watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2917 Lượt

hỏi:
-Mi đem cái cây đó về làm gì vậy?
-Trồng.
-Tết…Marốc mới sống nổi.
-Nghề của Huy mà.
Thư chìa cho Huy cây kem. Nó sáng mắt chộp lấy và cười duyên:
-Chị Thư điệu quá ta. Ðang khát nước có kem là nhất.
-Thương mi lắm mới để dành, không thì xơi hết rồi.
-Mai mốt cái cây này nó lớn, chị sẽ thấy khối anh chàng leo cây vào nhà mình.
Thư cười:
-À, triết lý. Biết rồi, nhà hiền triết Ai Cập.
Huy đỏ mặt im thin thít. Tôi mỉm cưởi vì sự đùa nghịch vô tư của chị em Thư. Như vậy là nõi lo sợ của tôi trong ngày đầu vào ngôi trường mới đã trôi qua. Tôi vui mừng nhận thấy trong sự thay đổi của mình ngấm ngầm mang chút hạnh phúc. Ít nhất, tôi cũng đã ra khỏi nhà của dượng Tư, ra khỏi nỗi bất hạnh của đứa con gái không cha. Tôi không bằng lòng với hiện tại của tôi đâu, nhưng dù sao sống với dì Phương, tôi cũng thấy một đời sống thoải mái hơn, tôi đã tin tưởng vào việc học của mình. Tôi sẽ không bỏ dở nó nửa chừng. Tôi bắt đầu nuôi hy vọng. Tôi biết cuộc đời tôi bắt đầu từ phút này, tương lai nằm trong tay tôi. Tôi có đánh mất nó không là do sức chịu đựng và sự khôn khéo nơi mình. Không ai mang tương lai tươi đẹp cho mình cả, nhất là tôi, một đứa con gái nghèo khổ bất hạnh, tôi phải tự làm lấy đời tôi bằng một chút may mắn nào đó còn có được trong đời.
-Chị được xếp ngồi ở đâu?
-Ðầu bàn thứ hai, may quá, chỉ sợ mình ngồi sau chót.
Và tôi kể lại cho Thư nghe chuyện ông thầy Văn. Con nhỏ cũng cười bò. Tôi hình dung lại những gương mặt bạn bè mới. Những Uyển Nhi, Thanh Trà, Sơn Ca, Hồng Mai, Kim Uất, Tưởng Phố. Tôi thấy nôn nóng buổi học ngày mai.
Về tới nhà tôi nhận ngay ra sự khác lạ, dãy rào được cắt xén gọn ghẽ, bằng phẳng. Mùi lá cỏ bị dập gãy lẫn với mùi đất ẩm mới tưới nồng nàn quá. Dượng Quí cũng đã về. Mỗi đứa vào phòng của mình. Nghỉ một chút được chị Cúc gọi ra ăn cơm.
Bữa cơm hôm nay có đủ mặt mọi người. Dượng Quí, dì Phương,Thư, Huy và tôi. Bác tài xế đã về nhà chiều mới trở lại. Tôi mời dượng Quí và dì Phương ăn cơm, dượng cười hỏi tôi:
-Ði học vui không?
Tôi đáp:
-Dạ vui.
-Có gì trở ngại cho dượng biết nhé.
Tôi gật nhẹ. Dì Phương cũng hỏi thăm tôi qua loa, rồi mọi người bắt đầu ăn. Bữa ăn thật lặng lẽ. Tôi thôi trước nhất và bỏ về phòng.
Một lúc, Thư vào. Nó ngồi cạnh tôi, nói:
-Ông bà cãi nhau.
Tôi ngạc nhiên:
-Lúc nãy chị đâu thấy gì?
-Ngấm ngầm đó. Bây giờ đang cãi nhau kịch liệt trong phòng riêng.
-Chuyện gì nhỉ?
-Có trời mà biết được.
Tôi hỏi:
-Có nghiêm trọng không?
-Bao giờ cãi nhau cũng nghiêm trọng hết.
-Dượng có hay đánh dì?
-Ít lắm. Gần như khôngg có. Chỉ cãi nhau rồi mạnh ai nấy bỏ đi.
-Cãi nhau thì buồn quá.
Thu rơm rớm nước mắt:
-Mỗi lần cãi nhau ông bà bỏ đi. Thư và nhóc Huy ở nhà buồn muốn chết. Sau đó hai đứa cũng tìm cách ra khỏi nhà luôn. Ngôi nhà mênh mông này chỉ còn một mình chị Cúc.
Tôi cũng đã từng chứng kiến những trận cãi nhau của dượng Tư và mẹ tôi. Mỗi lần uống rượu say, dượng Tư lè nhè chửi bới, đánh đập mẹ tôi, xung quanh đó là những đứa em kêu khóc. Tôi không khóc nhưng trí óc lơ láo như không thuộc về mình nữa. Tôi nằm một xó hay bỏ chạy tới nhà Thục. Chỉ khi đó tôi muốn khóc, khóc ngon lành với Thục.
-Thư sợ lấy chồng, lấy chồng hay cãi nhau quá.
Tôi cười:
-Thật không?
-Thật. Bởi thế nên Thư không thèm có bồ.
Tôi không nghe tiếng cãi nhau của dì Phương và dượng Quí. Nhưng lúc sau tôi thấy dượng hối hả lái xe đi. Thư đứng ở cửa sổ và nói:
-Ổng đi ít nhất là hai ngày mới về.
-Lần nào cũng vậy sao?
-Có khi cả tuần lễ. Không biết đi đâu. Má phải đi tới những nơi quen biết tìm. Không gặp. Cuối cùng mới nhận được điện tín của ổng ở tận…Ðà Lạt, báo tin sắp về mới buồn cười.
Tôi cười hỏi Thư.
-Mỗi lần cãi nhau Thư theo phe nào?
-Thư trung lập. Không theo ba mà cũng không theo má.
-Nhóc Huy?
-Nó trầm ngâm. Có trời mới biết nó nghĩ gì. Nhà hiền triết Ai Cập mà chị.
-Chị cũng sợ cãi nhau lắm. Sau này nếu có chồng chị sẽ nhất định không cãi nhau.
-Biết đâu sao này lấy chồng chị sẽ trở thành một bà chằn lửa?
Thư cười, tôi cũng cười. Ừ biết đâu đó. Con gái có chồng là thay đổi hoàn toàn. Tôi không thể hình dung ra tôi ở ngày mai ấy. Nhưng câu nói của Thư làm tôi thấy xao xuyến một chút.
Thư chép miệng:
-Buồn quá.
-Ngủ một giấc, thức dậy sẽ quên hết.
-Chị có thích đi bơi ở hồ tắm không?
-Trời ơi, chi mà đi bơi? Phơi nước da như thế này cho người ngắm, kỳ chết.
Thư vung tay:
-Nhiều đứa mê nước da như chị lắm.
-Nhưng chị chưa bơi ở hồ tắm bao giờ, làm sao dám? Mắc cỡ chết.
-Nhưng sẽ quen.
-Chị không quen nổi đâu.
-Ði một mình Thư cũng chán lắm.
-Chị đến đó chơi thôi nhé, nhìn Thư bơi. Cho chị đứng trên bờ.
Thư cười khanh khách, nó lắc đầu:
-Như vậy thà chị đừng đi còn hơn.
-Thôi ngủ một giấc đi, dậy sẽ tính. Bây giờ chỉ mới là buổi trưa.
-Chị làm gì?
-Cũng thử ngủ một chút. Hay soạn bài.
-Em nằm đây với chị.
Con nhỏ nhảy lên giường tôi và bắt tôi nằm cạnh nó. Bây giờ tôi thấy Thư như đứa trẻ con. Gương mặt Thư trong lúc nằm nhìn lên trần nhà, trông hồn nhiên và trong sáng làm sao. Tôi thấy thương nó và không hiểu mình phải làm gì. Một lúc Thư ngủ thiếp đi trong một giấc ngủ dễ dàng. Tôi rón rén trở dậy, vào phòng rửa mặt và tới ngồi trước bàn học. Nhưng tôi không học được chữ nào. Mắt tôi dán chặt cùng ánh nắng ngoài vườn. Những chùm hoa đỏ trên màu xanh cây trước con dường ngang nhà. Tiếng chim tíu tít trong các khóm cây trong vườn. Dãy rào mới cắt tỉa bằng phẳng. Tôi nghĩ lung tung chuyện cãi vã của vợ chồng dì Phương. Hai ông bà coi hạnh phúc vậy mà cũng có lúc cãi nhau ư? Tôi tưởng chỉ ở những gia đình túng thiếu, lo lắng về sinh kế mới thường xảy ra chuyện cãi nhau giữa hai vợ chồng. Như gia đình của mẹ tôi đó. Tôi đã sống trong không khí nặng nề và nhìn xem thảm kịch ấy thường xuyên. Mẹ tôi bây giờ ra sao? Tôi đã viết hai lá thư về cho mẹ tôi và chờ đợi thư trả lời. Có thể bà không có thì giờ để trả lời thư. Hoặc cũng không có gì để nói thêm. Coi như tôi đã ở yên trong một nơi chốn mà mẹ tôi mong ước. Và ở đó, bà vô cùng yên tâm. Tôi đã là con chim rời khỏi tổ. Tôi muốn khóc khi nhớ đến mẹ tôi và những gì bà phải chịu đựng thêm trong ngôi nhà đó. Nhưng tôi biết mẹ tôi không khổ như tôi. Ít nhất, bà cũng đã chọn lựa, và bà có những đứa con để thương yêu. Dưới mắt bà tôi đã lớn. Nhưng một đứa con gái chưa chồng dù bao nhiêu tuổi vẫn không thể là người lớn nếu sống xa mẹ. Nhưng như thế mà tôi đã lớn phải lớn thêm.
Có lẽ dì Phương đã ngủ trưa. Ngôi nhà vắng vẻ quá. Không một tiếng động nào. Không một bước chân. Mỗi người ở trong phòng riêng của mình. Quái lạ, trưa nay tôi không buồn ngủ. Nếu ngay bây giờ tôi có thể ngủ được, chắc sau đó sẽ có một buổi chiều yên tĩnh, thoải mái hơn, đến với tôi. Nhỏ Phiến ạ, cái đau của mi đó, đừng bắt nó vẩn vơ nhiều kẻo uống thuốc không kịp.
Tôi bỏ đi ra ngoài. Vườn cây có những khoảng bóng mát. Tôi đi dạo qua các khoảng cây nghe những chiếc lá đung đưa nhè nhẹ và nghe những bước chân mình vang trên sỏi. Những con ve ở trên cây cao bên ngoài con đường kêu râm ran, một âm thanh buồn rười rượi với một buổi chiều sắp tới. Những chiếc hoa đỏ nở bung cánh phơi mình trong nắng báo hiệu mùa hè sắp tới rồi chăng? Tôi ngước nhìn lên một trái phong đu theo gió cuốn lên trời, hay dạt về phía xa mất hút. Bóng tôi ngả trên mặt cỏ mịn, tôi muốn nằm ở đây, dưới những bóng lá để nhớ tưởng những buổi trưa trong vườn nhà dượng Tư, cây trứng gà sai trái chín và cho bóng mát lớn quanh chiếc võng kẽo kẹt của tôi. Ôi hình bóng ấy êm dịu quá. Bây giờ tôi mới biết những cái đó trong tay mình sắp sửa trở thành nỗi nhớ tiếc khôn nguôi.
Huy đi ra từ lúc nào. Nó hỏi tôi từ phía sau lưng làm cho tôi giật mình:
-Chị Phiến không ngủ trưa à?
Tôi quay lại cười:
-Chị ít ngủ trưa.
-Bà Thư thì trưa nào cũnng đánh một giấc tới chiều.
-Ngủ một chút cũng tốt. Không ngủ được chị mới đi loanh quanh ngoài vườn.
-Huy cũng chịu. Không ngủ được. Bây giờ có thể chui vào ciné nhỉ?
-Sao không? Huy có quyền mà.
-Ði một mình chán ngấy. Nhiều khi lầm lũi vào rạp mới hay phim này mình xem rồi. Ðành nằm ngủ khoèo bù lại tiền mua vé.
Tôi cười:
-Dẹp bớt cái tánh đãng trí đi.
-Vẫn cứ quên luôn.
-Chị muốn quên nhiều thứ mà vẫn cứ nhớ. Phải đổi được với Huy thì thú vị biết mấy.
Huy cười cười cười, nó đu quanh một thân cây. Cặp mắt kiếng của nó nặng quá, có những đường vòng trông đến nhức đầu, làm tôi nhớ đến đôi mắt sắp sửa mang kiếng của tôi. Trời ạ, nếu tôi mang kiếng cận vào lớp chắc rùng rợn lắm. Không thể đoán nổi chuyện gì sẽ xảy ra với những đứa bạn mới cùng lớp. Tự nhiên bây giờ tôi nhớ con nhỏ Uyển Nhi. Con nhỏ nói chuyện vui đáo để.
-Bà Thư có rủ chị đi tắm ở hồ tắm không?
-Có.
-Chị đi không?
-Không, mắc cỡ chết được.Chị chưa tắm ở hồ tắm bao giờ. Cứ tưởng tượng trước con mắt bao nhiêu người nhìn mình. Chao ơi là rùng rợn, nổi da gà.
-Huy cũng ghét cái trò đó.
-Chị không ghét nhưng cũng không ham. Chị…trung dung.
-Bộ tắm ở nhà không được sao phải tới những nơi đó. Hồ tắm dơ bẩn đủ thứ vi trùng của đủ thứ hạng người.

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT