watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3658 Lượt

thương nhung nhớ sao!

Có cá tính, ta thích.

Đành vậy! Chuyện đã phát triển đến bước này, ta chỉ đành nắm chặt hai tay, ngọt ngào thân mật hô một câu: “Nghiêm ca ca ~”

Mọi người cười ngất.

Nghiêm Tử Tụng vẫn tùy tính như trước, thong thả bước đi, có tai như điếc.

Ta cũng không thèm để ý, vẫy tay thật mạnh, “Anh đi thong thả nha ~”

Ôi, ít nhất cũng sẽ có ấn tượng trực quan đối với ta chứ nhỉ!

Ta cười ngọt ngào.

Sau đó ta mới nhớ tới Quách Tiểu Bảo. Ta nhìn vẻ mặt cứng ngắc của mọi người phía sau, cười ngọt. Sau đó gãi gãi mái tóc rậm rạp rối bù đặc biệt phong tình của mình, đột nhiên giả ra vẻ mặt kinh ngạc, “y dza, chẳng phải là Quách Tiểu Bảo đây sao?”

Khẳng định là người nào người nấy mặt đầy hắc tuyến.

Chỉ nghe thấy giọng nói đặc biệt trấn định của Quách Tiểu Bảo: “Ngài nhận lầm người rồi, tôi chỉ là kẻ cướp.”

—————————————————————————-

Ghi chú:

0 Trích trong bài thơ: Thượng da (khuyết danh)

Thượng da,

Ngã dục dữ quân tương tri,

Trường mệnh vô tuyệt suy.

Sơn vô lăng,

Giang thuỷ vi kiệt,

Đông lôi chấn chấn

Hạ vũ tuyết,

Thiên địa hợp,

Nãi cảm dữ quân tuyệt.

Dịch:

Hỡi trời,

Thiếp nguyện cùng chàng gặp gỡ,

Mãi mãi chẳng phân ly.

Bao giờ sông cạn núi mòn

Mùa đông sấm dậy, Mùa hè tuyết rơi

Bao giờ trời đất hợp rồi

Thì thiếp mới chịu cùng chàng phân ly.

Đọc tiếp: Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái – Chương Chương 11: Cuộc chiến giữa nữ anh hùng và nữ thiên sứ
Tuy rằng Nghiêm Tử Tụng đã đi xa nhưng cũng không thể phủ nhận, sự xuất hiện của hắn đã khiến cho ta sung sướng hơn rất nhiều. Ta xoay người, tiến lên ôm lấy vai Quách Tiểu Bảo, nói. “Ha ha, Tiểu Bảo, cậu thật là hài hước!”

Tiểu Bảo quả là một con người rất đơn thuần, bởi vì hắn luôn sống trong thế giới của mình.

Rất nhiều người không hiểu hắn cũng biết hắn rất khó đoán. Chỉ là, trên đời thật sự có hoa thủy tiên, nở rộ trong nước, tỏa ra hương thơm ngan ngát, tự tiêu khiển tự vui!

Quách Tiểu Bảo tất nhiên là muốn đẩy ta ra.

Ta liền nắm chặt lấy cánh tay hắn, cười hì hì nói: “Tiểu Bảo, đi dạo sân trường với tôi đi.”

Tiểu Bảo cũng rất tốt, hắn rất ít khi cự tuyệt ta. Hắn cũng đã ít nhiều quen thuộc với hành vi của ta, thở ra một hơi, lườm ta thiếu chút mắt trắng dã. Sau đó rút tay ra, vượt qua mặt ta đi về phía trước. Vẫn là một đường thẳng tắp như cũ.

Hiển nhiên muốn dùng hành động thực tế cho thấy, hắn bằng lòng cùng ta dạo quanh sân trường.

Nhưng mà Tiểu Bảo à, ngươi ở lại có phải vì muốn tìm hiểu xem cái tên ‘Nghiêm ca ca’ kia là ai hay không đây.

Nhớ hồi đó hắn bị ta chủ động “theo đuổi” mà thành, cho nên khó tránh nảy sinh tâm lý so sánh.

Này, đồng chí Tiểu Bảo, ta thật sự rất hiểu ngươi.

Suốt đường đi, ta cứ vui sướng mãi, cười hí hí không ngừng.

Mái tóc rậm rạp rối bù cũng theo đó mà rung lên, rung lên.

Quả nhiên, Quách Tiểu Bảo có thể chịu đựng thử thách bị mọi người liên tiếp xăm xoi nhưng lại không thể chịu nổi tò mò dày vò, rốt cục nhíu mày, quay đầu lại nhìn ta hỏi: “Người đó là ai vậy?”

Ta hé miệng cười trộm, nghĩ thầm: Ta sẽ không nói cho ngươi biết đâu, cho ngươi tò mò chết luôn. Vì vậy xấu hổ lắc đầu, không nói lời nào.

“…” Quách Tiểu Bảo nhìn ta chằm chằm thật lâu, đột nhiên búng tay vào ót ta một cái. “Con gái con đứa lại tùy tiện ôm ấp một người xa lạ, cậu không sợ mất mặt à.”

Ôi, quả nhiên, đúng là cái đồ lạc hậu!

Ta mờ ám nhún vai, cũng hờn dỗi. “Tiểu Bảo, người ta là Nghiêm ca ca, không phải người xa lạ ~ “

“Cậu bệnh à?” Ta nhìn thấy mặt Quách Tiểu Bảo đen lại. “Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Còn giả bộ ngây thơ.”

Ta mỉm cười hạnh phúc. “Người ta nói, người đang yêu là người không có lý trí.” Có lẽ bây giờ, ta thật sự đang yêu.

“Lý trí?!” Quách Tiểu Bảo xì một tiếng. “Cậu xác định cậu nhận thức được trò chơi này?”

“Điều đó đương nhiên!” Như sấm bên tai! Chỉ là thiếu mất cơ hội được đối mặt!

“Đợi một chút…” Quách Tiểu Bảo đột nhiên lại thốt ra một câu, cười cười ra vẻ bắt được sai phạm, “Cậu nói, đang yêu?”

“Ừm.”

“Với tên vừa nãy?”

“Ừm!” Ta gật gật đầu.

“…” Quách Tiểu Bảo nhìn chằm chằm vào ta. Mấy lần muốn nói lại thôi, không phát ra lời nào. Cuối cùng, hắn chần chờ một hồi mới hỏi. “Vậy sư huynh nhà cậu thì sao?”

Đại thần?

Ta híp mắt. Quả nhiên, ngay cả Tiểu Bảo cũng xem chúng ta là một đôi sao?

“Sáng nay anh ấy có việc nên đi trước rồi. Cậu có chuyện tìm anh ấy sao?” Ôi, tiếp tục giả ngu.

“…” Quách Tiểu Bảo lại nhìn ta, đột nhiên thở dài. “Cậu tự mình lo liệu đi.”

Ta cười, không nói.

Quách Tiểu Bảo lại đi ở phía trước, ta nhìn theo bóng lưng hắn, nghĩ rằng: Có đúng là đại thần thích ta không?

Có trời mới biết.

Người đó đối với ta vẫn luôn mập mờ không rõ. Nhưng nói thật ra, ta nghĩ hắn mập mờ như vậy cũng là một loại thói quen cho phép, hắn đã quen chọc ghẹo ta rồi.

Á, bây giờ ta đang đóng vai biến thái mà! Vì vậy, ta đau nhức sửa lại tâm tư, cười tủm tỉm xông lên vỗ vai Quách Tiểu Bảo. “Người anh em, cậu lớn rồi, sao lại sợ nói đến mấy chuyện yêu đương này quá vậy. Tiểu Bảo, cậu cũng nên tìm ai đó mà hẹn hò đi!”

Quách Tiểu Bảo liếc mắt lườm ta một cái. Đang muốn giáo huấn ta thì có một chiếc xe hơi chạy qua, khiến cho ánh mắt hắn không tự giác bay tới hình ảnh của mình trên thân xe. Mãi cho đến khi chiếc xe kia nghênh ngang rời đi, thật lâu sau hắn mới trở về trạng thái ban đầu, cong môi cười. Giống như vừa hiểu ra được điều gì, gọi ta một tiếng. “Tương Hiểu Mạn…”

“Có!” Ta đứng nghiêm chờ đợi.

Hắn dừng một chút, “Kỳ thật, ban đầu cậu chấm trúng tôi cũng vì khuôn mặt này của tôi đúng không…”

Trên cơ bản, khuôn mặt chỉ là ngòi nổ, nguyên nhân chính yếu là bởi vì tính tự kỷ của ngươi thôi.

Nhưng mà ta cực kỳ phối hợp, chờ hắn tiếp tục lên tiếng.

“Cho nên mới nói, ông trời thật không công bằng. Ông ta đem tất cả những gì tốt đẹp nhất tặng hết cho tôi. Tôi biết mình chính là lễ vật trời ban tốt nhất.”

Ta vừa nghe liền kích động. “Phải đó, tôi thích nhất là cảm giác vui sướng lúc được mở quà!” Cười hì hì bổ sung một câu. “Cho dù món quà đó không phải của mình!”

Khuôn mặt Quách Tiểu Bảo co quắp, nhìn ta. “Nếu sau này tôi mà được làm đại biểu đại hội nhân dân toàn quốc…” Hắn hút không khí, “Đề nghị đầu tiên, chính là bóp chết cậu mà không cần phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”

“Cách suy nghĩ của tôi không giống cậu.” Không thèm để ý chút nào đến lời hắn vừa nói, mỉm cười nhìn về phương xa, bắt chước hắn ước mơ về một tương lai tốt đẹp. “Suy nghĩ của tôi lại khá là đơn giản, chỉ muốn thành lập một công ty Nguồn nhân lực biến thái.”

“…”

Lúc tạm biệt, Quách Tiểu Bảo còn nghiêm túc nói thêm một câu. “Bộ tóc giả này, đẹp thì có đẹp đấy nhưng đem đội lên đầu cậu, thật sự là quá sỉ nhục nó.”

Đúng ha, ta nhớ lại lúc nãy hắn có nắm tóc ta!

Vì thế, ta cười càng thêm sáng lạn. “Vậy cũng không sao, khuôn mặt và đầu óc của cậu, chẳng phải cũng đang sỉ nhục lẫn nhau sao?”

**

Bởi vì còn chưa tới giờ ăn tối nên ta đành phải vác mớ tóc rối, bò về ký túc xá chờ đến giờ cơm.

Đột nhiên nghe thấy tiếng tranh chấp không ai nhường ai từ trong phòng của ta truyền ra. Ta ngẩng đầu nhìn lên bảng số phòng. Sau khi đã xác định đây đúng là phòng của mình, ta hưng phấn hứng thú, kích động đi vào phòng nhìn xem.

Một bạn nữ mặc áo thun ba lỗ màu trắng, quần soóc ngắn màu hồng bó sát lấy cặp mông nở nang rắn chắc, bộ ngực vươn ra hùng vĩ đồ sộ nhưng khuôn mặt trông rất ngây thơ. Khi nói chuyện, đôi lúm đồng tiền trên má như ẩn như hiện.

Ta vừa trông thấy liền rút ra kết luận, đây chính là người có thân hình ma quỷ khuôn mặt thiên sứ – vũ khí bí mật sát trai một cách vô hình vô bóng trong truyền thuyết!

Ta tấm tắc, chép chép miệng.

Còn có một bạn nữ khác nữa… Hừm, sở dĩ có thể xác định được bạn ấy là nữ, chỉ bởi vì ta đang ở ký túc xá nữ…

Người này mặc T-shirt màu đen, quần jean màu xanh đen. Khuôn mặt gầy gò xương xẩu, mắt ưng mày kiếm, khí khái anh hùng lồng lộng, manly hết sức.

Lúc này, hai người đều muốn chỗ nằm ở gần cửa sổ, hiển nhiên vẫn còn đang tranh chấp không ngớt.

“Tôi chọn chỗ đó trước cậu nha!” Nữ thiên sứ ăn nói ngang ngược, kiên trì đến chết cũng không nhường.

“Cái gì, hành lý của tôi đặt lên giường trước.” Giọng nữ đầy nam tính hơi có vẻ trầm thấp, cũng không chịu thua kém.

“Cậu từ phía sau đột nhiên ném balô lên, tôi không tố cáo cậu có ý đánh người đã là nể mặt cậu lắm rồi.”

“Tới trước thì được. Có bản lĩnh, thì cậu đến mà đoạt!” Nữ anh hùng ước chừng cao đến một mét bảy lăm, nghểnh cổ nhìn từ trên xuống.

Nữ thiên sứ tức giận đến mức hai tay nắm chặt, tòa núi đôi phập phồng hết sức sinh động.

Rất rõ ràng…Đây đã không còn đơn thuần là tranh giành giường ngủ nữa.

Ta đưa mắt ngắm nghía có giường đó.

Ôi, làm sao bây giờ ~

Trông thấy

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT