|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
về tới nhà, hừ, chị không biết đâu, bao nhiêu tật xấu mình nó ôm tất, với người lớn thì không lễ độ, hay ăn, lười làm, thích trang điểm, tiêu tiền lãng phí, suốt ngày mua quần áo. Tôi cả ngày hầu hạ nó ăn uống mà cũng chẳng biết điều, cứ như kẻ thù của tôi ấy, lại còn thường xuyên cãi nhau với Hứa Bân, Hứa Bân đúng là đồ vô dụng, mỗi lần cãi nhau là rối rít nhận lỗi về mình, chẳng ra dáng đàn ông tí nào. Tôi nhìn thấy là bực. Chuyện gì cũng nghe lời vợ, tôi nói gì cũng đều không đúng.
Dì Tuyết đùa:
– Ha ha, con trai mà, lấy vợ là quên cả mẹ.
Mẹ chồng lại thở dài:
– Cả ngày trang điểm lòe loẹt, đến là đĩ thõa, ra ngoài thì mắt liếc mày đưa, không biết là để cho ai xem! Haiz, Hứa Bân không biết khi đó nghĩ gì mà yêu nó, tôi chẳng thấy nó có gì tốt, ngày trước giới thiệu cho nó bao nhiêu cô gái tốt thì nó không chịu, tôi còn tưởng nó tìm được tiên nữ thế nào về chứ. Haiz, giờ hối hận thì cũng muộn rồi, ban đầu tôi thực sự nên ghép đôi nó với con bé mà chị giới thiệu.
Dì Tuyết lúc này có vẻ rất hứng thú nghe chuyện, cười hi hi:
– Trước khi cưới đều phải mở to mắt, sau khi cưới thì mở một mắt, nhắm một mắt, câu này cũng hợp với chị, bây giờ chị cứ mở một mắt, nhắm một mắt đi.
Mẹ chồng vẫn tiếp tục không thôi:
– Tôi mở một mắt, nhắm một mắt chỉ sợ chết không nhắm mắt. Đứa con gái như thế này tôi thấy chẳng an phận đâu. Hơn một năm rồi mà không thấy có thai, cả ngày chỉ biết hành hạ chồng trên giường, tôi thấy ông Hứa muốn bế cháu lắm rồi, nhưng mà cứ chờ đấy.
Hy Lôi ở trong phòng nghe thấy mà rùng cả mình, mặt mũi đỏ bừng, nghe cũng biết không hiểu mẹ chồng đã hận cô bao nhiêu. Cũng không ngờ mẹ chồng lại bất mãn về mình như thế, trong lòng cô buồn lắm, rồi cô lại nghĩ, lát nữa nên làm thế nào để đi ra khỏi phòng đối mặt với mẹ chồng, sau này nên sống với bà như thế nào. Hy Lôi vẫn khép hờ cửa, đang nghĩ nên đi ra như thế nào.
Lúc này dì Tuyết nói phải về nhà nấu cơm cho chồng, mẹ chồng giữ bà lại, không lâu sau nghe thấy tiếng đóng cửa, dì Tuyết về rồi, căn nhà lại quay về với vẻ yên tĩnh thường thấy. Mẹ chồng có lẽ cũng đã nấu xong cơm, thấy chưa ai về, bèn gọi điện thoại:
– Ông xã, chưa về nhà ăn cơm à? – Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa:
– Về rồi đây, làm món gì ngon thế?
– Hy Lôi với Hứa Bân vẫn chưa về, để em gọi điện thoại đã.
Mẹ chồng gọi điện thoại cho Hứa Bân, hỏi han một hồi rồi nói với chồng:
– Nó nói về ngay bây giờ.
– Gọi điện thoại cho Hy Lôi xem, sao giờ vẫn chưa về?
– Anh đi mà gọi, em không muốn nói chuyện với nó.
Bố chồng gọi vào di động của Hy Lôi, điện thoại Hy Lôi để trong túi xách, tiếng nhạc vui vẻ vang lên, màn hình sáng nhấp nháy, Hy Lôi hoang mang không biết làm thế nào, có nên nhấc máy không. Lúc này mẹ chồng men theo tiếng nhạc, đi vào phòng ngủ, thấy Hy Lôi đang ngồi ở đầu giường.
Mặt mẹ chồng lập tức đỏ bừng:
– Sao… sao con lại ở nhà hả?
Hy Lôi cũng thấy thật khó xử:
– Con… con vừa mới về.
Bố chồng thấy Hy Lôi ở nhà, không hiểu chuyện gì thì cười ha hả:
– Về rồi à, thế thì mau đi ăn cơm thôi!
Mẹ chồng bị người ta phát hiện ra bí mật trong lòng mình, gương mặt rất khó chịu, miệng thì cằn nhằn:
– Về nhà cũng không biết chào hỏi người lớn một câu, cứ lặng lẽ mà về phòng.
Bố chồng sợ hai người lại xảy ra tranh chấp, quay lại thấy đôi giày của Hy Lôi ở cửa, bèn dàn hòa:
– Ha ha, giày để ở đó mà không nhìn thấy.
Trong mâm cơm, mẹ chồng cảm thấy ngượng ngùng, cứ cúi thấp đầu lặng lẽ ăn cơm. Hy Lôi thậm chí còn hy vọng bà chủ động hỏi một câu “Vừa nãy con không nghe thấy gì chứ!”. Nếu bà hỏi vậy, chắc chắn Hy Lôi sẽ kiên định trả lời rằng mình chẳng nghe thấy gì cả, như thế thì đôi bên đều không phải chịu gánh nặng tâm lý. Nhưng khi bố chồng ăn cơm xong ra ngoài rồi, mẹ chồng đã quay lại với vẻ thản nhiên thường ngày, vui vẻ ăn cơm của mình, cứ như thể chưa từng có việc gì xảy ra. Vào giây phút đó Hy Lôi than thầm trong bụng: Thì ra người ta nói gừng càng già càng cay quả không sai. Hy Lôi cũng xoa xoa ngực mình, làm ra vẻ như chưa từng có việc gì xảy ra.
3.
Đã là hơn 11 giờ tối, Hứa Bân vẫn chưa về. Hy Lôi nằm trên giường, lăn qua lăn lại không tài nào ngủ được, nhớ lại những lời mẹ chồng nói xấu sau lưng mình là lại thấy hoang mang. Nghĩ lại bản thân mình, xinh xắn, thông minh, học nhiều hiểu rộng, làm việc xuất sắc, ai ai cũng yêu mến, bạn bè đồng nghiệp không ai là không khen ngợi, nhưng trong miệng của mẹ chồng thì cô lại trở thành người không được một ưu điểm gì, chẳng đáng một đồng xu, chỉ nghĩ đến đây là tâm trạng cô đã lại chán chường đến cực điểm.
Cô lôi quyển nhật ký từ ngăn kéo bàn làm việc, mở ra rồi nằm trên giường, viết nhanh vào đó những bất mãn đối với mẹ chồng, những oán hận với Hứa Bân, những thất vọng về cuộc sống, tất tần tật. Đúng thế, đây chính là gốc cây bí mật của cô, mỗi khi cô không vui, nhật ký chính là nơi để cô trút buồn phiền. Viết xong, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cô khóa cẩn thận cái khóa nhỏ của quyển nhật ký, sau đó để vào chỗ cũ, khóa ngăn kéo lại rồi mới yên tâm ngủ thiếp đi.
Khoảng 12 giờ đêm, Hứa Bân lại khật khưỡng bước về nhà với mùi rượu nồng nặc, vừa nằm lên giường đã vùi đầu vào ngủ. Hứa Bân cũng được cái điểm này, uống say nhưng không quậy, rất ngoan ngoãn, Hy Lôi rót cho anh một cốc nước, nhìn gương mặt gần như đã biến dạng vì rượu của anh, vừa đau lòng vừa thấy tủi thân, không nhịn được lại nhào lên lòng anh bật khóc.
Hứa Bân vội vàng dang một cánh tay ra ôm lấy Hy Lôi, an ủi:
– Ôi trời, cục cưng! Em sao thế, ai lại chọc tức em? Nói cho chồng biết, ai bắt nạt em, anh tẩn cho nó một trận.
– Chồng ơi, nếu có người bắt nạt em, anh có bênh em không?
Hứa Bân nói:
– Đương nhiên rồi! Sao thế, ở cơ quan chịu ấm ức gì à?
– Nếu có người nói xấu sau lưng em, anh có bênh em không?
– Chắc chắn! – Hứa Bân đáp không hề do dự.
– Bất kể là ai?
– Ừ, bất kể là ai! – Hứa Bân dịu dàng hôn Hy Lôi rồi hỏi, – Ai chọc tức em nào, nói cho anh biết.
Hy Lôi thấy sống mũi cay cay, hơi cảm động, nói:
– Không, chẳng ai chọc tức em cả, em chỉ hỏi thế thôi. – Nước mắt bất giác lại trào ra.
Hứa Bân quay người, không lâu sau thì vang lên tiếng ngáy đều đều. Hy Lôi cũng trở mình, nước mắt thấm ướt gối. Cô nhớ lại một câu mà Mai Lạc từng nói: Cuộc đời con người đều phải làm ba việc: tự lừa gạt mình, lừa gạt người khác và bị người khác lừa. Hy Lôi biết, mình lúc này cũng chỉ là đang lừa mình lừa người, cô tin rằng nếu ở bên ngoài mình gặp phải uất ức gì, chắc chắn Hứa Bân sẽ đứng ra bảo vệ cho cô, nhưng nếu là mẹ anh thì chắc chắn anh sẽ lựa chọn im lặng và giảng hòa, hoặc bắt Hy Lôi phải chịu đựng, đừng so đo, tính toán. Dù sao thì người đàn bà đó cũng đã nuôi lớn anh, tình cảm đó không ai có thể thay thế và so sánh được, cho dù là người vợ đầu gối tay ấp với anh, cùng anh đi hết quãng đời còn lại, cùng anh đối diện với những mưa gió của cuộc đời.
4.
– Con giữ nhiều tiền thế để làm gì? Đưa đây. – Giọng của mẹ chồng.
– Không đưa, con không thể giữ chút tiền tiêu vặt à! Con là thằng đàn ông lớn ngần này rồi, đi ra ngoài mà trên người không có đồng tiền nào thì người ta cười cho à.
Buổi tối vừa về đến nhà đã thấy mẹ chồng cãi nhau với Hứa Bân, nguyên nhân là vì khi mẹ chồng giặt quần áo cho Hứa Bân, thấy trong ví anh có hơn 1000 tệ, đó là một khoản tiền thưởng mà Hứa Bân mới lĩnh, mẹ chồng trách anh không nộp tiền ình, Hứa Bân muốn lấy lại, nói là có việc khác cần dùng, thế là hai mẹ con cãi nhau.
Hy Lôi giả bộ như không nghe thấy, đi thẳng vào phòng. Nhưng thấy hai mẹ con họ cãi nhau, trong lòng cô lại thấy thầm khoái chí, mỗi khi Hứa Bân cãi nhau với mẹ anh là dường như lại có một bàn tay vô hình đẩy anh hướng về phía Hy Lôi.
Tiếng cãi nhau bên ngoài càng lúc càng dữ dội. Hứa Bân nói to:
– Trả cho con, con thực sự có việc cần dùng!
– Không trả, khi có lương chẳng phải con cũng giữ tiền tiêu vặt lại rồi sao? Còn cần nhiều tiền thế này làm gì? Hai đứa ở nhà, ăn của nhà, dùng của nhà, bình thường đến cái lọ kem đánh răng cũng chẳng phải mua, không biết là chi phí nhiều như thế nào, còn giữ nhiều tiền tiêu vặt để làm gì?
– Ai cả ngày ở nhà, dùng của nhà, đều là người một nhà, con là con trai mẹ, sao nói khó nghe thế.
Nghe thấy Hứa Bân bỗng dưng phản bác lại mẹ mình, Hy Lôi thầm vui trong lòng, cứ như thể vô tình giúp cô trút giận, nói ra những điều mình muốn nói.
Mẹ chồng thấy con trai phản bác mình thì càng giận, hét lên:
– Mày nói cái gì? Mày nói với mẹ mày thế à? Từ lúc nào mày trở nên như thế không hả? Có phải là nó nói gì với mày không?
– Cái gì mà nó? Ai?
– Có phải Hy Lôi nói gì với mày không, nói là nó nghe thấy tao nói xấu nó.
Hứa Bân bỗng dưng yên tĩnh hẳn, có vẻ ngạc nhiên:
– Mẹ đang nói gì thế? Mẹ nói cái gì?
Hy Lôi từ phòng lao ra, giải thích ình:
– Mẹ đừng có đoán bừa, con chẳng nói gì cả.
Mẹ chồng nghe thấy thế mới biết mình nói lỡ lời, mặt nặng trịch, ca thán:
– Làm sao? Về đến nhà len lén đi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




