|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lệnh, y cũng nhìn mà không thấy. Chúng quan lại đều lộ vẻ không hài lòng, hiển nhiên là giận hắn không biết tốt xấu, hết lần này tới lần khắc đắc tội thượng sai. Hồng Tụ thấy thế liền chậm rãi bước tới trước bàn Lữ Kinh Hồng, tự mình châm rượu, cười khẽ nói:
“Mong Lữ đại nhân nể mặt!”
Lữ Kinh Hồng chần chừ chốc lát, nhìn chung rượu Hồng Tụ châm, cuối cùng nâng chung uống cạn. Mọi người đều vỗ tay, có người cười trêu:
“Sớm biết có thể được Hồng Tụ cô nương đích thân rót rượu, lão phu cũng nên không uống mới phải!”
Mọi người cười rần, chuyện không hài lòng sớm tan biến. Từ trong tiếng cười hoan hỉ của họ, tiếng nhạc lần nữa vang lên, Hồng tụ bắt đầu huy động tay áo, một lần nữa vì mọi người hiến vũ. Dù Hồng Tụ và Lữ Kinh Hồng cuối cùng đều nhượng bộ, nhưng Bùi Văn Long không hề vừa ý. Hắn thấy Hồng Tụ nhượng bộ là vì giải vây cho Lữ Kinh Hồng, mà Lữ Kinh Hồng khuất phục cũng chỉ là nể mặt Hồng Tụ. Điều này trái lại làm ngọn lửa đố kị đè nén trong ngực Bùi Văn Long lại thiêu đốt, phảng phất như lúc nhìn thấy sư muội rời bỏ hắn.
Bấy giờ rượu uống được tam tuần, ai nấy đều có vài phần say. Hồng Tụ cũng múa được một lúc, đang muốn khom người cáo lui, lại nghe Bùi Văn Long mượn men rượu trêu cợt:
“Hồng Tụ cô nương đừng đi, đêm nay bồi tiếp tại hạ qua đêm nào.”
Lời vừa nói xong, người người biến sắc, bên cạnh lập tức có người thấp giọng cảnh tỉnh:
“Bùi đại nhân, Hồng Tụ cô nương bán nghệ không bán thân, mong đại nhân thứ tội.”
“Bán nghệ không bán thân?” – Bùi Văn Long cười lạnh – “Nữ tử ca múa như các người, bất quá đều có giá riêng. Chỉ cần quà tặng nhiều, ta chẳng tin nàng không bán. Nói xem, một đêm cần bao nhiêu ngân lượng?”
Lời vừa dứt, Lữ Kinh Hồng đã vỗ bàn đứng lên:
“Hồng Tụ cô nương không phải hạng xướng kĩ tầm thường, đại nhân xin tự trọng.”
Bùi Văn Long vốn không phải người cậy thế không nói đạo lí, cũng chẳng phải ác bá cậy thế hiếp người chốn thanh lâu. Nhưng Hồng Tụ và Lữ Kinh Hồng quan hệ mập mờ, khiến trái tim từng thương tổn của hắn bị kích động. Năm đó sư muội rời bỏ hắn, hắn chỉ biết buồn bả đau thương. Nhưng hôm nay, hắn không tin ngay cả một vũ kĩ cũng tranh không lại với Lữ Kinh Hồng. Nghĩ vậy hắn không quản hậu quả, mượn hơi rượu quát lớn:
“Người đâu! Giữ Hồng Tụ cô nương lại cho ta! Đã vào phường ca múa, còn giả vờ thanh cao, thuần khiết gì chứ?”
Mấy tùy tùng mang theo từ kinh sư không để ý quan lại địa phương, liền nghe lệnh bước ra, ngăn cản Hồng Tụ đang định bỏ đi. Lữ Kinh Hồng thấy thế vượt qua mặt mọi người bước tới, bạt kiếm chặn trước mặt Hồng Tụ, hướng Bùi Văn Long căm hận thốt:
“Đại nhân chớ vô lễ!”
Trường kiếm hàn quang lạnh lẽo khiến Bùi Văn Long tỉnh táo vài phần, mấy năm qua, kiếm của Lữ Kinh Hồng vẫn sắc bén như trước. Đánh giá qua vẻ mặt kiên quyết của Lữ Kinh Hồng, Bùi Văn Long cười lạnh thốt:
“Được lắm! Vì một vũ cơ, ngươi dám đối với binh bộ đặc sứ mà bạt kiếm, xem ra thủy sư đề đốc ngươi không muốn làm nữa rồi!”
Quan lại bốn phía đều ồ lên:
“Lữ đại nhân mau thu kiếm, đừng kinh động Bùi đại nhân!”
Lữ Kinh Hồng đối với lời trách móc của họ giả vờ không nghe, chỉ trừng mắt nhìn Bùi Văn Long nói:
“Mong Bùi đại nhân khoan dung rộng lượng, để Hồng Tụ cô nương rời khỏi!”
“Nếu ta không ưng?” – Bùi Văn Long cười lạnh. Hắn thực không muốn bức ép Hồng Tụ, chỉ là không thể dễ dàng buông tha vị đề đốc đang bị đình chức điều tra mà vẫn cao ngạo như xưa. Năm ấy tại trường bại dưới tay đối phương, chính là tài không
bằng người,
không gì phiền trách; hôm nay bản thân tay nắm thượng lệnh phụng chỉ điều tra, nếu lại lùi bước bởi kiếm đối phương, cả đời đừng mong ngẩng cao đầu trước mặt Lữ Kinh Hồng.
Hai người như hai con bò đực đối mặt nhau, đều không chịu thối lui. Ngay lúc này, chỉ thấy Hồng Tụ chuyển mình ngăn cản giữa hai người, yêu kiều xá Bùi Văn Long:
“Bùi đại nhân, Hồng Tụ thân ở phường ca múa, nhưng xưa nay băng thanh ngọc khiết. Nếu đại nhân nhất định bức ép, Hồng Tụ chỉ còn đường chết mà thôi.”
Không biết thế nào, đối diện ánh mắt lạnh lẽo như băng của Hồng Tụ, Bùi Văn Long không tự chủ liền nhớ tới sư muội. Năm ấy nàng muốn rời bỏ hắn, cũng là dùng cái chết để uy hiếp. Trong lòng hắn tự dưng xót xa, lạnh nhạt thốt:
“Nàng bất tất nói năng quyết liệt như vậy, tại hạ bất quá là uống nhiều rượu nên nói càn, Hồng Tụ cô nương không cần xem như thật.”
Nói rồi vung tay, mấy gã tùy tùng liền vâng lệnh tránh ra.
“Đa tạ đại nhân thông hiểu!” – Hồng Tụ cuối đầu vái, liền nghiêng mình cáo lui. Đợi nàng đi rồi mọi người mới thở phào, đều hướng Bùi Văn Long nâng chung kính rượu. Bất quá hứng thú của hắn sớm đã giảm đi, mắt từ say hóa tỉnh, khoát tay nói:
“Hôm nay tới đây thôi, tại hạ tửu lượng không bằng, ngày sau sẽ cùng chư vị đại nhân tận hứng.”
Họ đưa tiễn tận bến, xe ngựa sớm đã đợi ở đấy. Sau khi lên xe, đợi hắn nói lời từ biệt, xe ngựa thẳng tiến dịch quán, trên đường, tùy tùng đánh xe nhỏ giọng bẩm báo:
“Đại nhân, phong môi ngài tìm đã có tin tức, đêm nay đại nhân có tiếp kiến ngay không?”
“Điều đó đương nhiên!” – Bùi Văn Long liền trút hẳn cơn say, trong mắt ánh ra hàn quang hưng phấn của loài dã lang. Danh hiệu Thiết Diện Thần Thám của Đô Sát Viện tuyệt không tự nhiên mà có. Ngay khi hắn cùng quan lại địa phương xã giao, thủ hạ của hắn đã như ưng khuyển bắt đầu thu thập manh mối. Một mật thám thành công không cần chuyện gì cũng tự làm, mà phải biết làm sao chỉ huy một đội hành động hiệu quả.
Dựa vào thành xe nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng Bùi Văn Long vươn nụ cười tự đắc. Trong tửu yến đêm nay, hắn đã thành công làm mọi người nhìn thấy một gã cuồng vọng tự đại, mục trung vô nhân, giống như kẻ tiểu nhân đắc chí, loại người như vậy thường không hề khôn khéo. Bùi Văn Long thích để kẻ khách đánh giá thấp bản thân, chỉ có vậy kẻ bị điều tra mới mất cảnh giác, không cẩn thận để lộ sơ hở. Lúc hắn tra án luôn mang những ai có liên quan xem là tội phạm, thiết lập bẫy để chúng tự nhảy vào, đó là lạc thú lớn nhất của hắn.
Một vụ tào vận bị cướp, quan lại ở Kim Lăng đều có hiềm nghi, nhất là Lữ Kinh Hồng! Dù y thực sự trong sạch, cũng không thể để y dễ dàng vượt qua tra xét! Bùi Văn Long nhếch môi lạnh lẽo cười, tựa như nét xảo trá của hồ ly.
Chương 3: Hình tấn bức cung
Cảnh báo: Chương này có đoạn chống chỉ định với người đọc sợ chuột.
Quan dịch đã bị Bùi Văn Long chiếm cứ hết thảy, người không phận sự không được tùy tiện ra vào. Bởi vậy, lúc này hắn có thể an tâm tiếp kiến bất kì ai, không cần lo lắng tai vách mạch rừng. Khi trở lại quan dịch đã là đầu canh, Bùi Văn Long không màng đến sự mệt mỏi sau tiệc rượu, lập tức triệu người hắn muốn gặp đến.
Một hán tử trung niên hèn mọn bị dẫn vào phòng, nhìn trang phục giống một tên côn đồ tầm thường, nhưng con ngươi linh động cùng cử chỉ lão luyện cho thấy gã có sự khôn khéo mà một gã côn đồ bình thường không thể có. Bước qua cửa gã cũng không nói gì, chỉ buông xuôi tay khom lưng, trên mặt mang chút tiếu ý, nhìn Bùi Văn Long không nói lời nào.
Bùi Văn Long phẩm định chừng được tuần trà, thấy đối phương tịnh không có chút nào gấp rút hay bất an, lúc này mới hài lòng gật đầu:
“Quả nhiên không hổ là phong môi giỏi nhất Kim Lăng?”
“Tiểu nhân Phúc Toàn, đại nhân cứ gọi tiểu nhân A Toàn là được.”
“Ừm, A Toàn, tin tức người ta muốn tìm có chứ?”
Hán tử cười theo đáp:
“Được hồng phúc đại nhân, tiểu nhân cuối cùng tìm được người đại nhân cần. Bất quá đó là con cá lớn, nên giá cả…”
Gã lưu manh nào cũng có chút bản lĩnh vô lại, giỏi trộm cắp, lừa gạt, nhưng giỏi tìm tin tức, loại người đó giang hồ tục xưng “phong môi”. Bùi Văn Long trước khi tới Kim Lăng, đã phái thủ hạ đi trước một bước, đến Kim Lăng tìm kiếm phong môi linh lợi nhất địa phương, cho nên hắn vừa đến Kim Lăng lần đầu tiên, buổi tối liền có tin tức đưa tới. Vì phá án cần thiết, Bùi Văn Long mặc kệ đối phương thừa dịp nâng giá, lôi ra một tấm ngân phiếu nhưng chưa vội đưa, lạnh giọng:
“Chỉ cần đủ phân lượng, giá cả không thành vấn đề. Bất quá nếu ngươi mang loại tôm tép tầm thường đến, cẩn thận ta cắt lưỡi ngươi đấy!”
“Tiểu nhân không dám!” – A Toàn đón lấy ngân phiếu, nhìn thấy con số trên đó, nét mặt không khỏi lộ ra nụ cười mãn nguyện, gấp ngân phiếu lại thản nhiên thốt:
“Một “thủy quỷ” nổi danh, không biết có được xem là cá lớn chưa?”
“Ngươi nói đến nhị đương gia Bài Bang, Hướng Ác?” – sắc mặt Bùi Văn Long vui mừng – “Hắn ở đâu?”
A Toàn cười bỉ ổi:
“Hắn dường như mê mẩn một cô nương ở Tần Hoài, thường đến Thiêm Hương Lâu mua vui. Đại nhân nếu đến đúng lúc, nói không chừng có thể gặp hắn?”
“Hắn đi vào lúc nào?” – Bùi Văn Long hỏi gấp, thấy đối phương cười mà không đáp, hắn chợt tỉnh ngộ, lại ném tấm ngân phiếu ra. A Toàn chộp lấy ngân phiếu, mới cười nói – “Hắn thường đến Thiêm Hương Lâu vào lúc hoàng hôn, ngày thì không xác định. Tuy nhiên đại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




