watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3211 Lượt

xa lạ, má sẽ nghĩ sao đây? Trước ngày đi làm ở xa, má dặn dò tôi đủ mọi thứ, nhưng chưa bao giờ má mói về việc đi chơi. Bởi tôi chưa đi đâu với người ngoài khác phái đơn lẻ như vậy. Thường thì tôi cùng lũ bạn đi chơi tập thể, như đi cắm trại với nhà trường, đi hội họp. Má biết tôi lười lắm. Ngày cuối tuần, tôi không làm gì, không đi đâu. Tôi thích ngủ thôi, thích ngủ hơn cả ăn. Mặc dù bây giờ tôi đi chơi với Vĩnh, một chàng thanh niên mới quen, tuy không có một ý nghĩ gì đen tối cả, nhưng tôi cảm thấy mình như kẻ phạm tội.- Suy nghĩ gì nữa vậy? Thôi anh về nghen. Thứ hai mình sẽ gặp.- Dạ, anh về.Không biết tại sao, tôi nhu nhược như vậy? Nhỏ Minh Thu này thường ngày lý sự với anh nó, với Hoanh, hôm nay biến đi đâu mất rồi? Tôi có thể từ chối, không đi chơi với Vĩnh. Trở về đơn vị thì mặc chàng chớ, có mắc mớ gì đến tôi đâu? Cũng như tôi cùng chàng đi chơi Bến Tre, đến nhà bạn, tại sao chàng bảo Huy hỏi tôi thì biết vì sao không có cô nào ưng chàng? Cãi lẫy với anh em trong nhà, lúc nào tôi cũng thắng họ hết mà. Thu ơi, tại sao với Vĩnh mi cứ ấm a, ấm ớ hoài vậy? Việc gì cũng để chàng quyết định cả, ừ, tại sao vậy? Tôi cũng không biết tại sao!Chúng tôi đi ăn chiều, đi uống cà-phê, đi nghe nhạc, đi qua các con đường rợp bóng mẹ Hôm nay, Vĩnh hút thuốc nhiều hơn nói chuyện. Tôi vẫn yên lặng đi bên chàng. Bỗng Vĩnh hỏi :- Thu có người yêu chưa?Tôi giựt mình, cảm thấy sượng sùng, nhột nhạt. Vì đây lần đầu tiên có người con trai trực tiếp hỏi tôi câu đó. Tôi chỉ nghe các nhân vật nam nữ hỏi nhau trong phim ảnh, trong tiểu thuyết thôi. Chu choa ơi, ngượng quá! Nếu trời sáng tỏ, Vĩnh sẽ thấy sắc mặt tôi đỏ ửng, sẽ thấy cử chỉ tôi mất tự nhiên. Chàng lại lên tiếng làm tôi giật mình thêm nữa :- Kìa Thu, có nghe anh hỏi không?Tôi ấp úng :- Có, em có nghe.Chàng hỏi gặn :- Vậy có anh chàng nào lọt vào mắt xanh của Thu chưa?- Chưa, còn anh?Đó là một phản ứng tự nhiên, mãi cho đến bây giờ, tôi cũng không ngờ mình hỏi ngược lại như vậy. Vĩnh trầm ngâm :- Lúc còn đi học, anh có quen với một cô gái cùng trường. Nhưng cô ta đã đi lấy chồng khi anh chưa ra trường Võ Bị Đà Lạt. Và kể từ đó đến nay, anh chưa có quen với ai nữa cả. Có lẽ nơi anh đến chỉ toàn là nước đỏ phù sa, cùng chồn, khỉ, rừng tràm, đỉa vắt, muỗi mòng…Rồi chàng cười, tôi cũng cười theo. Thời gian qua mau, giây phút chia tay rồi cũng phải đến. Vĩnh đưa tay nhìn đồng hồ :- Đã chín giờ hơn, thôi để anh đưa Thu về.Tôi yên lặng đi bên Vĩnh, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Tôi chợt cảm thấy buồn sâu đậm. Đến trước nhà trọ, Vĩnh nắm tay tôi siết nhẹ. Tôi vẫn để tay yên trong lòng bàn tay ấm chắc của chàng. Chàng châm điếu thuốc rồi thì thầm :- Thu hãy giữ gìn sức khỏe.Tôi hơi nghẹn vì niềm xúc động chợt đến :- Anh cũng vậy. Chừng nào… anh về?Vĩnh siết tay tôi chặt hơn :- Chưa biết, nhớ biên thư cho anh.- Anh cũng nhớ biên thư cho Thu, nhớ kể chuyện vui đời lính cho Thu nghe.Cuộc chia tay lại có vẻ bịn rịn, rồi suốt đêm hôm đó, tôi thật khó ngủ. Tôi thấy như mình thiếu thốn một thứ gì đó, và buồn rã rời, nhưng tôi không biết nguyên nhân từ đâu. Tôi cứ trằn trọc mãi trên giường, nằm lăn qua trở lại. Thời gian sao đi quá chậm theo tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ báo thức. Hương dạ lý ngoài bờ rào thoang thoảng vào phòng. Ánh trăng len lỏi vào khe cửa sổ lá sách. Không phải ly cà-phê sau buổi cơm chiều làm tôi trải qua một đêm thức trắng. Chính cái nhìn và nụ cười của Vĩnh làm tôi không tài nào vùi sâu vào giấc ngủ bình thường. Rồi ngoài phòng khách, chiếc đồng hồ ODO dạo nhạc và gõ ba tiếng. Ngoài đường xe tuần tiễu chạy vút qua, bỏ lại tiếng máy nổ trong cái vắng ngắt của nửa đêm về sáng.Từ đó tôi thay đổi nếp sống tình cảm. Tôi hay buồn, hay mơ mộng và thích đi dạo một mình trên những con đường đầy bóng mát cây me lớn cỡ nửa vòng ôm. Rồi những cánh thư từ tiền tuyến gửi về, từ Năm Căn, từ Châu Đốc, từ Tịnh Biên. Thư Vĩnh đại khái thăm hỏi tôi, kể lại những nơi anh đã đi qua, kể niềm nhung nhớ trong ngày đầu gặp tôi.Bốn tháng sau, kể từ ngày anh đi, bất ngờ Vĩnh đến tìm tôi trong giờ làm việc. Quân phục của chàng còn lấm bụi đường. Tôi rụt rè đi chậm lại vì trên xe Jeep, ngoài Vĩnh ra còn mấy người mặc quân phục nữa. Thấy tôi, Vĩnh gọn gàng nhảy khỏi xe gọi :- Đến đây Thu! Anh Nghiêm, đây là cô Thu, bạn tôi. Nè Thu, đây là Thiếu tá Nghiêm, ông bạn già của anh đó.Tôi chào viên sĩ quan cấp tá có đóa hoa mai bạc nằm trên vạch vàng đính trên ve áo. Thiếu tá Nghiêm niềm nở :- Không dám, chào cô. Mặc dù ở xa Vĩnh, nhưng mỗi lần nói chuyện với hắn qua điện thoại, hắn hay nhắc đến cô luôn. Hôm nay tôi mới hân hạnh được gặp cô. Vĩnh nói không sai chút nào cả, cô còn đẹp hơn hắn tả nữa.Tôi e thẹn cảm ơn ông. Thiếu ta Nghiêm tươi cười :- Hôm nay tôi đưa Vĩnh về đây giao cho cô. Khi hắn hết phép thì cô nhớ nhắc hắn về trình diện. Nếu trễ, hắn sẽ bị phạt đó. Thôi chào cô, chúc cả hai vui vẻ.Trong những ngày nghỉ phép, Vĩnh luôn đến đón tôi. Sau giờ làm việc, chúng tôi đi ăn, tản bộ vòng thành phố nhỏ bé, đi xem chiếu bóng. Trong lúc nói chuyện, Vĩnh nhắc đến thiếu tá Nghiêm :- Thu biết không? Ông Nghiêm hay nói tếu, tánh tình vui vẻ. Hầu như chưa bao giờ anh thấy ổng giận hờn ai. Anh ra trường sau ổng một khóa, và về cùng đơn vị với ổng. Tụi anh rất hợp tánh nhau. Ba năm trước ổng bị trọng thương, không tác chiến được nữa, nên được về làm Bộ Chỉ huy Trung đoàn.Nhà ổng ở tại thành phố Cà Mau. Lúc về phép anh thường ghé nhà ổng gởi bộ đồ lính để mặc thường
Đọc tiếp: Chân Trời Hạnh Phúc – Chương Chương 3
Chân Trời Hạnh Phúc – Chương 03.1
Chương 3: —–
\”\”Sau tuần trăng mật chúng tôi trở về nhà trước Tết mấy ngày. Mùa Xuân đến với chúng tôi thật huy hoàng, thật đẹp giống như trong giấc mơ. Những ngày nghỉ phép qua mau. Ngày mai Vĩnh phải trở ra đơn vị.Tôi nhắc nhở chàng :- Anh cần gì đem theo nói để em chuẩn bị cho anh.- Lại đây em, không có gì bận rộn đâu, mấy bao thuốc lá đủ rồi. Tuần sau sẽ có hàng quân tiếp vụ. Lính mà em. Việc gì cũng phải đơn giản hóa tối đa cho nó gọn.- Chỉ vậy thôi sao?- Ừ, chỉ vậy thôi.Tôi cầm chai dầu Nhị Thiên Đường đưa lên, xoay xoay trên tay, Vĩnh ngạc nhiên hỏi :- Em biết anh ưa xài dầu Nhị Thiên Đường hả? Sao em biết?- Biết chớ, mùi dầu cứ lãng vãng trong quần áo cũ của anh. Em là vợ anh mà, nếu không biết thì ai biết?- Tài quá, nhưng anh bỏ thói xức dầu Nhị Thiên Đường lâu rồi mà. Không cần mang dầu theo em à.- Sao lại bỏ? Bỏ lúc nào?Vĩnh kéo tay tôi ngồi xuống cạnh, vì anh đang nằm xem truyền hình :- Ngồi xuống đi, để anh nói cho nghe. Lúc còn đi học, anh rất ghét mùi dầu, thậm chí cả dầu thơm. Nhưng đến khi đi lính, thì có hôm vào khu rừng ẩm ướt lành lạnh, thằng bạn kế bên cứ lấy dầu ngửi. Anh ta đưa qua, bảo anh ngửi đi cho ấm. Từ đó xức dầu thành thói quen, lúc nào trong túi áo anh cũng có chai dầu. Em biết không? Lần đầu tiên đến đón em đi chơi, theo thói quen, anh lại xức dầu. Thủy khuyên “Cô Thu là y tá, em nghĩ chắc cổ không thích mùi dầu này đâu”. Bởi nghe Thủy nói vậy, từ đó anh không xài dầu nữa, và bỏ luôn. VẬy em không cần phải để chai dầu vào ba-lô cho anh.- Em đâu có nói không thích mùi dầu này. Em chỉ không muốn anh uống rượu, vì rượu có hại cho sức khỏe, và đôi khi vì rượu gây ra nhiều việc không tốt. Nhưng em chỉ nói vậy thôi, gặp nhiều trường hợp cũng phải uống chứ “Nam vô tửu như kỳ vô phong” mà.Thật tình mà nói, tôi rất ghét mùi dầu này. Lúc nhỏ, mỗi lần tôi bị cảm, má tôi và bà vú đè đầu cạo gió ê ẩm cả người. Và nhớ có lần tôi đã cự nự với anh Tâm, với Hoanh, vì hai người tập hút thuốc. Cãi với hai người thì lúc nào tôi chẳng thắng! Má tôi nói: “Tụi con đừng thèm nói nữa, để coi thế nào nó cũng bị trả báo, gặp ông chồng hút thuốc, điếu hạ gọng, điếu đọng quan, gì gì đó, tao quên mất rồi”. Quả thật má nói chẳng sai, tật nào lúc xưa tôi ghét, giờ chồng tôi đều có đủ. Chà chà, nếu anh Tâm và Hoanh mà biết chuyện này, thì chắc tôi sẽ mắc cỡ lắm. Nhưng tôi tự biện hộ cho mình: “Vĩnh đi lính xa nhà, quanh năm trong núi rừng hiu hắt, nếu không có thuốc, có dầu thì tội anh lắm! Họ cười thì cũng chẳng có sao”.Tôi rất thích dáng điệu trầm ngâm của Vĩnh khi hút thuốc, đã tập chịu đựng khói thuốc từ khi mói quen chàng, giờ đây tôi lại tập quen mùi dầu. Thì ra: “Thương chồng thương cả tật hư của chồng”.Vĩnh kêu lên :- Kìa, em đang nghĩ gì nữa vậy?- Em đang nghĩ ngày mai anh đi. Nhà mình trở nên trống vắng lắm. Bao giờ anh về thăm?Vĩnh không sao trả lời được, chàng xoay qua chuyện khác :- Em sẽ đi làm lại, gặp bạn bè, lu bu với công việc. Ngày tháng sẽ qua mau. Hôm nào buồn thì đi uống cà-phê cho khuây khỏa.Tôi xịu mặt :- Anh nói vậy thì lúc nào em cũng nên đi uống cà-phê cả. Anh đi rồi thì lúc nào mà em không buồn. Nhưng em không đi đâu hết. Má có mua cho em cà-phê rồi. Bao giờ anh về chúng mình đi đến quán cà-phê thú vị hơn.Vĩnh ái ngại :- Ở nhà em không được buồn. Chừng nào có phép anh sẽ về. Cuối tuần nếu có rảnh thì em nên về thăm ba má. Ở đó người đông, em sẽ thấy vui hơn. Em phải ăn uống bình thường. Lần sau về phép, anh muốn thấy em mập hơn. Em mà ốm như vầy làm anh không yên tâm chút nào.Tôi cười buồn :- Em đã gầy còm từ nhỏ mà!- Nhưng bây giờ không được gầy còm nữa.- Anh tưởng em là lính anh hả?- Nếu lính thì em đã bị phạt rồi.Cái Tết và tuần trăng mật trôi qua mau. Vĩnh trở về đơn vị,

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT