watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3662 Lượt

nam trung đầy từ tính tiêu hồn, đột nhiên cắt ngang lời ta.

Con bà nó, không thấy ta đang bận lừa đại thần sao!

Nhưng vừa quay đầu lại ——

Ta lại quýnh.

Là yêu quái đại nhân…

Khụ, hắn nghe được bao nhiêu rồi?

Nhưng mà đường nhìn của hắn vẫn chưa rơi trên người ta, mà cực kỳ tùy ý, nhìn đại thần bằng nửa con mắt.

Trong khoảng khắc, tia lửa canxi cácbua bắn ra, keng keng rung động.

Hai người, một lãnh đạm tự nhiên, một lười nhác tùy ý, nhưng khí áp giữa hai người đều tự động hình thành, vừa vặn kẹp ta vào giữa.

Bầu không khí rất ngưng trọng, rất khẩn trương. Còn ta…

Tự dưng hưng phấn!

Có cãi nhau không? Có đánh nhau không?

Chỉ thấy đại thần nhẹ nhàng cười, hơi gật đầu, chân mày khẽ nhướng, tỏ vẻ muốn bắt chuyện.

Mà tiểu yêu quái cảm thấy không thú vị bĩu môi, sau đó nhẹ nhàng nhíu mi, thản nhiên liếc một cái, ra vẻ hiểu biết.

Trong lúc hai người có qua có lại, ta nhìn mà nhiệt huyết dâng trào.

Chỉ là trước đây vóc dáng tiểu yêu quái chẳng cao hơn ta bao nhiêu, nhưng bây giờ lại chênh lệch quá sức tưởng tượng.

Cự ly này cùng cấp với độ cao mà ta thường phải ngước lên để nhìn đại thần.

Rất tốt, thói quen từ nay về sau sẽ không lo bị sái cổ.

Nhìn ánh mắt hắn nhìn đại thần, xem ra là chỗ quen biết. Hơn nữa hiện tại bộ dáng nhẹ nhàng thảnh thơi này, chẳng giống đám sinh viên mới lặn lội đường xa, mệt đến không chịu nổi như chúng ta chút nào.

Cho nên ta to gan đưa ra phán định, tủm tỉm cười chào hỏi một câu: “Chào sư huynh!”

Hắn khẽ liếc mắt nhìn ta một cái, cũng không phản đối cách xưng hô của ta.

Cũng chẳng có mấy hứng thú với ta, sau đó nhẹ nhàng nhăn nhíu vùng xung quanh lông mày, chậm rãi ngáp một cái.

Một tầng hơi nước mờ mờ bao phủ hai tròng mắt hắn, rực rỡ phát sáng…

Lấp lánh lấp lánh…

Đây chính là sinh vật lấp lánh trong truyền thuyết a!

Hàng nút áo trên của hắn vẫn để hở như trước. Ta có thể thấy rõ hàng xương quai xanh trơn bóng, cùng với trái cấm nhẹ nhàng

trượt lên trượt xuống của hắn… ực[

Ta cười tủm tủm hỏi: “Xin hỏi tôn tính đại danh (tên họ) của sư huynh?”

“Tiểu biến thái.” Đại thần gọi một tiếng, kêu đến là nhu tình, mềm mại đến nỗi lông tơ của ta dựng đứng cả lên.

Ta quay đầu lại cười hùa: “Dạ?”

Hắn nhìn ta với ánh mắt đặc biệt thân thiết. “Anh đã nhờ bạn học giúp em xếp hàng đăng ký, mau qua đó đi.”

“…” Thế nhưng… Ta tủi thân, còn chưa hỏi được họ tên của hắn mà..

“Nhanh lên.” Đại thần vẫn duy trì nụ cười ấm áp như làn gió mùa xuân.

Lòng ta không cam, tình ta không nguyện hoạt động chân, quay đầu lại trộm liếc nhìn tiểu yêu quái.

Cánh tay đại thần duỗi ra, đột nhiên ôm lấy vai ta, rất có ham muốn chiếm hữu. Sau đó hắn nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười với tiểu yêu quái: “Bọn tớ đi trước nha, Nghiêm Tử Tụng.”

Nghiêm Tử Tụng!

Rốt cuộc ta cũng đã biết được tên hắn!

Chỉ thấy hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt không thèm để ý.

Cũng không có đáp lời, chỉ là đột nhiên liếc mắt ngắm nhìn ta, vừa vặn nhìn thấy nụ cười tươi sáng để lộ cả hai hàm răng ngọc của ta.

Hắn liền thoáng quan sát ta một phen, không ngờ chỉ một khắc sau, nghe thấy hắn khinh thường, hừ một tiếng đầy mỉm mai, “Tiểu biến thái?”

Tiếp đó, lắc lư lắc lư, lướt qua ta cùng đại thần.

Dưới chân, vẫn là đôi dép lê cũ kỹ tàn tạ.

—————————————————————————————

Ghi chú:

Hoàng đại tiên – Wong Tai Sin là một vị thần của Trung Quốc, phổ biến ở Kim Hoa và Hồng Kông với sức mạnh chữa bệnh. Tên thật là Wong Cho Ping, sinh ở tỉnh Chiết Giang. Wong Cho Ping xuất thân nghèo khổ, năm tám tuổi đã phải đi chăn cừu. Năm ông mười lăm tuổi, sau khi gặp được một vị thần tiên trên ngọn núi Hoàng Thông ở quê nhà, ông đã đi theo đạo giáo. Truyền thuyết kể rằng, bốn mươi năm sau ông đã thành tiên. Về sau, Wong Tai Sin được gọi là Hoàng Thông đại tiên, hay Hoàng đại tiên theo tên ngọn núi mà ông ẩn cư.

Đền Wong Tai Sin còn được đặt cho một trong 18 quận của Hồng Kông

Hàng ngày, người dân Hồng Kông đổ xô đến ngôi đền Wong Tai Sin để cầu cho sức khỏe và thịnh vượng

Đọc tiếp: Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái – Chương Chương 10: Lần đâu thân mật
Mãi đến khi tiểu yêu quái đi xa, ta mới lưu luyến thu hồi tầm mắt. Ngay lập tức cảm giác được có một nguồn nhiệt từ bờ vai truyền đến.

Á, tay của đại thần vẫn còn khoát trên vai ta…

Nhưng đúng vào lúc ta muốn phản kháng thì hắn đột nhiên nâng tay lên, hơi hơi thấp đầu nghiêng qua. Dĩ nhiên là dùng một loại tư thế cực kỳ ám muội kẹp vai ta vào giữa hai cánh tay hắn.

Hô hấp của hắn rất gần, còn nhẹ nhàng thở một hơi vào tai ta, quyết tâm ám muội đến cùng.

Ánh mắt của hắn lúc này, tựa như một con mèo vừa bắt được một con chuột nhưng lại không thấy đói, thả ra thì tiếc, ăn lại sợ no chết.

Đơn giản mà nói, hắn chỉ lấy vai ta ra làm trò giải khuây lúc buồn chán mà thôi.

Không sai, đại thần không cho phép người khác khi dễ ta, nhưng chỉ bởi vì, khi dễ ta là đặc quyền của hắn.

Hắn đích xác cũng ngầm đồng ý cho ta quang minh chính đại dùng danh nghĩa của hắn để ra ngoài giả danh lừa bịp. Ta lại rất giỏi, rất biết cách phất phơ lá cờ “Vương đại tiên”. Nhưng vừa đến lượt hắn có việc, lại trực tiếp lấy ta ra làm lá chắn.

Nhưng nếu tỉ mỉ ngẫm lại, đại thần thật ra cũng rất tinh mắt. Tương Tiểu Mạn – bức tường phòng cháy này, vừa an toàn chu đáo lại vừa có lợi ích thực tế!

Đương nhiên rồi đại thần, ngài cứ việc dùng miễn phí đi!

Điểm thú vị nhất ở đại thần, chính là nói dối y như thật.

Lừa gạt người – đó chỉ là làm theo nề nếp mà thôi.

Ta tin tưởng, chỉ cần đại thần nói hắn là nữ thì cho dù đại thần có để lộ “Tiểu tiểu thần” mà chạy ra đường, người ta cũng chỉ làm như không thấy, sau đó nói: Đó là cái đuôi hồ ly tinh suy thoái mà thành, phỏng chừng cũng sắp đắc đạo thành tiên rồi.

Còn nhớ năm đó ta mới vừa thi đậu vào Thành Cao, bên cạnh đại thần đột nhiên xuất hiện một tiểu mỹ nhân như hoa như ngọc.

Nào là môi đỏ mọng, ánh mắt quyến rũ, nào là thân thể thon thả, mềm mại dịu dàng… mà còn có cả một mái tóc dài suôn mượt. Nhìn thế nào cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Ta vừa nhìn thấy hai người bọn họ quả là trời sinh một đôi, thật sự cũng mừng thay cho đại thần.

Nhưng cũng tại bản thân ta ngốc, bệnh biến thái ngày trước lại tái phát không kiềm chế được, chạy đi kể khổ với mấy vị sư huynh trước đây học chung lớp với đại thần.

Sau đó còn quay mặt về phía bóng lưng đại thần đang chìm trong ánh hoàng hôn, móc khăn tay ra chấm nước mắt.

Còn làm ra vẻ tiều tụy khốn khổ.

Nghĩ thầm, thể nào cũng khiến cho kết cục của lời đồn đãi có một dấu chấm than hoàn mỹ!

Kết quả, không cẩn thận biến nó thành dấu phẩy. Mọi người thấy ta không đẹp bằng tiểu mỹ nhân, liền nhận định ta là kẻ yếu. Hơn nữa, các sư huynh còn đòi ủng hộ, nói sẽ giúp ta lấy lại công đạo.

Đòi công đạo…

Toát mồ hôi – Ta vừa lau nước mắt vừa hát lên bài hát “Thành toàn” của Lưu Nhược Anh, đồng thời cân nhắc xem nên đắp nặn một hình tượng bị chồng ruồng bỏ kinh điển như thế nào.

Kết quả, đại thần đường đường chính chính đứng ở phía sau, cười khẽ hỏi: “Tương Hiểu Mạn, đi ăn không?”

Liền nhìn thấy tiểu mỹ nhân đang dịu dàng mỉm cười với ta.

Bà mẹ nó, lễ phép thật!

Luồng chính khí này, hình như đã khiến cho căm phẫn ngập lòng bị thiếu đi vài phần chính nghĩa.

Sau đó, nhờ có cơ duyên xảo hợp, ta được chứng kiến bản lĩnh lừa gạt của đại thần –

Kha Kha, sau đây là câu chuyện tình yêu do bạn Tương Hiểu Mạn xem lén kể lại, mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh!

Khuôn mặt mũm mĩm của tiểu mỹ nhân e thẹn ửng hồng, “Hiên, anh… có yêu em không?”

Đại thần hấp háy mí mắt, nhàn nhạt cười khẽ, “Yêu.”

Tiểu mỹ nhân cảm động rơi lệ, thấu tận trời xanh, “Yêu nhiều không?”

Đại thần khẽ cong khóe miệng, nhẹ nhếch hàng mi, “Sơn vô lăng, thiên địa hợp, nãi cảm cùng quân tuyệt*.”

Tiểu mỹ nhân hờn dỗi: “Anh chẳng có thành ý chút nào!”

Đại thành nhẹ nhàng ‘Ửm’ một tiếng…

À, trước hết chỉ kể lại đến đây thôi. Bởi vì lúc đại thần khẽ gật đầu đột nhiên lại đánh mắt về phía ta, hình như đã phát hiện ra ta rồi. Ta sợ đại thần trách ta quấy rầy nhã hứng của hắn nên đành nhanh chóng phủi phủi mông, chuồn mất.

Kể từ sau lần đó ta kết luận, đại thần mồm mép rất lợi hại, chuyên đi đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay.

Nhưng tình yêu của đại thần, được chia đều cho chúng sinh.

Hắn đã từng nói với ta, thiên trường địa cửu cũng có lúc tận, chỉ có tưởng niệm là vô tận.

Bởi vậy, hắn để lại phần tưởng niệm cho tiểu mỹ nhân, còn mình thì thư thái cất bước ra đi.

Hiện tại, gã con trai có thể ứng phó như thường, chu toàn mọi việc trong khi các cô gái chết đi sống lại đã cất bước ra đi lúc hắn đang khoát tay lên vai ta.

Mà vấn đề then chốt chính là, kể cả trọng lượng hành lý của ta.

Ta nghĩ thầm, thôi bỏ đi, biết đâu bị ngoại lực đè áp như vậy, bộ ngực xinh xắn lanh lợi của ta sẽ bởi vậy mà

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT