watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3175 Lượt

Trung. Tuần rồi tôi được thu Hoanh. Có đoạn, Hoanh viết:“… Chị Thu, tàu em đang lênh đênh trên biển cả. Hôm nay biển thật yên. Mặt trời vừa lặn thì trăng đã lên. Trăng càng lên cao càng đẹp. Ánh trăng thật dịu dàng. Em không biết diễn tả thế nào để chị biết được cảnh đẹp thiên nhiên tuyệt vời trong đêm trăng trên biển cả. Sóng gợn lăn tăn. Ánh trăng chiếu xuống mặt nước, lung linh, bát ngát. Nước và trăng, trăng và nước, không bến, không bờ. Phải có chị ở đây thì chị tha hồ làm thơ. Tàu em nhỏ, ở bên trong thấy mình cao lớn. Khi ra boong tàu nhìn chung quanh, em thấy mình nhỏ bé, nhỏ bé vô cùng trước cái vĩ đại bát ngát của trùng dương”.Thư khác Hoanh viết:“… Đêm nay trời không trăng. Mắt thường khó nhìn thấy xa. Tiếng sóng vỗ, rì rào. Bầu trời cao thăm thẳm lấp lánh những vì sao. Em tìm thấy một ngôi sao, và cho đó là ngôi sao của mình. Rồi bỗng dưng em muốn thành sao thật, bay vút lên cao, tỏa sáng trong đêm tối dầy đặc trên sóng nước của biển cả mênh mông. Vì sao đó như một chấm lửa xanh. Chị Thu ơi! Bây giờ em mới hiểu đó là một vì sao xanh. Có lẽ chị nghĩ rằng em dạo này mơ mộng lắm phải không? Em vẫn không quên cho chị biết là em của chị vẫn cô đơn. Các cô nói là các cô không đủ can đảm đợi chờ mấy anh chàng thủy thủ. Hay chị giới thiệu bạn chị cho em đi…”Thư nào viết cho tôi Hoanh cũng luôn nhắc tới hai chữ “cô đơn”. Thật tội cho Hoanh! Rồi bẵng đi một thời gian khá lâu. Hơn sáu tháng tôi không được thư nào của Hoanh cả. Tôi cũng không viết thư hỏi tại sao, như mọi lần. Và tôi như quên mất người em “cô đơn” ấy! Tại sao? Tại vì tôi không có thì giờ. Vì tôi có người yêu!Bỗng một hôm tôi nhận được thư Hoanh.“… Chị Thu mến, dạo này em của chị bớt cô đơn rồi, và gần như quên bà chị của nó. Vì một lý do đơn giản, là nó đã có người yêu! Cô ấy là giáo viên sư phạm Long An, mới ra trường, đang dạy ở Thị Nghè. Lần sau về phép, em sẽ đưa chị đến gặp cô ta cho biết nhé…”Tôi mỉm cười một mình khi đọc xong lá thư: “Thì ra mi cũng như ta, ai cũng có bồ bịch cả. Vậy đừng ai trách ai mới là công bình”.Đến giờ ăn trưa, nếu ai bận trực thì đi ăn sớm hơn một giờ ở phòng ăn của nhân viên. Còn người nào không trực thì ăn đúng mười hai giờ trưa. Có người ra ngoài ăn cơm tiệm, người ở gần thì về ăn cơm nhà. Tôi cũng không ngoại lệ, hôm nay tới phiên trực nên tôi đi ăn sớm. Đang ngồi ở phòng ăn xem lại bài viết để ngày mai giảng cho lớp y tế nông thôn về thực tập. Bỗng bà y công lê

đôi dép lẹp xẹp bước vào, hỏi :- Cô Hồng, có cô

Minh Thu đây không?Tôi cao giọng :- Tôi đây! Chuyện gì đó bà?- Dạ, văn phòng cho mời cô.- Việc gì vậy?Bà y công lắc đầu :- Tôi không rõ. Nhưng hình như có ai muốn gặp cô.Hồng đang vặn nước rửa tay, cười nhìn tôi tinh quái :- Có phải người hùng đẹp trai của cô Thu không?Bà y công cười:- Dạ không đâu. Người này lạ.Hồng ỏn ẻn :- Chết rồi! Phải lo lót ta, nếu không, ta sẽ méc với bồ mi.Huệ ngồi ở ghế cuối phòng, xí xọn chen vào :- Hồng, mi muốn sét đánh vỡ tan cái bệnh viện này sao mà đòi méc bồ nó?Hồng pha trò :- Thấy chưa Thu? Con Huệ nó nói bồ mày là Thiên Lôi đó.Huệ đứng phắt dậy, vừa rượt, vừa la, vừa vói tay đánh Hồng :- Nói bậy, nói bậy! Mầy là con ưa đâm bị thóc, thọc bị gạo. Thu hiểu tao mà. Có phải vậy không Thu?Ba chúng tôi cười rộ. Tôi gấp sách lại ra khỏi phòng ăn. Bọn chúng tôi ăn ý với nhau lắm nên thường đi ăn chung và đi chơi chung. Hai đứa nó đều đã đính hôn. Hôn phu Huệ là thầy giáo quê ở Vĩnh Bình, hôn phu Hồng là sĩ quan pháo binh của Sư đoàn 9.Đi qua dãy Ngoại khoa, qua phòng thí nghiệm, khu Nha khoa, tôi thấy hai người cao lớn đứng trước phòng khách. Một người là Hoanh, còn người kia tôi chưa gặp bao giờ. Đó là một chàng sĩ quan Hải quân ăn mặc tươm tất và phong nhã giống như Hoanh vậy. Tôi hỏi Hoanh :- Ngọn gió nào đưa mi đến đây vậy?Hoanh nóng nảy :- Trời! Chị hách thật. Tụi này phải đợi hơn nửa giờ mới gặp được chị.Tôi cười an ủi :- Vậy là mau đó. Hôm trước bác Năm qua đợi chị hơn hai tiếng đồng hồ, vì chị phải phụ Bác sĩ trong phòng giải phẫu.Hoanh quay qua người thanh niên giới thiệu :- Anh Dũng, đây là Minh Thu, chị tôi.Chàng khách lạ nhoẻn nụ cười tươi, khóe mắt sáng ngời :- Dạ chào cô.Hoanh quay qua tôi :- Chị Thu, đây là anh Dũng, cùng khóa với em. Ảnh có số hên, ra trường được về Đồng Tâm. Chắc chị biết căn cứ Đồng Tâm chớ?Tôi ngọt ngào chào hỏi chàng thanh niên :- Dạ chào ông. Tôi có nghe nói về Đồng Tâm, nhưng chưa đến đó bao giờ. Chắc ông Dũng ở căn cứ cố định, khỏi phải lênh đênh ngoài biển cả như Hoanh?Dũng vui vẻ :- Dạ đúng như vậy. Tôi có đi công tác trong đất liền, nhưng đôi khi thôi. Ở đây mà cô chưa biết Đồng Tâm sao? Vậy hôm nào trên đó có mở tiệc, mời cô đến dự cho vui nhé.Tôi thối thoát nhưng mắt không rời Dũng :- Cảm ơn ông, tôi rất bận rộn, giờ giấc làm việc lại bất thường nữa, không dám làm phiền.Ở Mỹ Tho, dọc theo đường Trưng Trắc, từ Cầu Quây ra đến vườn hoa Lạc Hồng, sát bờ sông có nhiều quán ăn nổi tiếng, có quán kem rất thanh lịch, quán cà phê rất thi vị. Trong khoảng thời gian từ chín giờ sáng đến mười hai giờ khuya, ai đi qua khúc đường này mà không cảm nhận mùi những món ăn thơm ngon?Có nhiều hôm, sau giờ tan sở, thay vì về nhà trọ thui thủi một mình, tôi đánh vòng xuống bờ sông, vào quán gọi ly cà phê phin. Bên kia bờ sông, là bến đò có các vựa trái cây rất nhộn nhịp. Những ghe buôn bán ồn ào ngược xuôi. Người mua, kẻ bán, xô đẩy, la ó, réo gọi. Những người đàn ông làm bến, khuân vác những cần xé, những thùng hàng nặng nề. Dưới sông, ghe chèo, ghe máy, đò đưa khách, qua lại tấp nập, trông rất vui mắt. Xa hơn là Xóm Chài, ẩn hiện trong tia nắng chói chang của mặt trời chiều sắp lặn, sau rặng cây xa. Những chiếc ghe lưới từ vàm sông Mỹ Tho về muộn. Những người trên xe làm việc xốc vác, nhanh nhẹn cho xong công việc trước lúc trời tối. Một vài nhà trong xóm đã lên đèn, và Xóm Chài mờ dần, mờ dần theo màn đêm buông xuống.Uống xong ly cà phê, tôi ra về, đi lần lên đầu Cầu Quây, mua ít đậu phọng luộc, món quà vặt mà lúc nào tôi cũng rất thích.Chiều nay thay bộ đồng phục, tôi mặc lại chiếc áo dài trắng, thêu hoa ô môi tím. Tôi định đi qua tiệm chụp hình Cảnh Trung để lấy mới phim mà tôi đi rửa ra ảnh hôm đầu tuần rồi. Tôi tự biết mình không đẹp lộng lẫy, nhưng chụp hình ra cũng dễ nhìn. Vả lại tôi ưa chụp hình lắm: tôi chụp đủ kiểu, chụp nghiêng nghiêng, chụp cận ảnh chường nguyên mặt, chụp bán diện, góc cạnh nào trên khuôn mặt tôi khi vào ảnh cũng làm nhỏ Hồng, nhỏ Huệ xuýt xoa, rồi hạ đòn độc :- Ảnh của mi đẹp hơn mặt thật mi ngoài đời.Tôi cười hỏi :- Hơn mặt thật ngoài đời là sao? Đẹp quá làm tụi mầy tức hả?Bọn chúng được dịp cười ha hả. Hồng trả lời :- Đã dữ tợn mà lại còn xí ơi là xí!Tôi nguýt dài đuôi mắt, giựt lại xấp ảnh trên tay chúng bỏ vào xách. Sửa lại vạt áo, rồi tôi đi về. Vừa bước ra khỏi phòng, tôi gặp Thủy, cô học trò của trường Tá Viên đến thực tập. Thủy vui vẻ chào tôi :- Cô Thu, có phải hôm qua cô uống cà phê ở quán Hương Duyên ngoài bờ sông không?Tôi trố mắt :- Sao Thủy biết?- Anh của em nói.- Vậy hả?- Cô có biết bạn của anh em nói sao không?- Họ nói sao?- Họ nói: “Ở Mỹ Tho có hiện tượng lạ. Chiều chiều có một cô gái tóc dài, hay mặc áo màu tím, ưa ngồi trầm ngâm, uống cà phê ở quán Hương Duyên. Thành phố này tụi mình ở từ nhỏ, nhưng trước đó mấy tháng, chưa có ai gặp cô ta bao giờ. Có lẽ cô ấy từ nơi khác đến, không phải người ở đây”.Tôi hơi chột dạ :- Họ còn nói gì nữa?Thủy lắc đầu, rồi nói :- Cứ chiều chiều là họ rủ nhau đi quán Hương Duyên để ngắm tà áo tím.Tôi lại hỏi :- Anh của Thủy cũng vậy hả?Thủy có vẻ buồn :- Không, anh của em đi lính xa lắm, mãi tận dưới Cà Mau lận. Bây giờ ảnh ở nhà dưỡng thương.Kể từ hôm đó, tôi không uống cà-phê ở quán Hương Duyên nữa, vì cảm thấy như có người đang nhìn mình thì làm sao mình được tự nhiên thoải mái?Đã mấy lần rồi, Thủy rủ tôi qua vườn nhà cô ấy chơi, nhưng tôi từ chối. Sau giờ thực tập hôm nay, Thủy lại rủ nữa. Vì sợ tôi từ chối Thủy nói :- Vườn nhà em không xa, chỉ qua đò là tới thôi. Qua bển, cô sẽ thích lắm, vì có rất nhiều trái cây. Gần Tết trái cây chín rộ, thấy ham lắm cô ơi. Cuối tuần này, cô đi viếng vườn nhà em nghe cô.Thủy là một trong những đứa học trò thường tìm tôi nói chuyện chơi. Cô nhí nhảnh dễ thương như các cô gái quê ở tuổi mười tám. Thủy chăm chú nhìn tôi và chờ câu trả lời của tôi. Cái nhìn sao mà hết sức ân cần, van nài làm tôi cầm lòng không đậu. Tôi ngọt giọng :- Thôi được, thứ bảy này không trực, tôi có thể qua thăm vườn Thủy. Nói trước là tôi không biết lội. Phải chờ Thủy ở đâu đây?Nghe tôi nhận lời, Thủy vui ra mặt. Cô ta sốt sắng :- Em sẽ đến đón cô. Cô muốn đi vào mấy giờ?- Tùy Thủy chớ. Thường thì Thủy về thăm vườn lúc mấy giờ?- Em đi sớm lắm, vì sáng sớm ít nắng. Thôi, em đón cô đúng tám giờ được không? Cô có thấy sớm quá không?Tôi lắc đầu :- Không. Vậy tám giờ nghe Thủy.Con đường đất sét từ bến đò đến nhà Thủy dưới ánh nắng áp Tết có màu trắng mốc. Nó nằm giữa hai mương cạn mọc nhiều cỏ lông, và dây mắc cỡ. Cả hai chúng tôi đi một lúc thì bụi bay lên bám đầy chân và ống quần. Mới chín giờ sáng mà nắng chang chang, nhưng đường đi râm mát vì được che phủ bởi những tàn cây mù ù, cây da xà, bụi tầm vông, cây còng…Hôm nay, vì nghĩ mình đi du ngoạn

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT