watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3176 Lượt

lắm sao?Tôi bật cười dòn dã :- Tôi uống cà-phê gần như theo thói quen. Từ lúc nhỏ tôi đã tập uống rồi. Ba tôi rất thích cà phê. Sáng nào ông cũng uống một cữ. Cho nên mỗi lần pha cà-phê cho ông, má tôi thường pha cho anh em tôi, nhưng cà-phê lợt hơn. Nghĩa là cà-phê nước đầu dành cho ba tôi. Còn nước thứ nhì dành cho anh em chúng tôi. Khi biếng ăn, tôi chỉ uống một tách cà phê là đủ rồi.Vĩnh gật gù :- Như vậy không tốt.- Dạ má tôi cũng nói vậy, nhưng đôi khi thôi.Mắt Vĩnh chợt long lanh, chàng đề nghị :- Vậy hôm nào tôi sẽ đến mời cô đi uống cà phê nhé, có phiền cô không?Tôi thoáng e ngại, vì sợ mấy đứa bạn cùng sở chọc ghẹo. Nhưng trong thâm tâm tôi cho tôi biết rằng ý mình bằng lòng mạnh hơn lý do kia; nhưng tôi vẫn làm giọng không mấy nhiệt thành :- Dạ, để coi.Trời về trưa, luồng gió Tết mát rượi lào xào trên ngọn xoài nhánh mận. Có tiếng con tôm tích búng chóc chóc dưới mương gần đây, tiếng chim trao trảo líu lo gọi đàn tìm trái chín, tiếng máy tàu xìn xịt chạy trên sông, và có tiếng gà gáy lẻ tẻ cuối xóm. Tôi và Vĩnh tiếp tục nói chuyện: Chuyện hằng ngày, chuyện giải trí, chuyện thời cuộc, chiến tranh… Thật ra, Vĩnh nói cho tôi nghe, còn tôi chỉ ấm a, ấm ớ chớ có biết gì nhiều đề tài và kiến thức để ăn nói. Được biết Vĩnh là anh cả trong gia đình ba anh em, ba Vĩnh dạy học, má chàng ở nhà chăm lo gia đình. Vĩnh là cựu học sinh trường Nguyễn Đình Chiểu. Khi đậu xong phần hai, chàng lên Sàigòn theo học Văn Khoa. Đến năm thứ ba thì chàng bỏ học, vào trường võ bị Đà Lạt. Khi ra trường thì chàng được bổ sung về Sư đoàn 21. Đến nay chàng được tròn sáu tuổi lính.Hôm đó tôi được ba má Thủy đãi cơm trưa. Mâm cơm dùng chén sành, đũa tre, nhưng sạch bóng. Các món ăn được chiên xào kho nấu tươm tất. Một tô canh bí đao nấu với cá lóc, có ngò rí, hành lá xắt mỏng nổi xanh trên mặt. Cá trê vàng kho tộ, với mỡ xắt hột lựu, rắt tiêu cay. Một đĩa tép bạc lột vỏ xào mướp hương. Dĩa gỏi dưa leo bằm xoài sống trộn với khô cá sặc và thịt ba chỉ. Thủy cố tình đặt Vĩnh ngồi gần tôi để chàng gắp thức ăn cho tôi.Tôi mắc cỡ quá! Mấy ông sĩ quan trổ tài nịnh đầm coi cũng hay đáo để. Tuy đói bụng, nhưng tôi cũng ăn uống thong thả, không dám ăn uống tự nhiên như ở nhà… “Trước mặt người bạn trai và gia đình họ, có bao nhiêu thanh lịch, phong nhã, đài các, chị phải đem phô ra hết. Nếu là cốt cọp chị phải làm ra vẻ con mèo; nếu dữ dằn như con kên kên, con diều hâu, thì chị làm ra hiền lành như con bồ câu, con cu cườm…”. Anh của Thủy không phải là bạn trai của tôi, nhưng khi chợt nhớ những lời của hai cô em họ, con chú tôi dạy, tôi vụt ngượng ngùng, và cảm thấy tay chân thừa thãi, lúng túng, lụp chụp làm sao!Tôi sửa soạn ra về, thì Hồng Huệ bước vào. Tối nay hai cô trực ở nội khoa. Hồng chúm chím cười tinh quái, má lúm đồng tiền :- Huệ, mi biết không? Hôm nay trước cửa bệnh viện có trồng một “cây si”. Không biết của ai đây?Huệ điệu đà chớp chớp bờ mi dài cong vút :- Chắc là của Minh Thu.Tôi vừa cái nút áo, vừa sừng sộ :- Ê nói gì có tên ta đó?Huệ nhìn ra phía cổng :- Ở bệnh viện to lớn có hàng trăm nhân viên này, giờ chỉ có mình mi chưa có ai đưa đón. Nhưng bọn ta chỉ nói mò thôi mà, bộ bị đạp trúng đuôi rồi sao mà mi dữ dằn vậy người đẹp “giá băng”?Tôi làm thinh rủa thầm “đồ hai con quỷ xí xọn”. Nhưng tôi vẫn lắng tai nghe coi chúng nói gì. Huệ hỏi Hồng :- Hắn ra sao, mậy?- Trông cũng “bô trai”, coi như đủ tiêu chuẩn. Hình như là lính trận miền xa. Nhưng mặt hắn trông có vẻ nghiêm lắm. Tức cười quá! Hồi nãy nhỏ Hồng Nhi tưởng bở, liếc cười với hắn, hắn tỉnh bơ lờ đi, làm nhỏ quê quá chừng. Nhỏ cứ lẩm bẩm rủa hắn cho đã giận.Hai cô tiếp tục bàn tán, rồi thích chí cười khúc khích. Tôi chào chúng ra về khi chuông reo tan sở.Má tôi thường nói, tôi ra đường là luôn nhìn xuống, để tìm bạc cắc. Thật ra má nói cũng đúng, tôi ít khi nhìn qua ngó lại.Hai con bạn tôi, mỗi đứa một vẻ, đứa nào cũng có đủ đòn phép. Hôn phu con nào cũng cao ráo, bảnh trai. Hai con nha đầu này ưa dùng đủ đòn phép để hai tên kia mê mệt say đắm. Ý là tụi nó không đẹp, chỉ có duyên mà thôi.Con Hồng có cặp gò má hơi cao. Nó chưa ló mòi ăn hiếp hôn phu cưng vàng, cưng ngọc của nó. Tôi biết con này đáo để, chỉ hiền ở ngoài mặt. Để rồi coi, anh chị em bên chồng sẽ bị nó áp chế. Con quỷ này thuộc về loại đàn bà không hề nhịn thua ai hết. “Chị em chồng nó bồng nó nách. Anh em chồng nó xách một tay”. Nó mà không sửa đổi thì bên chồng nó sẽ khổ với nó dài dài.Còn nhỏ Huệ thì làm vẻ con mèo mít ướt. Nhưng nó thích lùi một bước rồi tiến hai bước. Thằng chồng tương lai của nó nếu hay lạng quạng sẽ mệt đừ với nó, thấy nó là hết dám ho lớn, là hết dám thở mạnh.- Minh Thu! Minh Thu!Có tiếng ai gọi làm tôi giật mình, quay lại. Thì ra ông anh kỳ kỳ của Thủy, tôi hơi ngạc nhiên :- Dạ chào ông Vĩnh.Vĩnh trách :- Cô đi mau quá, thiếu điều tôi không theo kịp. Hôm trước tôi đã nói với cô, sẽ có một hôm nào, tôi sẽ mời cô đi uống cà-phê. Cô nói “để nghĩ coi”. Hôm nay cô đã nghĩ kỹ chưa?Vĩnh vừa nói, vừa đi về phía tôi. Chàng tìm tôi thật bất ngờ, làm tôi mất tự nhiên, ngượng ngùng quá! Vì là giờ tan sở, nên ở cửa chánh có rất nhiều người chờ vào thăm thân nhân. Cửa tôi vừa mới ra tấp nập nhân viên ra vào. Nhìn về phía cửa sổ phòng trực, tôi thấy Huệ, Hồng nói gì không biết, mà đang chỉ chỏ về phía tôi. Mấy cô nữ tá viên đến thực tập vừa đạp xe qua mặt tôi, vừa gọi lớn, cố ý chọc ghẹo tôi. Anh chàng Minh, nội khoa thì cho rú máy xa Vespa thật lớn. Hắn chạy qua mà còn quay đầu lại nhìn tôi cười nheo mắt. Tôi đang lúng túng thì nghe tiếng gắt gỏng của Vĩnh :- Kìa, sao cô còn không đi? Cô đứng đây để người ta trêu ghẹo cô hả?Tôi vội bước mau theo Vĩnh, không nói lời nào. Có lẽ tôi chưa lấy lại được bình tĩnh, và hình như tôi đang hờn mát. Thật ra, tôi cũng không biết mình phải làm gì! Vĩnh đi gần tôi hơn, giọng mềm mỏng và tha thiết :- Đừng giận anh nghe Thu. Anh tệ lắm, hay gắt gỏng với kẻ vừa quen. Thật là vô duyên hết sức!Giọng chàng trầm ấm dễ thương làm sao! Ánh mắt tha thiết van nài, nụ cười bùi ngùi. Chàng như biến thành một người khác. Bỗng dưng hai hàng nước mắt chảy dài xuống má tôi, mà chính tôi cũng không ngờ, và không biết tại sao? Vĩnh cuống cuồng lấy chiếc khăn tay màu trứng sáo trao cho tôi, em ái bảo :- Lau mắt đi Thu, xin lỗi Thu nhé, không phải anh cố tình đâu. Ý anh muốn nói để Thu đi mau khỏi chỗ này, cho họ đừng chọc ghẹo Thu nữa. Thật ra anh không biết ăn nói làm sao cho mềm lòng phái đẹp.Mặt Vĩnh lộ vẻ thành khẩn, lo âu, cơn hờn giận tôi tan biến. Tôi chặm nước mắt, rồi trả khăn lại cho chàng :- Thôi bỏ đi, lỗi không phải của ông. Bây giờ mình đi đâu đây?- Đi ăn nghe.- Không, đi uống cà-phê.- Thì đi, lên xe anh nghe, để anh chở Thu đến đó.- Dạ không, tôi không quen ngồi xe Honda.- Vậy anh đi gởi xe, để cùng cuốc bộ với Thu cho vui.Vĩnh dắt xe đến chỗ gởi. Chúng tôi đi bộ dọc theo đường Hùng Vương, quẹo trái qua đường Lý Thường Kiệt, rồi đi lần về hướng đường Trung Trắc.- Chào cô Thu!Tiếng chào lanh lảnh của cô học trò. Tôi lịch sự chào lại. Tôi biết nếu đi một mình chắc chắn cô sẽ không chào, vì cô đi xe đạp cùng chiều với tôi. Cô chào là cố ý để nói với tôi rằng: “Đã bắt gặp quả tang rồi nhé!”Vĩnh khen :- Nhiều người biết Thu quá!- Ông cũng biết đây là thành phố nhỏ mà, vả lại có ông đi bên cạnh, tức là gây sự tò mò cho người khác, nên họ muốn trêu tôi. Nếu tôi đi một mình thì chẳng ai thèm ngó.Vĩnh tinh quái hỏi gặn :- Có đúng không?Tôi không trả lời, và cũng không nói gì thêm, vì tôi nghĩ nếu bất cứ một câu chuyện gì, tôi mà bàn cãi với Vĩnh, thì bao giờ tôi cũng thua là cái chắc. Trước mặt Vĩnh bao giờ tôi cũng thấy mình nhỏ bé và ngây ngô.Vĩnh cất giọng mỏng nhẹ như cơn gió mát :- Bộ Thu còn giận anh hả?Tôi nhẹ lắc đầu :- Dạ không.Vĩnh nhìn tôi đề nghị :- Bỏ tiếng dạ đi Thu, và đừng gọi bằng ông nữa, nghe nặng quá!Tôi vẫn không trả lời, bước đi bên chàng. Tới trước một chiếc quán nhỏ, tuy vậy vẫn sáng sủa, trang trí tân thời với bàn ghế thấp, đèn hồng ẩn trong xó kẹt. Vĩnh rủ rê :- Thôi, ta vào quán này nghen.- Dạ, cũng được.Chiều thứ tư, đường phố vắng vẻ hơn ngày cuối tuần. Nhưng bến trái cây ở bên kia sông vẫn ồn ào náo nhiệt. Xóm Chài vẫn có nhiều chiếc ghe lưới về muộn, khi các nhà trong xóm đã lẻ tẻ lên đèn.Những giọt cà-phê nhỏ đều đều trong ly, rồi chậm dần, chậm dần. Tiếng hát êm đềm từ máy phát ra, bản “Những bước chân âm thầm”, lòng tôi lắng xuống.- Xin phép Thu cho anh hút thuốc.Tôi nhẹ gật đầu, Vĩnh hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Và tôi mất tự nhiên, mỗi lần bắt gặp ánh mắt Vĩnh nhìn đăm đăm xoáy vào tôi.Chúng tôi rời quán cà-phê, đi ngược lên đầu Cầu Quây, vòng qua chợ. Vào buổi sáng, nơi này buôn bán sầm uất. Kẻ bán, người mua chen lấn, rao hàng in ỏi. Giờ thì chợ trống trơn. Tôi nhìn suốt từ đầu đến cuối chợ. Các sạp được thu gọn, cất dẹp nơi nào không thấy, chỉ còn trơ mặt đường khúc thì loang lổ, khúc thì lổm chổm đá mà thôi. Một vài tiệm cửa còn nửa mở nửa khép như tiệm bán sách, bán băng nhạc. Vĩnh ân cần hỏi :- Thu có muốn mua gì trong tiệm bán quà tặng không?- Dạ không.Vĩnh có vẻ dội ngược trước thái độ quá lễ phép của tôi. Chàng bảo :- Bỏ tiếng dạ đi Thu.- Dạ vâng- Anh muốn mua một quà gì đó cũng được để tặng Thu.Tôi lắc đầu, tỏ vẻ không sốt sắng :- Dạ không cần thiết

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT