watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4348 Lượt

khổ hơn. Sau này ta bằng lòng nghe theo lời bà.”

Hồng cô sững sờ giây lát, nheo mắt nhìn tôi chằm chằm: “Ngươi từng nhìn thấy người bất cẩn rơi xuống nước chưa? Bọn họ không biết bơi nên hoảng loạn, giãy giụa hy vọng có thể nổi lên mặt nước, nhưng trên thực tế càng giãy giụa, sẽ càng chìm nhanh, cuối cùng bọn họ không chỉ chết chìm, mà trong lúc giãy giụa còn bị nước tràn vào trong mũi mà chết sặc. Thật ra họ không biết, nếu thả lỏng cơ thể mình ra, cho dù người không biết bơi cũng có thể nổi lên trên mặt nước. Càng tức cười hơn chính là, rất nhiều người bị rơi xuống nước thực ra cách bờ rất gần, chỉ cần nín một hơi thật sâu là có thể bơi vào bờ rồi.”

Tôi và Hồng cô nhìn nhau rất lâu, khóe môi hai người đều nhếch lên người, chỉ là hàm ý khác nhau. Bà ta đưa ngón tay thon dài như ngọc vén lọn tóc mai: “Ngươi tên là gì?”

Tôi nói: “Kim Ngọc.”

Hồng cô gật đầu: “Lát nữa ta sai tỳ nữ dẫn ngươi đến phòng của mình, ngươi cần cái gì có thể nói với nó. Bây giờ ta còn việc phải làm.” Nói rồi, bà ta yểu điệu quay người định đi, lại chợt dừng bước, nghiêng đầu quay lại nói: “Kỳ thực, nên coi là ta đã cứu ngươi một mạng. Nếu không có ta, ngươi hoặc là chết đói bên đường, hoặc là ăn xin kiếm sống, nhưng dung mạo của ngươi chắc chắn sẽ khiến ngươi không thoát nổi vận xấu, đó mới thực sự là dơ bẩn ô uế.” Dứt lời, bà ta cũng không quan tâm phản ứng của tôi, xoay người uốn éo rời đi.

* * *

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
Tôi bắt đầu học nhảy múa, học ca hát, học thổi sáo, thậm chí học thêu thùa.

Đối với tôi, múa hát là dễ nhất, tính cách người Hung Nô nhiệt tình sôi nổi, yêu thích ca múa, tôi từ bé đã quây quần quanh lửa trại nhảy nhót cả trăm nghìn lần, còn được vũ công xuất sắc nhất trong vương cung Hung Nô chỉ dẫn, mặc dù vũ điệu tư thế không giống Hán triều, nhưng về lý thuyết cũng tương tự nhau. Ngược lại, thổi sáo, thêu thùa khiến tôi bỏ rất nhiều công sức.

Không biết những cô gái khác coi việc này thế nào, còn bản thân tôi lại dần dần cảm thấy thú vị, thường thường những lúc ngồi một mình lại í í a a luyện thổi sáo. Đặc biệt khi đêm xuống, tôi thích thổi sáo dưới ánh trăng, tiếc thay hiện giờ tôi chưa thổi được đến đầu đến đũa một khúc nhạc nào, cũng chẳng biết khúc nhạc tôi thổi ra nên gọi là âm nhạc hay tiếng quỷ khóc nữa. Nhưng tôi vẫn lấy làm vui, luôn nghĩ không biết Lang huynh liệu có thích không, sau này tôi sẽ thổi sáo cho nó nghe vào ngày trăng tròn.

Các cô nương trong phường hát ghét tôi ồn ào, đã phàn nàn rất nhiều lần với Hồng cô. Hồng cô lại một lòng bênh vực tôi, thậm chí nặng lời mắng nhiếc một kẻ mách lẻo, nói chỉ cần chăm chỉ bằng nửa tôi, bọn họ sớm đã nổi tiếng khắp Trường An rồi. Về lý mà nói, tôi nên ghét Hồng cô, nhưng con người này dung mạo tươi tắn mê hồn, tính cách tinh minh lại không nhỏ nhen, đôi lúc nói chuyện còn khiến người ta suy nghĩ sâu xa, tôi thật sự không thể ghét nổi bà ta.

Ngày tháng trôi qua không dấu vết, đến khi tôi võ vẽ thổi được khúc Bạch đầu ngâm, một năm mới đã sắp đến.

Tết là ngày lễ thuộc về người thân gia đình, chính là lúc những nam nhân phong lưu nhất cũng muốn về nhà đoàn tụ, sân vườn phường hát thường hoạt náo đêm ngày đột nhiên trở nên lạnh lẽo vắng vẻ. Cả phường toàn những nữ tử không người thân thích, hoặc có cũng như không, có lẽ chính vì vẻ lạnh vắng này mới càng muốn mừng năm mới thật náo nhiệt. Không biết là đang thuyết phục chính mình hay là chứng minh cho người khác xem, đến Hồng cô dường như sớm đã nhìn thấy thế sự cũng không ngoại lệ, vung ra rất nhiều tiền, trang trí phòng trong phòng ngoài xanh xanh đỏ đỏ, không thể nói là đẹp mắt, nhưng tuyệt đối đủ náo nhiệt, đủ vui vẻ.

Đêm ba mươi Tết, Hồng cô ở trước mặt tôi cao giọng dặn đóng hết cửa sổ, khóa cổng thật chặt. Sau đó lại sai một vú già làm ấm phòng, tập hợp hai mươi mấy cô nương trong phường quây quần trên giường lớn, bày đủ đồ ăn, ngồi chơi trò phạt rượu. Cả bọn hoặc vì vui vẻ, hoặc vì buồn chán, ai nấy đều uống rượu bạt mạng, đến cả Phương Như vẫn luôn u sầu kém vui, không mấy hòa đồng cũng thấy rượu là uống, không hề từ chối.

Tôi vốn kém khoản tửu lượng, lại uống rượu cao lương ngâm lâu ngày, mới vài ba chén vào bụng đã mềm nhũn cả chân, đầu óc choáng váng, mơ hồ bò ra mép giường nằm lăn ra, đến lúc hơi tỉnh táo lại, chỉ thấy bức bối đến khó chịu, mở mắt ra nhìn, hóa ra Phương Như đang gối đầu lên bụng tôi ngủ rất say, không ngờ lại biến tôi thành cái gối.

Đưa mắt nhìn quanh, thấy ai nấy đều nghiêng ngả nằm ngủ, ngươi đè lên chân ta, ta dựa vào lưng ngươi, chăn cũng nửa đắp nửa không, may mà trong phòng đã được sưởi ấm, nếu không chắc lạnh cóng rồi, cảnh bừa bãi trong phòng toát lên một cảm giác yên bình. Tôi lặng lẽ nâng đầu Phương Như lên, chèn gối vào cho cô, rồi lại nhắm mắt ngủ khò khò.

Đang mơ mơ màng màng, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, rồi lát sau có người đến đập cửa, nhưng cả đám chỉ ú ớ mấy tiếng, đoạn lại kéo kéo chăn ngủ tiếp. Hồng cô lập tức nhảy xuống giường, liếc tôi mỉm cười, ra hiệu cho tôi cứ ngủ tiếp, còn mình thì vuốt lại tóc, choàng áo khoác, rảo chân ra khỏi phòng.

Tôi chỉnh lại váy áo, xuống giường đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Hồng cô đang hành lễ với hai người đàn ông một già một trẻ. Người lớn tuổi vẻ mặt kiêu căng, chỉ khẽ gật gật đầu. Người trẻ tuổi hỏi Hồng cô gì đó, tôi láng máng nghe được mấy tiếng “… nữ tử… ngoại hình… ba tháng trước… thuyền chủ…” Nhìn không rõ vẻ mặt của Hồng cô, nhưng cảm thấy dường như kinh hoảng. Nói xong, hai người đàn ông rảo bước đi vào trong, Hồng cô muốn cản lại, nhưng lại sợ hãi rút tay về, vừa chạy nhanh tới, vừa gọi to: “Dậy cả đi nào! Mau mau dậy!”

Đám cô nương trên giường lười nhác trở mình, mấy người chỉ hơi say rượu nhẹ, bèn mềm nhũn bò dậy, mặt mũi mơ màng nhìn xung quanh, còn mấy người say khướt thì vẫn nằm im. Tôi thấy tình thế không ổn lắm, vội giục bọn họ: “Mau mau tỉnh dậy, có chuyện không ổn!” Bọn họ bấy giờ mới từ từ tỉnh táo lại.

Hồng cô vén rèm cửa lên, hai người đàn ông một trước một sau đi vào, ánh mắt đảo qua tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt của các cô nương trong phòng. Song Song hát hay nhất phường hiển nhiên đã nhận ra hai người nọ, cô ta vốn tính lãnh đạm xa cách, không ngờ lại mỉm cười hành lễ với hai người kia: “Đầu năm mới đã có khách quý đến thăm, xem ra năm nay phường hát chúng ta sẽ được mọi chuyện thuận lợi, Song nhi chúc tết Ngô gia, xinh chúc Ngô gia an khang!”

Bộ mặt ngông nghênh của Ngô gia hơi dịu đi, rồi lại lập tức vênh lên. Y khẽ gật đầu với Song Song, ánh mắt vẫn đánh giá từng người một.

Tôi nãy giờ vẫn nấp ở góc nhà, lúc Ngô gia nhìn đến, tôi khẽ mỉm cười chỉnh vạt áo hành lễ, vẻ mặt y lập tức biến đổi, mắt nhìn rôi chằm chằm không rời. Y vừa chăm chú nhìn tôi, vừa hỏi Hồng cô: “Cô nương này từ đâu đến? Vào phường hát lúc nào?”

Sắc mặt Hồng cô tái xanh, do dự không dám nói, Ngô gia quát lên: “Lúc này ngươi còn không nói thực? Thật không muốn sống nữa à?”

Hồng cô run rẩy, cúi đầu trả lời: “Cô ấy là người nơi khác đến, vào phường hát từ ba tháng trước ạ.”

Ngô gia nhìn tôi hỏi: “Hồng cô nói có đúng không?”

Tôi nghĩ ngoài điều quan trọng nhất Hồng cô đã không nhắc đến, còn lại thì đều là nói thật, nên trả lời: “Đúng thế!”

Ngô gia lại cẩn thận nhìn tôi mấy lần, lẩm bẩm: “Chắc không thể sai được, dáng dấp, thời gian, thân phận đều thích hợp.” Y nghiêng đầu dặn dò Hồng cô: “Người mà thuyền chủ tìm nửa tháng nay chắc là cô nương này. Rốt cuộc là vì chuyện gì, ta không phải người bên cạnh chủ nhân nên không biết được, cũng không dám đoán mò lung tung. Ngươi tự gây họa thì tự tìm cách giải quyết, ta đợi bên ngoài.” Người thiếu niên vội vén rèm lên, Ngô gia rảo chân ra khỏi phòng.

Hồng cô hành một lễ thật sâu với bóng lưng Ngô gia: “Đại ân đại đức của Ngô gia, Hồng nhi ghi nhớ.”

Hồng cô lặng thinh trong chốc lát, đoạn quát: “Trừ Tiểu Ngọc, tất cả ra ngoài hết đi.” Song Song liếc mắt nhìn tôi, rồi dẫn mọi người nhanh chóng ra ngoài.

Hồng cô rảo chân đến trước mặt tôi, thần sắc rất phức tạp, bỗng nhiên quỳ xuống.

Tôi vội cúi xuống đỡ bà ta dậy: “Hồng cô, bà không phải sợ. Tôi không biết vị Ngô gia kia từ đâu đến, cũng không biết vị thuyền chủ mà hắn nói có ý gì. Dù gì bà cũng cứ yên tâm, tôi không oán giận gì bà, chỉ biết mấy tháng qua được bà cho ăn ngon sống khỏe chơi vui, lại học được không ít thứ mới mẻ.” Tôi mới đến Trường An, thêm một người bạn tương lai sẽ thêm một phần thuận tiện, huống hồ Hồng cô chưa hề làm tổn thương gì tôi, bỏ qua được thì nên bỏ qua.

Hồng cô bỗng ngân ngân nước mắt nghẹn ngào nói: “Tiểu Ngọc, hiếm có người rộng lượng như cô. Lời thừa thãi ta cũng không nói nhiều nữa, lần này Hồng cô nợ cô, Hồng cô sẽ ghi nhớ.” Dứt lời, bà ta liền lấy trong người ra một lọ thuốc, dốc một viên đưa cho tôi. Tôi nhận lấy bỏ vào miệng, Hồng cô vội giúp tôi rót nước, thấy tôi nuốt xong rồi nói: “Sau một tuần trà, sức lực của cô sẽ từ từ khôi phục lại. Có điều, vì cô đã dùng thuốc khá lâu rồi, cho nên sợ phải mất bốn năm ngày mới khôi phục được như

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT