩ thì họ sẽ trau giồi thêm bằng cách ăn mặc, bằng nữ trang, bằng son phấn lộng lẫy để trở thành người đẹp như ai. Nhưng tôi thấy Thủy ăn mặc giản dị, dáng điệu hơi quê quê, ăn nói hồn nhiên mà lại có nét quyến rũ đặc biệt. Thủy tỏ vẻ không mấy thích tình Gò Công. Nhưng Thủy hay ca tụng mắm tôm chà, mắm tôm chua ở đó. Thủy còn bảo mãng cầu dai ở Gò Công vừa lớn trái vừa ngọt. Trái sơ ri chua chua ngọt ngọt. Gò Công có món bánh giá (còn gọi là bánh cống) thiệt khéo, thiệt ngon. Nhưng Thủy chê mận bánh bao trắng nõn ở làng Đồng Sơn thuộc[ không ngọt và dòn bằng mận da người lấy giống từ Sa Đéc, trong vườn ba má chồng tôi. Sau cùng Thủy kết luận :- Em chỉ muốn làm việc ở Gò Công chừng nửa năm

thôi. Vái trời em gặp người làm việc ở Long An muốn đổi về Gò Công để được hoán chuyển. Có vậy mới mau và tiện cho em.Tôi biết Thủy muốn gì, nhưng cũng nói :- Thôi cô ơi, tiện gì? Ở đâu rồi cô sẽ quen đó. Vả lại chỉ ở Gò Công chừng hai năm là tự động được quyền đổi đi nơi khác.Thủy nguýt :- Bộ chị muốn em ở Gò Công để dài cổ chờ đợi hai năm sao? Trong hai năm biết đâu có sự thay đổi, rủi em lỡ duyên rồi làm gái già sao? Bây giờ em còn là gái trẻ thì em dễ tánh.Biết đâu khi làm gái già, em sẽ trở nên khó tánh như mấy bà già lựu đạn sét thì sao đây?Gia đình bên chồng tôi là một gia đình hòa thuận hạnh phúc, mà tôi là một người đàn bà có phước được ba má chồng thương yêu như con ruột. Còn hai đứa em Vĩnh cũng rất quý mến tôi.Về thăm gia đình bên chồng suốt cả ngày hôm đó, mặc dù tôi không làm gì cả, chỉ ăn rồi nằm, rồi ngồi dán tóc, vậy mà về đến nhà tôi cũng mệt mỏi quá. Sau khi tắm rửa xong, tôi nằm xem truyền hình. Vĩnh rót hai ly nước lọc bưng ra hỏi :- Lúc anh không có nhà, gia đình anh có tốt với em không?Tôi nhìn Vĩnh không hiểu tại sao chàng lại hỏi như thế? Vĩnh nghiêm sắc mặt :- Đừng nhìn anh, hãy trả lời anh đi.Tôi vẫn nhìn chồng trân trối :- Sao anh hỏi như vậy? Bộ anh nghĩ rằng ba má không thương em sao?- Không, thật sự ba má rất quý mến em. Nhưng anh muốn chính em cho anh biết.Tôi nhấn giọng rõ ràng :- Ba má thương em nhiều lắm, thương hơn lúc anh ở nhà.- Như vậy anh mới an tâm lúc ở xa em.Tôi nhìn Vĩnh cười :- Nếu ba má không thương em thì anh làm sao đây?- Anh sẽ dẫn

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT