watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9139 Lượt

tốt biết bao nhiêu, khóc đau lòng thế.
Hy Lôi nhìn bà mẹ chồng phủ phục trước mộ không ai kéo ra được, trong lòng hiểu rõ nhất vì sao bà lại khóc đau lòng như thế. Những mâu thuẫn và oán hận ăn sâu trong tim hai người, cho dù nay người đã ra đi nhưng oán hận vẫn không thể chôn vùi dưới lòng đất sâu, ngược lại, nó còn theo tiếng “mẹ” bị ép phải nói khiến bà càng cảm thấy nhục nhã và không chỗ nào giải phóng, bởi vậy nó đã theo những dòng nước mắt để phóng thích ra ngoài.
Bỗng dưng cả đám người lao nhao, mẹ chồng đã ngất ngay trước mộ, bố chồng và Hứa Bân vội vàng chạy lên, bố chồng len trong đám người, tâm trạng rối bời của Hứa Bân do bà nội qua đời nay lý trí trở lại, thấy mẹ ngất, anh hét lên:
– Mẹ, mẹ làm sao thế?
Trong lúc hỗn loạn, có người gọi 120. Bệnh tim của mẹ chồng lại tái phát, được đưa tới bệnh viện.
3.
Mẹ chồng đã được cấp cứu tỉnh lại, ở bệnh viện nghỉ ngơi hai hôm, bà lúc nào cũng im lặng, hai mắt thì đờ đẫn.
Bận rộn suốt hai ngày trời, về tới nhà, cuối cùng Hy Lôi cũng có thể tĩnh tâm lại, đối diện với Hứa Bân.
Vào giây phút bà nội qua đời, anh thể hiện sự yếu đuối và buồn đau của mình là thật, trong phút chốc, hình ảnh đó đã khơi dậy chỗ mềm yếu nhất trong tim Hy Lôi, cô vẫn luôn im lặng nắm tay Hứa Bân, an ủi anh, giây phút đó cô mới hiểu, thì ra tình cảm mình dành cho Hứa Bân không hề giảm bớt, chỉ là do những nỗi đau quá nhiều khiến nó tạm thời lẩn trốn mất mà thôi.
– Bà xã, tha lỗi cho anh, anh sai rồi, anh không nên ra tay đánh em, em đánh lại anh đi! – Hứa Bân kéo tay Hy Lôi, thấp giọng cầu xin.
– Sao anh lại có thể không tin tưởng em như thế, sao cái gì anh cũng nghe mẹ anh, em là loại người đó sao? – Hy Lôi nhớ lại sự việc ngày hôm đó, vẫn không thể nào hiểu nổi.
– Anh sẽ không bao giờ làm thế nữa, anh biết là anh hiểu lầm em, nghe nói em với người đàn ông đó hẹn hò, nghe nói gã đàn ông khác tặng hoa cho em nên anh ghen mà! – Hứa Bân bỗng dưng như người làm ảo thuật, biến ra một bông hoa hồng từ vạt áo vest của mình. – Sau này anh cũng sẽ thường xuyên tặng hoa cho em.
Bao nhiêu oán giận của Hy Lôi đã bị bông hoa hồng làm cho tan chảy, cô mỉm cười:
– Thực ra hôm đó đúng là em đi gặp một người đàn ông, là Châu Cường, nhưng không hề như mẹ anh nghĩ.
Nhìn vẻ lo lắng của Hy Lôi khi giải thích, Hứa Bân xấu hổ ôm chầm lấy cô:
– Anh biết, anh biết, anh tin em, sau này anh sẽ không bao giờ nghi ngờ em nữa.
Hy Lôi thoát ra khỏi vòng ôm của Hứa Bân, nghiêm giọng nói:
– Thế thì chúng ta phải hứa với nhau ba điều, sau này, không được chỉ nghe lời nói của mình mẹ anh, không được nghi ngờ em, điểm quan trọng nhất, không được quát nạt em, cũng không được đánh em.
Hứa Bân giơ tay lên thề:
– Anh xin thề, sau này cho dù xảy ra chuyện gì anh cũng không đánh em nữa.
– Nếu không làm được thì sao?
– Nếu không làm được thì… – Hứa Bân giơ tay ra cứa ngang cổ, làm động tác cắt cổ.
Mâu thuẫn giữa hai người thế là được hóa giải. Hy Lôi yêu thương ôm cổ Hứa Bân, nét u buồn hằn lên trên mắt:
– Hứa Bân, chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Cãi nhau làm ảnh hưởng tới tình cảm quá.
– Ừm! – Hứa Bân tặng cho cô một nụ hôn nồng ấm thay cho câu trả lời.
4.
Từ sau khi bà nội qua đời, mẹ chồng trở nên yên lặng hơn trước rất nhiều. Thấy con trai và con dâu lại quấn quýt như xưa, sáng sớm dắt tay nhau đi làm, bà chỉ đứng ở cửa sổ thở dài, nghĩ bụng, có thể là mình đã quản lý quá nhiều việc, thế là ánh mắt nhìn con trai lại thêm vài phần oán hận, mỗi khi Hứa Bân và Hy Lôi chọi nhau vài câu, mấy phút sau anh lại thì thầm xin lỗi cô, Hy Lôi nghe thấy rõ ràng mẹ chồng chế giễu cô:
– Xem cái vẻ vô dụng của con kìa, cứ như là chưa thấy đàn bà bao giờ vậy! – Hứa Bân nghe thấy thế cũng chỉ cười ha hả.
Vết bầm trên mặt đã tan, nhưng vết thương trong lòng thì Hy Lôi biết, nó vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Tình cảm của họ vì cái tát của Hứa Bân mà gần như đã đi đến bên bờ vực tuyệt vọng, còn sự ra đi của bà nội đã kéo hai người lại với nhau, trong vô hình như có một sức mạnh nào đó đang đẩy hai người, Hy Lôi nghĩ, có thể đó là số phận. Lúc ăn trưa, Hy Lôi bỗng dưng nghĩ tới hai chữ “số phận”, cô cảm thấy tin vào số phận khiến mình trở nên già hơn.
Giữa trưa thì Mai Lạc gọi điện thoại tới, nghe giọng có vẻ rất vui, không che giấu được niềm vui đang chảy tràn qua giọng nói:
– Gái yêu ơi, nói cho cậu một tin vui nhé, tớ được giải thoát rồi, tự do rồi.
Hy Lôi ngơ ngác:
– Thế là có ý gì?
– Mẹ chồng tớ về rồi, bà phù thủy đi rồi, không còn ai hành hạ tớ nữa.
– Vì sao? – Hy Lôi nghe thấy thế cũng vui lây cho bạn, cái cảm giác đụng độ khó chịu với mẹ chồng thì cô hiểu quá rồi vì cùng chung hoàn cảnh.
Ở đầu dây bên kia, Mai Lạc vui vẻ cười:
– Đúng là ông trời giúp tớ, anh trai Tùng Phi bị thương khi làm việc, con trai đương nhiên phải quan trọng hơn là con dâu rồi, thế là bà lão phải về nhà chăm sóc con trai.
– Sao mà cậu ác thế, anh trai người ta bị thương, cậu còn vui như thế! – Hy Lôi phê bình Mai Lạc.
– Đúng thế, tớ cũng cảm thấy mình hơi xấu xa, nhưng cho dù là nguyên nhân gì thì bà già đi rồi, tớ cũng vui lắm!
– Đừng mừng quá sớm, bà ấy đi rồi còn quay lại không?
– Đúng thế, không nói! Tớ không biết!
Lời của Hy Lôi vô tình dội cho Mai Lạc một gáo nước lạnh, bên kia điện thoại im lặng vài giây. Đúng thế, bao giờ thì bà già lại quay lại nhỉ?
Hy Lôi cũng than thầm trong bụng, Mai Lạc còn chờ được một ngày sau cơn mưa trời lại sáng, còn những ngày tháng tăm tối của mình thì bao giờ mới kết thúc đây?
Chương 15: Gốc cây bí mật
Thứ sáu tan làm, Hy Lôi cùng Mai Lạc đi xem phim. Bụng Mai Lạc giờ đã to lắm rồi, cái dáng vẻ gầy tong teo trước kia không còn tồn tại nữa, sự ra về của bà mẹ chồng khiến Mai Lạc thoải mái hơn rất nhiều, trông thần sắc của cô có vẻ tươi tỉnh, khí sắc rất tốt. Vừa thấy Mai Lạc, Hy Lôi đã cúi người áp tai vào bụng nghe ngóng, nói với đứa trẻ trong bụng bằng giọng nói vô cùng dịu dàng:
– Con gái nuôi, mau ra đi nhé!
Mai Lạc một tay cầm đùi gà, một tay cầm cái kẹo hồ lô, cười nói:
– Thích thế thì tự sinh một đứa mà chơi!
– Không đâu, tớ còn chưa chuẩn bị xong mà, tuyệt đối không thể đánh một trận chiến mà mình không nắm chắc phần thắng.
Họ xem bộ phim “Hoa dạng niên hoa” của Vương Gia Vệ, thân hình mặc áo sườn xám của Trương Mạn Ngọc thật là tuyệt vời. Hy Lôi không quên nhắc nhở Mai Lạc vẫn đang vui vẻ:
– Này, ăn ít thôi, nếu không sinh con xong không về dáng được đâu. Nhìn người ta kìa.
Mai Lạc bất cần:
– Tớ chẳng quan tâm, ăn no xong rồi tính. Người ta là đại minh tinh, tớ có đóng phim đâu mà lo.
– Đàn bà giữ được thân hình đẹp là một thái độ sống khỏe mạnh, tích cực, không liên quan gì tới nghề nghiệp cả. – Hy Lôi không quên sứ mệnh biên tập một tạp chí phụ nữ của mình, lúc nào cũng dạy bảo Mai Lạc.
– Biết rồi, xem phim đi, đừng nói nữa.
Hy Lôi yên lặng ngồi xem phim. Trong bộ phim, Châu hỏi:
– Tôi hỏi cậu, ngày trước có một số người, trong lòng có bí mật, hơn nữa không muốn người ta biết, có biết họ làm thế nào không?
Bính

nói:
– Sao tôi biết được?
Châu nói:
– Họ sẽ lên núi tìm một cái cây, khoét một cái lỗ trên cây, sau đó nói bí mật vào gốc cây đó, rồi dùng bùn bịt kín lại. Như thế bí mật sẽ ở lại trong cây mà không ai biết.
Mai Lạc đột nhiên quay đầu lại, hào hứng hỏi:
– Cậu thì sao, nếu là cậu, có bí mật thì sẽ làm thế nào?
– Tớ viết nhật ký! Viết xong, có bao nhiêu khó chịu trong lòng được phát tiết ra hết, dễ chịu hơn nhiều. Làm người phải biết “xả” chứ không phải là “giữ”.
– Wa, cậu quê thế à, thời nào rồi mà còn viết nhật ký.
– Thế còn cậu, có có bí mật thì làm thế nào.
– Tìm cậu kể chứ sau, cậu chính là hốc cây của tớ mà, ha ha!
– Đáng ghét!
2.
Từ rạp chiếu phim đi ra, cô chia tay Mai Lạc ở đầu đường. Một mình cô lại loanh quanh trong siêu thị, bị cám dỗ bởi cái áo sườn xám mà Trương Mạn Ngọc mặc trong phim, cô bèn mua một cái tương tự. Về tới nhà, tiếng máy hút mùi trong bếp đang vang lên, mẹ chồng đang nấu cơm. Hy Lôi đi thẳng vào phòng ngủ, định thay áo ra xem.
Những bông hoa li ti màu tím, chất vải thô, cúc hình con bướm, đường viền màu đỏ thẫm, mặc lên người từng đường nét nổi rõ ràng, Hy Lôi ngắm nghía mình trước gương, nghĩ bụng, lát nữa Hứa Bân về phải mặc cho anh xem, chắc chắn là anh rất thích.
Lúc này tiếng máy hút mùi trong bếp dừng lại, rồi vang lên tiếng trò chuyện của hai người.
– Hy Lôi với Hứa Bân nhà chị chưa về à? – Hy Lôi nghiêng đầu lắng nghe, là giọng nói của một người bạn của mẹ chồng thường ngày vẫn hay tới nhà chơi, Hứa Bân gọi bà ta là dì Tuyết.
Sau đó là giọng nói thản nhiên của mẹ chồng:
– Hứa Bân thường xuyên phải đi đãi khách, còn nó thì càng về muộn được càng tốt, chẳng muốn ở nhà thêm dù chỉ một phút, về đến nhà là mặt mày sưng sỉa, cứ như ai nợ nần gì nó ý.
– Không phải đâu, trông có vẻ hiền lành ngoan ngoãn lắm mà. – Dì Tuyết nói.
– Biết giả vờ lắm, ở bên ngoài thì giả bộ mình là người hiểu chuyện,

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT