|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
bọn họ tranh giành hăng say quá, hại ta đột nhiên cũng cảm thấy hình như chỗ đó so với chỗ ta đã chọn, tốt hơn rất nhiều…
Cũng bắt đầu rục rịch…
Lúc này, một giọng nói rụt rè nhút nhát lặng lẽ vang lên bên tai ta, “Cái đó…”
Nương theo âm thanh nhìn lại, ta trông thấy một nữ sinh vóc người cực kỳ thấp bé. Trên mắt là đôi tròng kính gọng đen dày cộm như cái ván giường. Giọng nói nhỏ nhẹ như muỗi kêu.
Ta nghiêng người qua, “Sao?”
Ánh mắt của Nữ cận thị tự nhiên rơi xuống kiểu tóc của ta, từ phía sau đôi tròng kính cận, ánh mắt truyền ra vài phần cảm thán, sau đó ra hiệu bảo ta cúi người lại gần.
Đợi ta ghé lại gần, cô ta liếc mắt nhìn ta, rồi nhanh chóng bỏ qua những suy nghĩ không cần thiết, nhìn qua bên kia cất giọng cực kỳ nhẹ nhàng: “Bọn họ đang cãi nhau à?”
“… Cậu bị cận thị hả?!”
“Ừm.” Cô ta đẩy đẩy mắt kính, ngại ngùng bặm bặm môi, nhẹ nhàng gật đầu, hình như đang cảm ơn ta đã quan tâm đến cô.
Hiểu lầm mất rồi!
Ta buồn bực, đáng lẽ phải nói cậu mù à mới đúng…
“Làm sao bây giờ?” Nữ cận thị lại hỏi ta, rõ ràng không có kinh nghiệm về mặt này, hơi có vẻ khẩn trương.
“Không sao đâu.” Ta cười cười. “Cậu đẩy tôi một cái đi.”
Hai người kia vẫn đang còn tranh cãi ầm ĩ, không hề phân tán một chút chú ý nào sang bên này.
“…” Cô ta rõ ràng còn đang chần chờ, “Sao phải làm vậy?”
“Mình có biện pháp khiến các bạn ấy chấp dứt việc cãi cọ này!” Ta cười tủm tỉm nhìn cô ta. Nhìn vào mắt ta đây này, chân thành biết bao!
“Được, được rồi…”
Ừm, ta vừa lòng gật đầu, “Tốt lắm, chờ mình đếm…” Một… hai… ba…
Nói còn chưa dứt lời, đột nhiên bị người ta hung hăng cố sức mà đẩy từ phía sau.
Vì vậy, trong tình huống ta không hề chuẩn bị, ta bị đẩy mạnh ra khỏi vị trí.
Giờ khắc này, ta quýnh rồi. Ta rõ ràng không có nói thêm định ngữ “Cố sức” mà.
Sau đó theo quán tính, ta đột nhiên ngã về phía trước. Tiếp theo, một màn kịch tính đã xảy ra…
Đầu tiên, chân bị vướng vào đống hành lý chẳng biết của ai đang để dưới đất. Để bảo trì thăng bằng, ta lảo đảo vung vẩy hai tay, không ngờ lại quơ trúng một cái hộp da. Hộp da chẳng hiểu sao lại rất trơn trợt, rất hiển nhiên, ta lại lảo đảo ngã ra sau.
Nữ cận thị có lẽ cũng tự biết mình đã dùng quá sức, lại thấy ta không ổn liền đi lên đỡ ta. Sau đó, cô ta đi quá nhanh, trái lại còn bị vấp phải cái ghế gỗ, bổ nhào vào bàn học.
Trên bàn học có đặt một chậu nước, hình như do chính cô ta chuẩn bị để lau bàn.
Toàn bộ trút ào xuống, xối cả lên người cô ta.
Còn ta, trong quá trình lảo đảo về phía sau, tình thế cấp bách liền túm lấy cánh cửa tủ đang để mở, muốn ổn định lại…
Trên nóc tủ vốn để sẵn một chồng chăn bông. Không ngờ tủ không được chắc, ta chỉ mới dùng có chút xíu lực mà chồng chăn bông ấy đã thuận thế lắc lư rồi đột nhiên từ trên nóc tủ đổ ập xuống.
Đổ ngay xuống chỗ hai người kia đang đứng, vừa vặn rớt trúng đầu Nữ anh hùng đang bất ngờ, không kịp né tránh.
Khổ nỗi, Nữ anh hùng lại quá cao, đống chăn bông rơi khỏi đầu cô lại bắn tiếp qua đầu Nữ thiên sứ.
Toàn bộ quá trình xảy ra vô cùng liền mạch lưu loát. Cả đám đều ngã nhào. Về phần ta, trong bi kịch này, ta bất hạnh bị đập trúng cái trán, trầy da chảy máu.
Ta không kịp kêu lên đau đớn đã biết tận dụng thời cơ!
Vội vàng ui da ui da vài tiếng, sau đó lảo đảo vọt đến cái giường đang trong tình trạng tranh chấp. Việc này không thể chậm trễ! Lại gấp gáp dùng tay lau qua vết thương, bôi máu lên thành giường. Sau đó ôm mặt kêu la: “Ui da ~ làm sao bây giờ, mình làm dơ giường rồi!”
Tiếp theo đó, giữa lúc bầu không khí đang ầm ĩ bỗng nhiên trở nên vắng lặng, ta nhìn Nữ anh hùng và Nữ thiên sứ đều bị chăn bông đập trúng khiến đầu óc choáng váng, hùng hồn la lên: “Không sao! Cứ để mình dùng cho!”
Không hiểu à? Cuộc sống mà, hay lăn qua lăn lại vậy đó!
Mấy trò khôi hài này, hiển nhiên là ta thành thạo nhất.
***
Cuộc nổi loạn của đồ đạc đã kết thúc, sau khi nâng Nữ anh hùng và Nữ thiên sứ dậy rồi để bọn họ mạnh ai nấy ngồi xuống ghế, ta lập tức chạy đến bàn học nhặt mắt kính cho Nữ cận thị. Ta dùng khăn lau chùi sạch sẽ rồi đeo giúp cho cô ta, phát hiện mặt mũi cô ta cũng coi như thanh tú dễ nhìn.
Tiếp theo ta hắng giọng một cái, mỉm cười ngọt ngào, tình cảm đặc biệt mãnh liệt bắt đầu phát biểu cảm nghĩ. Quyết định dùng tài hùng biện để lại chút ấn tượng trực quan trong lòng các bạn.
“Chúng ta được tạo thành từ các tinh trùng cùng tế bào trứng khác nhau, chui ra từ các cơ thể mẹ khác nhau, đến từ các địa phương khác nhau! Nhưng chúng ta gặp nhau tại đây, trong cái mớ hỗn độn này, rất rõ ràng tất cả đều do ý trời đã định!”
Ta ngẩng cao đầu, vuốt ngược mái tóc rậm rạp rối bù, cười.“Tôi là Tương Hiểu Mạn! Nhà tôi mở cửa hàng bánh bao, bán bánh bao xá xíu, bánh bao hạt sen, bánh bao dưa chua, bánh bao cải trắng, bánh bao rau hẹ, bánh bao đậu đỏ, ngoại trừ tiểu long bao (một loại bánh bao nhỏ nhân thịt chứa nước trái cây của Thượng Hải) giống mấy chỗ khác ra thì loại nào cũng có. Còn cậu?” Câu cuối là nói với Nữ anh hùng, ta cười hì hì nhìn cô ta.
“Nhà tôi không bán bánh bao.” Cô ta thẳng thắn trả lời. Sau đó liếc nhìn thiên sứ nữ, hiển nhiên vẫn còn có chút khó chịu, nhưng do dự một lát lại nói tiếp. “Tôi tên là Thẩm Lôi, bình thường mọi người hay gọi tôi là Lôi Chấn Tử.”
“Mình… mình là Tiếu Lâm.” Nữ cận thị rất tự giác, tiếp lời.
Cuối cùng, mấy người chúng ta đều nhìn về phía Nữ thiên sứ.
Ta nhìn ra được, thật ra cô ta rất không tình nguyện nhưng dù sao cũng ở cùng ký túc xá, cô ta cũng không tiện bộc lộ, đành phải nói cho có lệ: “Tôi hả, Lưu Mật Mật.” Lại hít sâu một hơi, giọng nói có
vẻ dịu lại, ra vẻ chuyên nghiệp:
“Nhưng bạn bè vẫn hay gọi tôi là Tiểu Mễ ~ “
Cái gì? Lưu Mật Mật, Tiểu Meo… Meo?
Hừm, ta đột nhiên căm giận, thân hình của cô ta như vậy mà chỉ có thể gọi là mèo con?
Vậy chẳng lẽ phải gọi ta là hòn sỏi?
Lệ rơi…
Nhưng mà, ta lơ đãng liếc mắt qua Lôi Chấn Tử, toàn bộ nỗi căm giận trong lòng đều bị down xuống. Còn sót lại, chẳng qua chỉ là sự đồng tình vô hạn.
Trên thế giới này, quả nhiên không có nhỏ nhất, chỉ có nhỏ hơn!
Cô ta, có thể nói là, nhỏ bé như hạt bụi.
Ta rất đồng tình, vô cùng đau xót cho tương lai của ‘ấy ấy’ của cô ta – xuân phong vô lực.
Vừa nghĩ như thế, ta lại cảm thấy rất đắc ý, cảm thấy ‘ấy ấy’ của ta, cũng được tính là có phúc đấy chứ!
…
Bất luận thế nào, cũng coi như mọi người đã quen biết nhau. Sau đó bừng bừng hứng khởi, bắt đầu chuyển đồ đạc đến giường mới.
Cảm thấy tự hào vô cùng, quả nhiên là tình thương cùng chỉ số thông minh của ta cũng không tệ, còn ngăn cản được cả một trận thế chiến bùng nổ!
Điện thoại ký túc xá đột nhiên vang lên.
Ta đứng lên bắt máy, khụ, không ngờ lại là đại thần…
Gọi đi ăn.
Tên này… Mạnh thật!
Bởi vì, chính ta còn không biết rằng ký túc xá của chúng ta có điện thoại!
Vừa bị kích động một chút lại cảm thấy cái trán đau đau, mới nhớ đến ta đang bị thương.
Ôi, thế này làm sao đi gặp thần?
Đọc tiếp: Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái – Chương Chương 12: Lần thứ hai thân mật
Gác máy xong, ta quay đầu lại nhìn. Đại khái là ba người kia cũng đã thu dọn xong xuôi.
Lôi Chấn Tử đang nằm ngửa trên giường, đột nhiên ngồi bật dậy, gây chấn động đến nỗi quyển sách ‘Lịch sử Trung Quốc tổng quát’ trên tay của Tiểu Lâm đang ở tầng dưới phải run lên kịch liệt.
Nhưng Tiểu Lâm vẫn không hề động đậy, đôi mắt nương theo tần suất rung động mà đảo qua đảo lại, vẫn đọc được như thường.
Thảo nào người ta luôn nói, ai ai cũng đều có sở trường của riêng mình. Trình độ cận thị của Tiểu Lâm cũng không có ai có thể bì kịp!
Tiểu Mễ ở tầng phía trên ta. Lúc này, cô nàng đang vắt vẻo đôi chân ngọc ra ngoài, đung đưa nhịp nhàng, trong tay cầm điện thoại đang kể khổ kể oán với ai đó. Thỉnh thoảng lại phát biểu vài câu đại loại như ‘Cô ta thật đáng ghét, nãy giờ cứ một mực quấy rầy mình.”
Sau đó, đột nhiên Lôi Chấn Tử bạo phát – tập thể dục. Thân trên cứ nằm xuống rồi lại cong mình ngồi dậy, kết hợp nhịp nhàng với tiếng hô lớn:
“Bốn mươi sáu!”
“Bốn mươi bảy!”
“Bốn mươi tám!”
“…”
“…”
Tiểu Mễ nheo mắt lại, sau đó cũng trả thù bằng cách nói rất lớn tiếng: “Mình nói là, hôm nay mình đụng phải cực phẩm! Một người đặc biệt đáng ghét!”
“Năm mươi mốt!”
“Bộ dạng chẳng giống con gái chút nào!”
“Năm mươi… hai!” Hình như đã có chút cật lực.
“Thế nào là ‘Chẳng giống con gái’ hả?” m lượng của Tiểu Mễ lại tăng lên một quãng tám. “Chính là cái kiểu ‘Nhà vệ sinh nữ, miễn vào’ đó!”
“Năm mươi… ba!”
Lôi Chấn Tử đột nhiên ngồi thẳng dậy, thở hổn hển. Sau đó cũng lấy điện thoại ra, không cần bấm số đã trực tiếp xì một tiếng, “Này! là cậu phải không, tôi kể cho cậu nghe nha, hôm nay tôi gặp được một người, còn tưởng là nhìn thấy poster phim cấp ba Nhật Bản nữa chứ!”
Tiểu Mễ hít sâu, “Không ngờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




