watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9145 Lượt

câu, không phân trắng đen đã đánh tôi. Anh cũng xứng làm luật sư sao. Anh với mẹ anh cứ sống với nhau đi, đừng lấy vợ nữa.
Hứa Bân nhìn gương mặt sưng đỏ của Hy Lôi, mặc dù vẫn còn giận nhưng thấy hơi hối hận, run giọng hỏi:
– Cô muốn thế nào? Cô vẫn còn có lý cơ à?
Hy Lôi vơ vội vái túi xách, gào lên với Hứa Bân và mẹ chồng:
– Cuộc sống này tôi sống đủ rồi, sống đủ rồi. Ly hôn!
Giây phút lao ra khỏi cửa, cô còn nghe thấy tiếng mẹ chồng lo lắng thúc giục Hứa Bân:
– Mau đuổi theo nó, chạy ra ngoài thế này mất mặt quá! – Hứa Bân không hề đuổi theo, Hy Lôi cũng không hy vọng anh đuổi theo, cô đã hoàn toàn thất vọng với người đàn ông này rồi.
Ra đến đường cô mới phát hiện ra ở cái thành phố này cô không có một người thân thích, không có nơi nào có thể đi. Bên Mai Lạc cũng đang rối bời chẳng kém, không thể đến làm phiền bạn được nữa. Hy Lôi lên bừa một chiếc xe buýt, ngồi suốt mấy trạm, sau đó xuống xe, tìm một nhà nghỉ thuê một phòng. Nhìn mình trong gương, khóe mắt và sống mũi đều sưng đỏ, có chỗ thì bị bầm, cô nhìn mình rồi bưng mặt khóc. Một cuộc hôn nhân tệ hại đến cực điểm đã khiến trái tim cô vỡ nát. Cô sờ lên gò má rát bỏng, lẩm bẩm: Tận cùng của sự thất vọng có phải là tuyệt vọng hay không? Giây phút đó cuối cùng cô cũng đưa ra quyết định: Ly hôn!
Chương 14: Sau cơn mưa trời lại sáng
Cả một đêm vật vã trong ác mộng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, khóe mắt vẫn bầm tím, vết sưng đỏ cũng chưa tan. Hy Lôi là người thích thể diện, như thế này chắc chắn là không thể đi làm được rồi, chỉ đành xin cơ quan cho nghỉ hai ngày.
Hứa Bân liên tục gọi điện thoại tới, Hy Lôi để mặc cho điện thoại đổ chuông, không nghe máy, một lúc sau lại là một núi tin nhắn đổ tới, ban đầu vẫn là những lời mắng chửi trong tức giận, cuối cùng trở thành lo lắng và xin lỗi. Hy Lôi liếc qua, cười chua chát rồi ném điện thoại sang một bên. Nhớ lại hai cái tát nặng nề của Hứa Bân giáng xuống mặt mình, cô tuyệt vọng vô cùng, giờ nhớ lại vẫn còn thấy đau.
Không lâu sau điện thoại lại đổ chuông, là Châu Cường, Hy Lôi đang lúc buồn bực, không biết phải nói gì, nên đành để mặc nó.
Điện thoại đổ chuông rất lâu, Hy Lôi do dự một lát rồi nhấc máy, lạnh nhạt nói:
– Châu Cường, đừng gọi điện nữa, đã là quá khứ rồi, buông tay đi.
Bên kia thở dài nói:
– Hy Lôi, hôm đó cậu buồn bã bỏ đi, tớ lo lắng lắm, tớ chỉ muốn biết, cậu vẫn ổn chứ?
– Tớ vẫn ổn, không phải lo! – Hy Lôi ngẩng mặt lên, cố gắng để nước mắt không rơi xuống.
– Thế thì tớ yên tâm rồi. Cậu yên tâm, sau này tớ sẽ không làm phiền cậu nữa đâu, những lời chôn giấu trong lòng cuối cùng cũng nói ra được, tớ thấy dễ chịu hơn nhiều rồi, ít nhất thì tớ cũng không hối hận. Chúc cậu hạnh phúc!
Cúp điện thoại, mở rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời ấm áp rọi vào phòng, lúc này Hy Lôi mới thấy hơi đói bụng.
Rửa mặt xong, chải lại mái tóc để che đi vết bầm nơi khóe mắt, sau đó cô cầm ít tiền lẻ xuống lầu.
Bên dưới nhà nghỉ có một tiệm bánh bao nhỏ. Đang là buổi trưa nên người ngồi ăn trong quán khá nhiều. Hy Lôi vội vàng mua mấy cái bánh rồi bỏ đi.
– Chị Hy Lôi, là chị phải không? Em là Tiểu Uyển! – Một cô gái đang ngồi ăn trong tiệm reo lên.
Hy Lôi không muốn bất kỳ ai nhìn thấy điệu bộ thảm hại của mình lúc này, giả vờ như không nghe thấy.
Cô gái đuổi theo, vui mừng gọi:
– Chị Hy Lôi, chị không nhận ra em à, em là Tiểu Uyển đây!
Hy Lôi bối rối rủ tóc xuống, mỉm cười:
– Ồ, là em à, Tiểu Uyển, sao em lại ở đây?
– Nhà em ở gần đây. Còn chị, hôm nay chị không đi làm à?
Ánh mắt Hy Lôi bối rối né tránh, chỉ sợ Tiểu Uyển nhìn thấy vết thương trên mặt mình:
– À, chị ra ngoài có chút việc!
Mặc dù đã cố tránh nhưng Tiểu Uyển vẫn nhìn thấy, kinh ngạc thốt lên:
– Chị Hy Lôi, mặt chị làm sao thế?
Bàn tay Hy Lôi bất giác đặt lên má mình, cố nói thật nhẹ nhàng:
– Không sao, chị bị thương nhẹ thôi.
Tiểu Uyển quan tâm hỏi:
– Có nghiêm trọng không chị, em giúp chị đi mua thuốc nhé.
– Không cần đâu, không sao mà, nhanh khỏi thôi. – Lúc này Hy Lôi chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
Tiểu Uyển gặp Hy Lôi ở nơi này, cảm thấy rất vui mừng, không hề có ý định đi ngay:
– Chị Hy Lôi, hoa em tặng chị, chị có thích không?
– Thích chứ! Đẹp lắm, cảm ơn em! Tiểu Uyển, sau này nhớ ủng hộ công việc của chị đấy nhé!
Tiểu Uyển vui vẻ cười:
– Chắc chắn rồi! Chị Hy Lôi, vào kia ngồi cùng ăn đi!
Hy Lôi vội vàng từ chối:
– Thôi, chị còn chút việc, phải đi trước đây, hôm khác nhé! – Vội vã tạm biệt Tiểu Uyển, Hy Lôi đi vào cổng nhà nghỉ.
– Hy Lôi, về nhà đi! – Sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc của Hứa Bân, giọng nói buồn bã, hối lỗi, nghèn nghẹn nơi cổ họng.
Cô quay đầu lại, nhìn gương mặt của Hứa Bân, mắt thâm quầng, trong mắt còn vằn tia máu. Cái dáng vẻ của anh khi tát cô lập tức hiện lên trong đầu, Hy Lôi kiên quyết quay đầu đi lên lầu, gằn giọng nói:
– Anh còn tới làm gì, chờ tôi dưỡng thương xong, chúng ta sẽ ly hôn.
– Anh tìm em một ngày rồi, đang định báo cảnh sát, không ngờ lại gặp em ở đây.
Hứa Bân đưa tay ra kéo Hy Lôi, cúi thấp đầu, nước mắt lấp lánh:
– Hy Lôi, xin lỗi, chúng ta đừng cãi nhau nữa, Hy Lôi, về nhà thôi, bà nội bị bệnh phải nằm viện, sắp không qua khỏi rồi, bố đi cả đêm để về nhà, chúng ta cũng về nhà thôi.
Hy Lôi thấy tim mình đập nhanh một nhịp, cô biết Hứa Bân rất yêu quý bà nội mình, chắc chắn không mang bà nội ra để làm lý do khuyên cô về nhà.
– Anh nói sao? Bà nội làm sao?
– Bệnh hen suyễn của bà nội lại tái phát, đang cấp cứu trong bệnh viện, sợ không qua khỏi được nữa. Vấn đề của chúng ta để sau rồi nói, giờ về nhà trước đã, anh xin em đấy.
Bà nội vẫn luôn đối xử rất tốt với Hy Lôi, cô cũng rất thích bà nội, bởi vậy đành phải gạt qua mọi mâu thuẫn với Hứa Bân, ngồi lên xe, đi thẳng tới bệnh viện.
Trên xe, Hứa Bân nắm tay Hy Lôi, xấu hổ nói:
– Vừa nãy anh đứng cạnh nghe thấy rồi, thì ra bó hoa đó là do cô gái ấy tặng em, xin lỗi, anh hiểu lầm em rồi, là lỗi của anh, em đánh anh đi!
Anh tài xế taxi tò mò quay đầu lại nhìn. Hy Lôi rút tay mình về, lạnh nhạt nói:
– Đừng nói nữa, giờ tôi về với anh là nể mặt bà nội.
Lúc này bố chồng gọi điện thoại cho Hứa Bân:
– Tìm được Hy Lôi chưa? Mau lên, bà nội sắp không xong rồi.
Nghĩ tới người bà hiền lành nhân hậu sắp ra đi, lần đầu tiền Hy Lôi cảm nhận được sự vô thường của sinh mệnh, nhìn thấy vẻ mặt thương tâm của Hứa Bân, cô cũng không nỡ đòi ly hôn Hứa Bân vào lúc này nữa.
2.
Trong phòng bệnh, mấy người con của bà nội đang đang khóc sụt sùi, bà nội nằm trên giường bệnh, cắm ống dưỡng khí. Hai mắt nhắm nghiền, bố chồng Hứa Trường Thiên kéo tay mẹ mình, gương mặt bi ai, nghẹn ngào gọi:
– Mẹ, mẹ tỉnh dậy đi! Mẹ nói vài câu với con đi.
Hy Lôi và Hứa Bân đi vào, khẽ khàng gọi:
– Bà nội. – Bà lão khẽ mở mắt ra, miệng mấy máy nói gì đó, nhưng rồi lại thở hổn hển.
Mắt Hứa Bân đã đỏ, khóc nói:
– Bà nội, bà đừng nói nữa, nghỉ ngơi đi!
Bỗng dưng bà nội lại thở hổn hển một hồi nữa. Hy Lôi chưa bao giờ thấy dáng vẻ đau khổ của người sắp chết, bởi vậy cô đau lòng quay mặt đi.
Ông Hứa Trường Thiên bỗng dưng quỳ sụp xuống trước giường, khóc lớn:
– Mẹ, con trai có lỗi với mẹ! Mẹ vất vả cả đời nhưng không để mẹ hưởng phúc được ngày nào, còn khiến mẹ nổi giận, con thật là bất hiếu! – Bà lão vẫn thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng, không thể thở nổi, đau khổ vô cùng. Ông Hứa Trường Thiên bỗng dưng quay đầu lại, nghiêm khắc gọi vợ Phương Xảo Trân nãy giờ vẫn đứng ở bên cạnh cửa sổ, – Phương Xảo Trân, em lại đây!
Mẹ chồng sa sầm mặt, miễn cưỡng lại gần bên giường, bố chồng kéo tay bà, dùng lực mạnh một cái, bắt bà phải quỳ trước giường, bà còn giằng lại định đứng lên nhưng bị chồng giữ chặt, ông gắt khẽ:
– Gọi mẹ, gọi một tiếng mẹ đi, anh xin em đấy, bà sắp không qua khỏi rồi, em gọi một tiếng mẹ, bao oán hận cả đời này của hai người cũng kết thúc, chẳng nhẽ em muốn để bà chết không nhắm mắt sao?
Mẹ chồng bất lực, rồi ấm ức thốt ra một tiếng “Mẹ” nhỏ xíu từ trong lồng ngực. Tiếng “Mẹ” này khiến sự tự tôn mà bà vẫn ngụy trang bỗng dưng sụp đổ, bao nhục nhã theo nước mắt trào ra, khóc lớn thành tiếng.
Lồng ngực phập phồng của bà nội cuối cùng cũng bình yên lại, nhắm chặt mắt.
Tiếng khóc trong phòng bệnh lại vang lên, Hứa Bân nhào tới bên bà nội, nước mắt tuôn trào. Hy Lôi nhìn dáng vẻ đau buồn của Hứa Bân, cũng rất đau lòng, quên hết mọi oán hận trong lòng, cô lại gần, nắm chặt tay Hứa Bân, lặng lẽ rơi lệ.
*
* *
Bởi vì bà nội và ông nội vẫn luôn sống ở vùng nông thôn ngoại ô, có thể thổ táng, theo như phong tục thổ táng, tang lễ của bà nội được cử hành rất long trọng. Hứa Bân nắm tay Hy Lôi, trịnh trọng quỳ trước mộ, những người con rồi cháu đều khóc sướt mướt, nhất là mẹ chồng Phương Xảo

Trân, bà bò ra cả mộ, tiếng khóc thật là ai oán, mấy cô con dâu nhỏ hơn ở thôn bên cạnh xì xào bàn tán:
– Nhìn kìa, con dâu nhà người ta tình cảm với mẹ chồng

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT