watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:21 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1149 Lượt

nhân vận khí tốt, nếu tối mai đến Thiêm Hương Lâu, biết đâu chừng sẽ gặp được hắn.”

Thiêm Hương Lâu là một trong những thanh lâu nổi tiếng ven Tần Hoài đếm trên đầu ngón tay, Bùi Văn Long cũng nghe qua. Trước khi đến Kim Lăng, hắn đã nghiên cứu lời tấu của Lữ Kinh Hồng, vì độ tin cậy của tấu chiết là chìa khóa quan trọng đầu tiên để tìm ra kẻ cướp. Bài Bang luôn hoạt động ở Trường Giang, có tiền trong tay rồi khó tránh không đến Kim Lăng thế giới phồn hoa để hưởng thụ. Hắn vốn chỉ thử nghiệm, hi vọng có thể tìm thấy lâu la Bài Bang ở Kim Lăng, không ngờ tìm được nhị đương gia Bài Bang, làm hắn cực kì vui mừng. Bất quá nét mặt hắn không đổi sắc, nhạt giọng:

“Ngươi tạm ở quan dịch hai ngày, nếu tin tức của ngươi chuẩn xác, ta sẽ trọng thưởng. Bằng không! Hừ! Người đâu!”

Một thủ hạ dạ vang rồi đi vào. Bùi Văn Long phất tay, gã thủ hạ mặc sự giằng co hô hoán của A Toàn, lập tức áp giải ra ngoài. Hai kẻ đó đi rồi, Bùi Văn Long không dằn được hưng phấn, đi đi lại lại trong phòng, sau đó vỗ tay một tiếng, hán tử hắc y tiến vào. Bùi Văn Long phân phó:

“Triệu hồi các huynh đệ, tối mai theo ta làm đại sự!”

Hắc y nhân lặng lẽ lui ra, trong phòng liền khôi phục tĩnh lặng và ảm đạm ban đầu.

Hoàng hôn ngày thứ hai, Bùi Văn Long dẫn theo tùy tùng xuất hiện ở Thiêm Hương Lâu bên bờ Tần Hoài. Dù chỉ mặc thường phục, nhưng lão tú bà nhìn người vô số, từ khí độ của hắn đã nhận ra thân phận không tầm thường, vội ân cần mời vào. Bùi Văn Long trông thời gian còn sớm, liền gọi cô nương lên lầu hầu rượu. Cửa sổ phòng vừa vặn có thể nhìn ra cửa lớn Thiêm Hương Lâu. Hắn một mặt cùng nữ tử tiếp rượu tránh đánh động rắn, một mặt chú ý khách nhân vào cửa. Nữ tử hầu rượu thấy tâm hắn có điều không yên, liền cười lấy lòng:

“Công tử là đợi Hồng Tụ cô nương hiến vũ sao? Khó trách đối với nô gia không hề hứng thú.”

“Hồng Tụ? Hoa khôi Tần Hoài, Hồng Tụ?” – Bùi Văn Long có chút bất ngờ – “Nàng ấy cũng ở Thiêm Hương Lâu?”

“Phải rồi. Hồng Tụ chính là môn bài của Thiêm Hương Lâu chúng tôi!” – Nữ tử lời nói chứa hàm ý, cười nói – “Bất quá cũng không hầu rượu, không tiếp khách nhân qua đêm, cho nên công tử thưởng thức vũ kĩ của Hồng Tụ tỉ tỉ rồi, còn lại do nô gia hầu công tử lên giường nhé.”

Bùi Văn Long định cự tuyệt, thì thấy tùy tùng bên ngoài cửa ra dấu. Hắn quay đầu nhìn xuống, thấy một hán tử mặt đầy sẹo ở giữa một đám đại hán đang tiến về Thiêm Hương Lâu. Hán tử tuổi hơn tứ tuần, vẻ mặt xám ngoét, vừa trông đã biết là nhân vật hung ác. Dù thân mặc phú quý bào, y phục giống một gã thương buôn tầm thường, tuy nhiên Bùi Văn Long chỉ liếc mắt đã nhận ra đối phương chính là người mình muốn tìm. Hắn trước khi đến Kim Lăng, đặc biệt đến hình bộ lấy họa tượng vài đầu lĩnh Bài Bang, hình dáng Ba Kiểm Thủy Quỷ Hướng Ác dễ phân biệt nhất.

Mặc dù đã an bài thủ hạ lẫn vào khách bốn phương để mai phục, Bùi Văn Long vẫn có đôi phần không an tâm, định tìm cớ xuống lầu xem xét, chợt nghe dưới lầu vọng lên trận trận ầm ĩ, không ít khách nhân mừng rỡ hoan hô:

“Hồng Tụ cô nương ra rồi! Hồng Tụ cô nương ra rồi!”

Bùi Văn Long bước ra hành lang, chỉ thấy sân trong đã đặt một cái đài màu sắc. Giữa đài là một cái trống da bò, trống to hơn vòng tay hai người ôm, ngay cả đai trống cũng cao hơn hai người, đặt trên mặt đất căn bản cũng không cách nào gõ, bốn phía không thấy đặt ghế hay cáng để nâng người. Bùi Văn Long nghĩ không ra cái trống dùng làm gì. Đài đã bị vô số khách bao vây. Mọi người đang hào hứng chờ đợi một cái gì đó. Hướng Ác cũng lẫn vào trong.

Mấy nữ tử chơi nhạc ngồi hai bên đài, chỉnh dây chuẩn bị. Chỉ thấy Hồng Tụ với trường tụ phiêu phiêu lãnh diễm từ tiếng hoan hô của mọi người nhẹ nhàng nhảy lên đài, thu vạt áo thi lễ tứ phía, cao giọng thốt:

“Đa tạ chư vị đến Thiêm Hương Lâu, Hồng Tụ hôm nay sẽ vì mọi người hiến tặng một điệu múa trống cổ!”

Trong tiếng hò reo ầm ầm, nhạc lặng lẽ trổi lên, Hồng Tụ trên đài bắt đầu triển khai trường tụ, khiêu vũ nhẹ nhàng quanh chiếc trống lớn. Tuy mới bắt đầu chỉ là cử động eo lưng, hoạt động chân tay, nhưng cũng đủ khiến người mê mẩn. Tiếng ồn ào đinh tai dưới đài ngừng hẳn, mọi người trong nháy mắt bị điệu vũ của Hồng Tụ hấp dẫn, mục quang đều theo đuổi dáng dấp Hồng Tụ, người người thất thần chăm chú.

Tiếng nhạc dần dần nhanh hơn, vũ điệu của Hồng Tụ cũng ngày càng gấp, trường tụ bay lượn cơ hồ vây lấy toàn thân nàng. Tiếng nhạc trôi nhanh như nước chảy đột nhiên nổ vang, tựa nước sông cuồn cuộn nhập biển lớn, đánh động tầng tầng sóng cuộn. Cùng lúc, thân ảnh Hồng Tụ bỗng dưng lăng không vút lên, sau một cái lộn người đã đáp xuống mặt trống trên cao, động tác dừng lại, phảng phất tựa Diêu Trì tiên cơ cưỡi gió bay bổng.

“Hay!” – Mọi người buông lời khen ngợi ầm ầm như là bị dồn nén đã lâu chợt bạo phát. Tiếng nhạc bỗng chậm rãi, tựa hồ dòng nước sau khi đổ vào biển lớn, cuối cùng đã nhập cùng đại dương vô hạn. Hồng Tụ nương theo tiếng nhạc bắt đầu vũ lộng trên mặt trống, lúc như tiên nữ tán hoa, lúc tựa thái điệp phiên phiên, trên mặt trống tầm thường toát ra thần thái phiêu dật, uyển chuyển như chim yến về tổ, mạnh mẽ như ưng vỗ cánh trong không trung. Khoảnh khắc nhạc dừng, động tác đình lại, dáng vẻ nàng ngưng kết thành bức tượng đẹp đến cùng cực, làm Bùi Văn Long cũng quên mất mục đích chuyến đi.

Cho đến lúc tiếng hoan hô bạo phát lần nữa, Bùi Văn Long mới tức thời thức tỉnh. Hướng Ác đang chờ đám người trở về chỗ, mấy tùy tùng gã thốt lời khen vang dội. Lúc này chúng khách nhân bỏ tiền tặng thưởng, mang ngân lượng và bái thiếp giao cho lão tú bà, hòng nhận được lời mời của Hồng Tụ cô nương. Hướng Ác cũng tỏ ý bảo một tên tùy tùng mang ngân phiếu và bái thiếp giao cho tú bà. Bà ta nhận lấy rồi xem qua, lập tức hưng phấn lớn tiếng:

“Vị Hướng chưởng quỹ đây thưởng Hồng Tụ cô nương năm trăm lượng bạc! Là năm trăm lượng!”

Chúng nhân tặc lưỡi, một cô nương Tần Hoài giá một đêm cũng không quá ba đến năm lượng bạc, chỉ một điệu vũ đã thưởng năm trăm lượng, tự nhiên là việc làm khoa trương cực kì hiếm thấy. Mấy lượng bạc mọi người bỏ ra thưởng cũng không phải là không coi được, bất quá cho dù như thế, tú bà thu tiền đã có chút nương tay.

Hồng Tụ tựa hồ đối với tiền thưởng của mọi người không hề để ý, có ý muốn cáo lui, chợt nghe dưới đài có người hô to:

“Hồng Tụ cô nương, tại hạ mấy hôm nay đã vì nàng tiêu tốn mấy ngàn lượng, cô nương xem ta hâm mộ như thế, hôm nay nhất định phải bồi ta một chung.”

Hồng Tụ theo tiếng người nhìn ra, nhận tháy người lớn tiếng hô hóan đó là hào khách vừa rồi đã thưởng năm trăm lượng bạc, bất quá nàng vẫn mặt không biểu cảm, thản nhiên thốt:

“Hồng Tụ chưa bao giờ hầu rượu, mong khách quan thứ tội.”

“Không hầu rượu, hầu giấc ngủ cũng được.” – hào khách nọ lớn tiếng cợt giễu – “Hồng Tụ cô nương mời nêu giá, chỉ cần nàng nói được, tại hạ quyết không hàm hồ!”

Hồng Tụ giận đến mặt đỏ bừng, đang muốn chuyển thân bỏ đi, lại bị mấy hán tử ngăn cản trên đài, hào khách cũng bay lên đài, nhìn Hồng Tụ chấp tay nói:

“Tại hạ đối với nàng một mực si tình, mong Hồng Tụ cô nương mời rượu ta một lần nào!”

Bùi Văn Long đang lo có nhiều người, nếu muốn bắt Hướng Ác ở đây, nhất định sẽ dẫn đến hỗn loạn cực lớn, khó phòng được gã thừa cơ đào thoát. Nay thấy Hướng Ác đùa cợt Hồng Tụ, hắn tâm cơ linh động, đột nhiên gọi lớn:

“Dừng tay!”

Lời chưa dứt, hắn đã nhảy xuống lầu, vững vàng đáp trên đài, vừa khéo kéo Hồng Tụ ra phía sau.

“Tên tạp chủng ở đâu ra thế, còn không mau cút cho lão tử!” – Hướng Ác thấy một người trẻ tuổi cản đường, vung tay muốn đẩy xuống đài, ai ngờ trảo vừa chạm ngực đối phương đã bị hắn dễ dàng lùi lại né tránh. Hướng Ác rùng mình, biết gặp phải kẻ luyện võ, không khỏi đưa mắt đánh giá đối phương, lạnh lùng hỏi:

“Các hạ là ai?”

Bùi Văn Long cười nhạt:

“Tại hạ là ai không quan trọng, chỉ là Hồng Tụ cô nương không hầu rượu, khách quan không nên miễn cưỡng.”

Lúc này Hồng Tụ đã nhận ra Bùi Văn Long, trong mắt hiện lên một tia cảm kích. Nhưng nàng không nói gì, chỉ làm theo y Bùi Văn Long, lặng lẽ lùi lại.

Hướng Ác thấy Hồng Tụ rời đài, muốn đuổi theo nhưng bị Bùi Văn Long ngăn cản. Gã hung hãn trừng mắt với đối phương, nghiến răng thốt:

“Hảo tiểu tử, ngươi là cố ý tìm phiền toái? Vậy đừng trách Hướng gia không khách khí.”

Nói rồi, gã vỗ chưởng vào ngực Bùi Văn Long.

Đây chính là ý định của Bùi Văn Long. Vừa rồi hắn còn lo nhiều người lẫn lộn, một khi động thủ bắt người, sẽ làm Hướng Ác thừa loạn bỏ chạy. Hiện tại hai người ở trên đài động thủ, như là đố kị, vì Hồng Tụ mà tranh phong, Hướng Ác sẽ không dễ dàng chạy, so với phí tâm tư bắt hắn dễ dàng hơn nhiều.

Hai người đánh nhau làm khách xem dưới đài luôn khen hay, như vậy Hướng Ác càng không thể lùi bước, chỉ tội tú bà Thiêm Hương Lâu ở dưới đài không ngừng năn nỉ, hai người đương ác đấu nào để ý đến? Vừa bắt đầu Hướng Ác tưởng đối phương bất quá là hạng tầm

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6 ,7 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT