watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3659 Lượt

quật khởi, sau đó phát triển một cách hài hòa!

Haiz, lúc ta lý giải được cách định nghĩa hai chữ ‘Hài hòa’ thì nhà ta sớm đã không còn bán bánh bao nữa rồi!

Kỳ thật đại thần không hù ta, thật đúng là có sư huynh giúp ta xếp hàng. Từ việc đăng ký đến đóng học phí, rồi nhận chìa khóa quay về ký túc xá, ta chỉ một đường chen ngang. Có thể nói là thuận gió lại xuôi dòng.

Nhìn ánh mắt của mấy cô bé đang nhìn ta kìa… Thật sự là nhiệt tình như lửa a.

Ta quắc mắt coi khinh nghìn lực sĩ, hiên ngang lẫm liệt thư thái bước lên đầu hàng, sau đó cười tủm tỉm chào hỏi với các sư huynh đã giúp ta xếp hàng.

Thành thật mà nói, có thể quen biết Vương Đình Hiên, quả là may mắn của ta.

Ta cũng không phải là hạng người không biết cảm ơn, nhưng có đôi khi ta cũng không biết mình có thể giúp gì được cho hắn nữa.

Một lúc sau đại thần có điện thoại, âm thanh đầu dây bên kia quá lớn, nghe ra là một giọng nữ.

Đại thần nhẹ nhàng trả lời. Trong lời nói, nghe không thấy một chút xã giao lấy lệ nào. Sau đó cười cười nói: “Em chờ một chút.” Quay đầu lại nhìn ta nói, hẹn ta tối nay ăn cơm, muốn dẫn ta đi gặp một người.

Ta nghĩ thầm, có thể là bạn gái mới của hắn. Nói thật, đại thần đối với ta, cũng chưa từng chân thành như thế.

Chỉ là, ta lại không ghen tị chút nào. Quả nhiên a, ta cười cười, ta cùng hắn, không phải quan hệ yêu đương.

Tự nhiên gật đầu nói phải.

Ký túc xá của chúng ta ở lầu sáu, cũng không có thang máy!!!

***

Ta học lịch sử.

Lúc điền nguyện vọng, mẹ ta nói học y tốt, cha ta lại nói không tốt, chẳng may ta lấy ruột người về làm nhân bánh bao, vậy thì bánh bao nhà ta làm sao bán được nữa.

Cha ta nói, vậy thì học luật đi. Mẹ ta lại nói không được, nếu ta làm luật sư, phỏng chừng mỗi ngày đều phải ra tòa, mỗi ngày đều phải làm bị cáo.

Sau đó mẹ ta lại nói, làm phóng viên học truyền thông đi. Cha ta nói thôi đừng, khẳng định ta sẽ luôn xuất hiện trên bản tin.

Cha ta còn nói, hay là làm giáo viên vậy?

Hai người cùng lúc trầm mặc, nhìn ta nói: “Sau này mày có sinh con thì cứ đưa đến đây, chúng tao nuôi miễn phí giúp cho!”

Cứ như vậy, các hạng mục đều bị loại trừ, chỉ còn lại mỗi lịch sử.

Nói thẳng học lịch sử rất tốt. Lịch sử đứng ở đàng kia, cho dù ta có muốn làm xằng làm bậy thì cũng sẽ không cải biến được gì.

Nhún vai, cha mẹ ta có lẽ không hề nghĩ tới, đầu năm nay còn có một danh từ, gọi là xuyên qua!

Học tốt lịch sử, có xuyên qua cũng không sợ!

***

Đại thần giúp ta mang hành lý lên ký túc xá, rồi nói có việc phải đi trước.

Rốt cục cũng thoát khỏi hắn, liền bắt đầu thu dọn đồ đạc. Ta vừa thu dọn vừa hưng phấn. Đây là lần đầu tiên ta được ở riêng, trong lòng có một loại cảm giác chờ mong khó hiểu. Cứ nghĩ mãi, không biết ta sẽ gặp được những ai, xảy ra chuyện gì…

Đồ đạc của ta không nhiều lắm, dọn xong rồi mà bạn cùng phòng vẫn chưa đến. Có lẽ còn đang xếp hàng đăng ký!!!

Buồn chán muốn chết, liền cầm lấy bóp tiền đi xuống lầu, quyết định ra sân trường shopping.

Cách ký túc xá không xa có một cửa hiệu cắt tóc.

Ta vừa nhìn thấy nó đã quyết định, phải tạo dựng cho mình một hình tượng hoàn toàn mới mẻ.

Ta cầm tờ hai trăm ném lên bàn trang điểm rồi thả mình xuống chiếc ghế dựa: “Chủ tiệm! Cho tôi một kiểu tóc giật gân! Càng bạo càng tốt!”

Nhân viên cửa hàng nho nhã lễ độ, khom người chào hỏi: “Chào bạn, chỉ có điều, kiểu tóc giật gân phải tốn ba trăm. Khách mới nên được giảm tám mươi lăm, bỏ số lẻ, vừa vặn hai trăm.”

Ăn cướp a, nhà ta bán được bao nhiêu cái bánh bao!

Vì vậy, một lúc lâu sau…

Nhìn lên tấm gương ——

Ặc!

Ta vô cùng kích động, tiền công rất đáng!

Ta hiện tại, nhìn thế nào cũng ra tờ hai trăm!

Ta ở trước gương kiễn chân làm dáng, rồi lại thỏa mãn đá lông nheo với người trong gương một cái. Hứng chí bừng bừng, đi ra ngoài.

Không đi không biết, vừa đi liền gào khóc.

Đúng tuyệt đối hai trăm phần trăm! So với lúc sánh vai đi cùng đại thần, còn phong cách hơn nhiều.

Hiệu quả, còn chấn động hơn cả trong tưởng tượng của ta nữa!

A, đây chính là biến thái đang “Bạo phát”!

***

Ta từ nhỏ đã thích chọc người ta phát điên

Không luống cuống, không sợ hãi.

Sau lại nghe người ta nói, người nào càng sợ cô đơn, càng thích đi đến chỗ đông người.

Nhưng ta vẫn luôn nghĩ, mình tuyệt đối không hề cô đơn.

Thế sự thường sẽ là như thế này, người muốn gặp, luôn sẽ xuất hiện vào những lúc lơ đãng.

Sau khi ngồi hai tiếng đồng hồ trongcửa hiệu cắt tóc, ta đi ra, không ngờ lại có thể gặp được Nghiêm Tử Tụng. Bóng lưng anh tuấn kia, không ngờ hôm nay lại quen thuộc đến nỗi không gì quen thuộc hơn.

Có phải chúng ta luôn có một loại cảm giác, rõ ràng là hai người xa lạ, nhưng cứ như đã gặp gỡ ở đâu rồi.

Hôm nay, hắn bước đi thong thả chậm rãi, rõ ràng là một kẻ nhàn tản tự đắc.

Con người mà, luôn muốn sống một cách kiêu ngạo!

Vì vậy ta cười cười, quyết định sẽ làm một cử chỉ kinh hãi thế tục với yêu quái đại nhân. Buổi sáng có mặt đại thần, chưa kịp biểu hiện gì hết trơn!

Tiếp theo, cắn nhẹ môi dưới, khóe miệng mỉm cười, làm động tác chuẩn bị xuất phát.

Đang định chạy đến phía trước —— Đột nhiên mái tóc xoã tung của ta bị nắm lại, tiếp theo nghe được thanh âm của Quách Tiểu Bảo, tùy thời tùy chỗ đều mang theo một ít tự phụ, xen lẫn một ít hưng phấn.

Hắn nói: “Tóc giả của cậu nhìn giống thật ghê! Mua ở đâu vậy?”

Đau đau đau…

Đầu ta hơi ngửa ra sau. Nghiêm Tử Tụng đâu, anh hùng mau tới cứu mỹ nhân đi!

Ặc, ta quên mất Quách Tiểu Bảo cũng thi đậu trường này. Mà cũng phải thôi, trường đại học trọng điểm của quốc gia mà, kẻ nào có chút bản lĩnh mà lại không muốn nhảy vào?

Tròng mắt ta – xoay tròn, cười cười, quay về với con người chính nghĩa không bằng vui vẻ chút đi! Vì vậy, hô vang: “Cứu mạng a! Ăn cướp a!”

Lúc đó đã khiến cho Quách Tiểu Bảo… mê muội.

Cảm giác hắn hơi gấp gáp, tay chân quýnh lên. Không những không buông tóc ta ra, mà còn giơ tay kia lên bịt miệng ta lại: “Cậu đừng ồn ào, tôi là Quách Tiểu Bảo đây!”

Ta kéo tay Quách Tiểu Bảo xuống, sau đó tiếp tục ồn ào: “Ăn cướp a, sàm sỡ a!”

Tiện thể ra sức đi lên phía trước, lôi cả Quách Tiểu Bảo đi theo.

Ừm, không sai, cách Nghiêm Tử Tụng chỉ có hơn mười thước!

Nghiêm Tử Tụng hiển nhiên cũng chú ý tới ta rồi, nhưng lại chỉ là cái liếc mắt lướt qua, không hề để tâm. Không biết có nhận ra ta hay không mà xoay cả người lại, chậm rãi đứng xem.

Nhưng chẳng có một cử chỉ anh dũng nào cả.

Nhưng thật ra, trong sân trường lại có rất nhiều hán tử huyết khí phương cương (sức lực dồn dào), đã có sư huynh tốt bụng, nhiệt tình vọt lên hỏi chuyện.

Còn có người bắt đầu muốn tách chúng ta ra.

Quách Tiểu Bảo vốn không thích ai đụng vào người mình. Hôm nay lại là một ngày oi bức. Có vài sư huynh giúp tân sinh viên mang hành lý, người đầm đìa mồ hôi. Hiện giờ bị họ vây chung quanh, sắc mặt của hắn đã khó coi đến cực điểm.

Hơn nữa, ta vẫn giữ ý chí kiên định, tiến lên phía trước.

Hắn cau mày né tránh những bàn tay đầy mô hôi của các sư huynh, cũng thả ta ra. Đầu tiên là mím chặt môi, sau đó rống to hơn: “Tương Hiểu Mạn, có chuyện gì xảy ra với cậu vậy!”

Lần này, ta bất ngờ giành được tự do.

Ta lao ra khỏi đám đông rậm rạp, sau đó gặp một người thì hất một người, gặp một đôi thì đánh văng một đôi, một đường cuồn cuộn.

Mọi người mở mắt trừng trừng nhìn ta.

Ta chạy thẳng một mạch đến chỗ Nghiêm Tử Tụng. Hắn hiển nhiên cũng không dự liệu trước, cho nên không hề nhúc nhích.

Mắt thấy chỉ còn cách hắn chưa đầy hai thước, ta đặc biệt dùng tình cảm mãnh liệt rống lên một câu: “Cứu —— mạng!”

Sau đó gắt gao, gắt gao ôm trầm lấy hắn!

Có bao nhiêu phần cảm xúc đều dồn hết vào lần này. Coi như cũng đã ôm được đối tượng mà ta đã tương tư đơn phương bấy lâu rồi ~

Càng nghĩ, tâm tình càng dâng trào — không gì sánh nổi!

Trên người hắn không có mùi khó chịu, rõ ràng là sinh viên năm hai lại giống hệt đại thần, đều là những kẻ lười biếng một cách quang minh chính đại.

Con gái như ta, cũng quả là mặt dày a!

Chẳng biết xấu hổ, nhưng lực đạo ta dùng để ôm hắn lại không hề giảm xuống. Ta nghĩ, chỉ có ca khúc đó mới có thể biểu đạt được cảm xúc của ta lúc này ——

Hoa tình nở

Nở rạng rỡ

Tình ý này vĩnh viễn vô hạn

Không ngờ từ lồng ngực hắn hừ ra một tiếng, đặt lòng bàn tay lên trán ta, trực tiếp đẩy đầu ta ra sau.

Tay ta vẫn vòng quanh hông hắn, chậm rãi thể hiện tư thế – nắm chặt thắt lưng.

Ta cười cười, cùng hắn giằng co.

Không buông, đánh chết cũng không buông!

Ai ngờ, hắn lại thò tay kia ra sau lưng, nắm chặt lấy cổ tay ta, cực kỳ mạnh mẽ giật ta ra.

Vì muốn cân bằng, ta đành phải lui hai bước. Rốt cục cũng phải tách khỏi thân hình ấm áp của hắn.

Nghe được giọng nói cực kỳ mất kiên nhẫn của hắn: “Cút qua một bên!” Tiếp theo, xoay người một cách cực kỳ cá tính, hiển nhiên không muốn tiếp tục dây dưa với ta nữa.

À, cũng không thích được người khác yêu

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT