|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đâu.Vĩnh làm ra vẻ thất vọng :- Lại dạ nữa.- Quen rồi, Thu chưa bỏ ngay được.Vĩnh giục :- Thôi mình đến đầu chợ ăn bò vò viên đi. Có một ông Tàu bán món này ngon lắm. Lúc nào đi chơi khuya về anh cũng hay ghé qua.Tôi nhấn giọng :- Ông hay đi chơi khuya lắm sao?- Thỉnh thoảng thôi, vì bạn bè cũ đã đi tứ tán hết rồi. Lúc còn đi học thì anh đi thường lắm.Vĩnh lại đốt thuốc hút, chúng tôi bước đi chầm chậm. Tôi đi bên chàng ngoan ngoãn như một con khờ! Tôi nhìn cuộn khói tuôn ra từ miệng, mũi anh :- Anh Vĩnh chắc hút thuốc lá nhiều lắm?- Sao Thu biết?- Vì ngón tay anh vàng màu khói thuốc.- Đúng vậy, vì anh đóng quân ở các nơi hẻo lánh, chung quanh anh là rừng, là tràm, là đước. Muỗi thì vi vo như sáo thổi, chỉ có điếu thuốc làm anh dễ chịu và thoải mái hơn.Rồi anh kể cho tôi nghe những trận đánh, chỉ trong đường tơ kẽ tóc thì anh toi mạng ngay. Tôi thấy lòng mình bồi hồi. Tội cho Vĩnh! Thương cho những người lính chiến biết bao! Tôi than thở :- Chiến tranh này không biết bao giờ mới hết? Thu không ngờ chiến tranh độc ác, vô tình hơn những gì đã viết trong sách báo, và hơn trong sự tưởng tượng của mình nhiều.Chúng tôi ăn xong thì hơn tám giờ, Vĩnh đưa tôi về nhà, trước khi từ giã, anh nói :- Từ rày có uống cà-phê, thì nhớ kiếm gì ăn. Đừng đi ngủ mà để bụng đói.Anh cười nụ nhìn tôi, vẫy tay chào rồi bước đi thật mau.Sáng hôm sau, Hồng và Huệ bàn giao trực cho người khác. Quá giờ về rồi mà hai con nha đầu ác ôn đó cũng cố ở lại khảo tra tôi, kép dẫn đi ăn món gì? Ở đâu? Tôi trả lời cụt ngủn :- Ăn bò viên, được không?Hồng tỏ vẻ chán nản :- Ở Mỹ Tho mà dắt đào đi ăn bò viên thật xệ quá trời! Ít ra thằng chả phải đãi mi ăn hủ tíu Mỹ Tho.Huệ phụ họa :- Ở Mỹ Tho mà mi chưa ăn hủ tíu Mỹ Tho nấu với tôm cua, lòng heo là mi quê, là tên kia hà tiện một cách khó ưa. Đã vậy, ăn hủ tíu Mỹ Tho phải ăn kèm với giá sống, và món rau tần ô tươi tắn thơm thọ Thiệt tình, cả hai đứa bây quê một cục!Sáng thứ bảy, Vĩnh đến nhà đón tôi và đưa đi thăm cồn Phụng của ông Đạo Dừa. Ông Đạo Dừa còn có tên khác, mà dân địa phương gọi là Cậu Hai cho thân mật hơn. Hôm đó, tôi mặc chiếc áo dài bằng mousseline đen, thêu lấm tấm bông cúc vàng lá xanh. Giầy bích nhọn đầu màu đen. Tóc xõa thả gọn về phía sau. Đánh phơn phớt phấn hồng trên má, và thoa son nhạt trên môi. Thoạt nhìn tôi, Vĩnh hơi ngạc nhiên, sau đó nhẹ mỉm cười quay đi nơi khác.Chúng tôi qua bắc Rạch Miễu, đi vòng lên nhà lồng chợ, qua thêm một chuyến đò máy mới tới cồn. Nơi đây nhà cửa chen chúc. Là cồn, dù cao cách mấy, cũng không cao bằng đất liền, nên hay bị ngập vào mùa mưa nước nổi. Vì vậy họ cất nhà theo kiểu nhà sàn, và cột sàn khá cao. Đường đi cũng làm bằng ván. Nơi Cậu Hai trụ trì để tu hành thì được cất trên một chiếc tàu, hay một chiếc bắc lớn gì đó, nên dù đi trên ấy, tôi cũng thấy rất vững vàng, không lắc lư như những chiếc tàu bình thường.Trên tàu có những cầu dây đi thông từ nơi Cậu Hai ở ra đài cầu nguyện. Những thang này trạm trổ, sơn phết rực rỡ, với những hình long, lân, quy, phụng, hoặc những con chim công rất tinh xảo, rất đẹp, rất khéo tay.Bổn đạo đa số là dân tứ xứ. Tất cả già, trẻ, nam hay nữ đều mặc áo quần một màu nâu sậm. Đàn ông thì mặc áo quần bà ba, tóc để dài bọc trong khăn vải, cùng màu với màu áo quần, sau khi được quấn tròn quanh đầu. Các cậu đồng nam chừng chín mười tuổi thì cạo đầu chừa ba cá bánh bèo, như các tiên đồng trong tranh Tàu, trông rất ngộ nghỉnh, có duyên. Còn đàn bà và đồng nữ thì mặc áo vạt hò, nút cài về bên mặt.Quanh đài cầu nguyện là những nhà dùng làm văn phòng, phòng tiếp tân, phòng chỉ dẫn. Mỗi phòng được trang trí bằng nhiều hình ảnh Cậu Hai được ghép nối. Có bức ảnh cậu đứng trên mây, tay cầm bình bát chiếu hào quang xuống trần gian. Có hình ảnh rồng phụng, được chạm trổ rất công phu, được ghép lại bởi những mảnh vụn của ly chén xưa, phô trương đủ màu sắc tươi đẹp và hết sức ngoạn mục. Chúng tôi đi chung quanh cồn. Dọc theo hai bên đường, có nhiều quán giải khát, quán kem, quán hủ tíu chay.Bổn đạo bán nhiều trái cây, các loại chuối, nhứt là chuối khô, vì đó là đặc sản của vùng này. Chúng tôi đi thăm tất cả những gì trưng bày ở đây; những biểu ngữ treo cao, những tấm bích chương dán theo đường, trong các văn phòng. Toàn là những lời lẽ phản chiến, làm chùng lòng chiến sĩ. Tôi liếc nhìn Vĩnh, xem anh ta có phản ứng gì trước mấy câu đó, nhưng Vĩnh tỉnh queo, nét mặt không gì thay đổi. Chàng cũng không phê bình lời nào.Những người chụp hình ở đây đến mời chúng tôi chụp vài tấm hình kỷ niệm, Vĩnh lắc đầu chỉ qua tôi. Tôi chỉ trở lại Vĩnh, và nói với người chụp hình :- Ông đó thích chụp hình lắm trở lại mời ổng đi.- Thu chụp ăn ảnh hơn anh, anh bự con quá, máy ảnh thâu không hết.Chúng tôi ghé qua tiệm hũ tíu chay ở gần bến đò. Quán cất đơn sơ, chỉ chừng sáu cái bàn gỗ. Bốn cái ghế đẩu kê sát mỗi chiếc bàn. Trên bàn có bày chai nước tương, lọ ớt, bình trà, và mấy cái chung nhỏ. Trong quán có ba cô gái, cô nào cũng trắng xanh, thân hình mảnh khảnh và rất xinh xắn. Vĩnh ngồi đối diện với tôi, anh chồm qua bàn, nói nhỏ vừa đủ cho tôi nghe :-
Cháu Cậu Hai đó. Các cô ăn chay trường, và tắm bằng nước dừa.Tôi tròn mắt ngạc nhiên,
và cũng nói nhỏ vì sợ các cô nghe :- Sao anh biết? Ăn chay trường thì có thể, còn tắm nước dừa sao được? Nước dừa rít lắm mà?Vĩnh bật cười thành tiếng: :- Thu dễ tin người quá. Đó là lời đồn nhảm để tạo huyền thoại cho ly kỳ thôi mà.Khi chúng tôi trẩy qua đò thì mới có một giờ trưa. Vĩnh nói hãy còn sớm, nên đề nghị qua thăm thành phố tỉnh Bến Tre. Thành phố này xa bến bắc Rạch Miễu chừng mười lăm cây số. Chúng tôi đi vòng khu chợ, thăm một vài nơi như chùa Ông Tương, công viên, sở thú. Sau đó Vĩnh dắt tôi đi thăm Huy, ông bạn cùng khóa, đã giải ngũ vì bị thương. Anh ta có vợ, và được một con, đang làm chủ một tiệm xa đạp khá lớn trong thành phố.Huy, rất vui mừng khi gặp lại Vĩnh. Vợ chồng anh tíu tít nói cười, mời nước, mời dùng bữa trưa, nhưng chúng tôi từ chối, vì vừa mới ăn xong. Sau một hồi trò chuyện, anh ta hỏi Vĩnh :- Chừng nào ông lấy vợ để bọn này uống rượu mừng đây? Cứ kén chọn hoài, già mất không hay đó!- Có ai chịu tôi đâu mà lấy?Huy cười cười hỏi lại :- Thật vậy sao?Vĩnh cười ánh mắt long lanh tinh quái, rồi quay về phía tôi :- Không in hỏi cô Thu đây thì biết.Tôi giựt mình, lính quýnh mất tự nhiên. Tôi vừa thẹn vừa tức, không biết Vĩnh muốn giở trò gì nữa đây nên làm bộ tảng lờ, đến khều khều cậu con của Huy đang đùa giỡn với chiếc lục lạc trên nôi.Chúng tôi về Mỹ Tho hơn sáu giờ chiều, Vĩnh rủ đi ăn và uống cà phê.Tôi thối thác :- Thu muốn về. Đi cả ngày hôm nay, mệt quá!- Thôi cũng được. Thứ ba anh trở ra đơn vị. Chiều thứ hai anh đến đón Thu sau giờ tan sở, có phiền cho Thu không?Tôi nghĩ thầm trong bụng, còn phiền nỗi gì nữa! Lần đón trước, cả làng, cả nước ai cũng biết, dư âm hạch hỏi chọc ghẹo của Hồng, Huệ còn văng vẳng đâu đây :- Thu, bồ mi thật chững chạc. Mi khéo chọn quá! Mi kín miệng dữ há!Đó là câu đầu tiên của Hồng, sau hôm Vĩnh đón đi uống cà phê. Tôi chối bay chối biến :- Ta chỉ quen thường thôi. Anh của Thủy, học trò tá viên đó.Huệ tròn mắt, há hốc mồm, làm bộ ôm ngực, giống như cô đào thương đang đau khổ vì bị phụ tình :- Trời đất! Vậy mà con mén đó không giới thiệu ông anh bảnh trai của nó cho ta. Bài hiểm kỳ này do ta phụ trách, hắn sẽ được cái hột vịt lớn bằng cái đĩa đựng bánh bèo.Chúng tôi cùng cười lớn, Huệ chêm tiếp :- Mi cứ làm bộ hoài. Cây si này coi bộ để rễ ăn sâu rồi đa. Lâu quá bệnh viện không ai mời đám cưới, tụi này thèm lắm. Mi đã có bồ rồi, phải giục hắn cưới mi mau lên.Hồng ngó qua Huệ :- Ta biết rồi, con Huệ nó muốn mi bàn giao ông dược sĩ cận thị mang kính dầy cả tấc cho nó, để dành làm bánh xe sơ cua, nên nó xúi mi cưới chồng gấp đó Thu ơi!Huệ rủa sả :- Con quỷ ác ôn, hay nói bậy. Ta thật tình với nhỏ Thu ấy mà.
Đọc tiếp: Chân Trời Hạnh Phúc – Chương Chương 2 .3
Chân Trời Hạnh Phúc – Chương 02.3
Tôi cũng cười cởi mở với bọn chúng, rồi đính chánh :- Bọn mi khéo phóng đại câu chuyện quá! Ta có thân với ông dược sĩ đó đâu. Ổng chào ta, lịch sự ta chào lại ổng vậy mà. Còn về chuyện ông anh của Thủy, thì cũng có gì đâu! Chỉ là sự quen biết thường thôi. Đứa nào thích hắn thì nhào vô đi.Hồng trề môi dài cả tấc, mắng :- Thôi đừng có chối, bộ mi muốn bắt cá hai tay hả?Tôi háy thậy bén :- Nói tầm bậy, ta chẳng muốn bắt cá tay nào cả. Ta sẽ thờ chủ nghĩa cô đơn hườn tán. Cô đơn, chứ không phải cao đơn hườn tán đâu.Hồng, Huệ được dịp cười ha hả, cùng nói một lược :- Lấy dép xin keo!Bỗng có tiếng trầm ấm dội sâu vào tai tôi :- Thu nghĩ gì vậy? Thu có nhận lời anh không?Vĩnh kéo tôi về thực tại. Tôi không trả lời chàng, mà nói nho nhỏ :- Phải chi có má Thu ở đây.- Chi vậy?- Để hỏi má cho yên lòng.Vĩnh cười nhẹ, nhìn tôi lí lắc :- Thôi được rồi! Chuyến này về, anh sẽ ghé qua nhà, sẽ xin bác cho Thu đi dạo với anh, mỗi khi anh được về phép.Tôi tròn mắt :- Không được, không được đâu.- Làm gì Thu lo giữ vậy? Anh chỉ nói đùa thôi mà, chớ thật ra anh cũng không dám ghé, vì bác sẽ hỏi: “Ê, cậu là ai, mà dám dắt con gái tui đi lang thang ngoài phố? Coi chừng tui đập cậu gãy giò bây giờ”.Không nhịn được, tôi bật cười thành tiếng. Bất chợt tôi tự hỏi, nếu má biết được con gái của má hay đi chơi với một người con trai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




