watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4356 Lượt

câu đơn giản mà thân thuộc ấy khiến trái tim tôi bỗng thấy ấm áp, nghi vấn tràn ngập trong lòng đột nhiên đều không muốn hỏi nữa, bởi những câu hỏi này căn bản không quan trọng, điều quan trọng là tôi và người ấy đã gặp lại ở đây.

Tôi nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh: “Lúc mới đến bận kiếm miếng ăn cho no bụng, sau đó lại sống cả ngày trong nhà của Hồng cô, vẫn chưa được đi chơi đâu hết!”

Người ấy khẽ nhếch khóe môi cười nói: “Ta thấy cô sống cũng được đấy! Hồng cô dạy dỗ khá lắm, bây giờ ra ngoài, trông cũng có mấy phần giống khuê tú Trường An rồi.”

Tôi nhớ lại vẻ nhếch nhác của mình trong buổi đầu gặp gỡ bên suối Nguyệt Nha, vừa ngượng vừa giận: “Lúc nào tôi chẳng khá, chỉ là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân mà thôi.”

Một tiểu đồng cúi đầu bưng khay đồ ăn trong phòng ra đặt trước mặt chúng tôi, lại rót trà cho tôi. Lúc nhận lấy chén trà, tôi ngẫu nhiên nhìn lướt qua mặt gã, lập tức trợn to mắt: “Cẩu Oa Tử?”

Cẩu Oa Tử nghiêm mặt nói với tôi: “Sau này gọi đệ là Thạch Phong, đừng gọi là Cẩu Oa Tử nữa, đấy là chuyện khi hảo hán sa cơ thôi.”

Thấy bộ dạng vô cùng nghiêm chỉnh của gã, tôi cố nhịn cười, đáp ngay: “Được, Thạch Phong, Thạch đại thiếu gia, ngươi sao lại ở đây?”

Gã tức tôi trừng mắt nhìn tôi: “Cửu gia đưa đệ về đây.” Nói xong cúi đầu lại lùi xuống.

Cửu gia nói: “Tiểu Phong vì ông nội bị ốm, trong lúc bất đắc dĩ liền đem cầm bộ y phục cô để lại chỗ bọn họ, vừa hay chủ tiệm cầm đồ chính là người từng theo ta đến Tây Vực dạo nào, nhìn thấy bộ váy đấy, liền báo cáo lại mọi chuyện. Ta thấy tấm lòng Tiểu Phong hiếu thuận, con người lại nhanh nhẹn, có tố chất thương gia, bèn giữ nó lại bên cạnh.”

Tôi gật gật đầu, hóa ra từ Tiểu Phong, người ấy mới biết tôi “gặp nạn” ở Trường An: “Gia gia đã khỏi bệnh chưa?”

Cửu gia đưa tay lại gần bếp than sưởi ấm: “Người đã cao tuổi rồi, không nhà không cửa, ăn uống thất thường bữa no bữa đói, may mà ốm không nặng lắm, cẩn thận

điều dưỡng là ổn. Nghe Tiểu Phong nói, ông lão lo lắng cho cô mãi, sau này cô nhớ đi thăm hỏi một tiếng.”

Tôi đáp: “Không nói tôi cũng sẽ đi.”

Cửu gia cười hỏi: “Hồng cô có làm khó cô không?”

Tôi vội đáp: “Không.”

“Cô căng thẳng cái gì?” Cửu gia cười hỏi.

“Ai biết được quy củ của các người thế nào? Nhỡ lại giống như ở Tây Vực, hơi tí là chặt tay, với đại mỹ nhân như Hồng cô thì đáng tiếc lắm.”

Cửu gia cụp mi thoáng suy tư: “Chuyện này không đơn giản chỉ là ân oán giữa cô và Hồng cô, nếu lần này bỏ qua không quản, sau này chỉ sợ lại có người vi phạm, rồi oan uổng cho mấy cô gái yếu đuối kia.”

Tôi nghiêng đầu nhìn Cửu gia: “Hồng cô đã hứa với tôi rồi, tuyệt đối sẽ không tái phạm. Nhưng có cách nào lưỡng toàn không?”

Cửu gia bỗng nhướn mày: “Chuyện này phải để lão Ngô đau đầu thôi! Người của hắn xảy ra chuyện, ta không phí công giúp hắn làm gì.” Vẻ mặt hắn vốn ôn hòa, nói mấy câu này lại mang nét đùa bỡn, như thể đang cười trên nỗi đau của người khác, khiến tôi phì cười.

Mặt trời ngày đông lặn sớm, giờ đã bắt đầu trở lạnh. Tôi đảo mắt nhìn chân của Cửu gia, cười nói: “Tôi thấy hơi lạnh.”

Cửu gia nâng chim bồ câu lên, vừa dang tay, bồ câu trắng liền vẫy cánh bay lên. Cửu gia giơ tay ra làm tư thế mời, đẩy xe lăn đi vào trong phòng. Tôi định giơ tay ra giúp, bỗng nhớ lại cảnh hắn xuống xe ngựa lần đó, vội rụt tay lại.

Lúc sắp đến cửa, cánh cửa bỗng nhiên chầm chậm mở ra, bên trong lại không có ai. Thấy tôi ngờ vực nhìn quanh, Cửu gia mỉm cười giải thích: “Đằng trước cửa có bố trí cơ quan, khi xe lăn đi qua, chạm vào chốt lẫy, cửa sẽ tự động mở ra.”

Tôi cẩn thận nhìn mặt đất dưới chân, nhưng không nhận ra điều gì khác thường, trong lòng thầm khen ngợi, theo Cửu gia vào phòng.

Cả căn nhà đều được thiết kế đặc biệt, không có bậu cửa, mọi thứ đều đặt ở nơi người ngồi có thể với được. Chiếc bàn không phải kiểu bàn thấp thịnh hành ở Hán triều, mà là bàn kiểu người Hồ, cao vừa đủ để người ngồi trên x

xe lăn có thể sử dụng. Không biết Cửu gia có phải người đầu tiên trong thành Trường An dùng bàn ghế kiểu người Hồ hay không.

Cửu gia mời tôi ngồi xuống, nhìn thấy bánh cuộn thừng trên bàn, mới nhớ ra từ sáng đến giờ mình vẫn chưa ăn cơm! Nuốt nuốt nước miếng, đang đánh giá đĩa bánh, bụng đã nôn nóng không đợi nổi, kêu “ọc ọc” mấy tiếng.

Hắn đang đun trà, nghe thấy tiếng kêu liền quay đầu lại nhìn tôi. Tôi xấu hổ nói: “Chưa nghe thấy tiếng bụng kêu đói bao giờ à? Tôi muốn ăn đĩa bánh kia.”

Cửu gia mím môi cười: “Đấy là đồ bày cho hợp cảnh Tết, ăn chơi còn được, ăn chính thì nhiều dầu mỡ quá. Để dặn đầu bếp chuẩn bị cơm cho cô! Cô muốn ăn gì?”

Tôi còn chưa vui mừng được bao lâu, đã lại phải chau mày, ăn gì đây? Tôi không biết chọn đồ ăn. Nghĩ ngợi một lúc, tôi ủ rũ nói: “Tùy! Cần nhất là phải có thịt, một miếng thịt thật lớn. Đừng giống ở chỗ Hồng cô, miếng thịt ngon lành đều bị thái thành sợi li ti, ăn một hai lần còn thấy mới mẻ, ăn lâu ngày thật sự bực bội lắm.”

Cửu gia mỉm cười, kéo một sợi dây thừng ở góc tường, Tiểu Phong liền chạy nhanh như bay vào. Cửu gia căn dặn: “Bảo nhà bếp nấu một cái chân giò, chuẩn bị thêm hai đĩa rau mang tới.” Hắn nhìn tôi một thoáng, lại bổ sung: “Nhanh lên.”

Hắn đặt khay đựng trà lên đùi, chuyển động xe lăn tới.

Tôi nhìn Cửu gia, làm bộ như không nhìn thấy nước trà cơ hồ sắp bắn tung tóe ra ngoài, tự bốc một miếng bánh cuộn thừng ăn. Cửu gia đặt chén trà xuống trước mặt tôi, tôi lập tức bưng lên thổi thổi, uống một ngụm nhỏ với bánh cuộn thừng.

Cửu gia hình như rất vui vẻ, nâng chén khẽ nhấp một ngụm: “Ta rất ít khi có khách, đây là lần đầu tiên đun trà cho người khác, cô uống tạm!”

Miệng tôi đang bận nhai bánh, chỉ ậm ậm ờ ờ gật đầu: “Trong nhà có nhiều huynh đệ tỷ muội không? Bên dưới có Thập gia không?”

Cửu gia hờ hững nói: “Trong nhà chỉ có mình ta. Phụ thân mong con cái đông đúc, từ bé đã bảo mọi người gọi ta là Cửu gia để lấy may mắn. Bây giờ gọi quen rồi, tuy không được như phụ thân mong ước, nhưng cũng lười chẳng muốn bắt bọn họ thay đổi.”

Tôi nuốt miếng bánh trong miệng vào: “Trong nhà ngoài tôi ra còn có một bầy sói, con sói gặp hôm ấy là đệ đệ của tôi.”

Trên mặt Cửu gia thoáng nét cười: “Ta nghe bọn họ nói, cô nương tên là Kim Ngọc?”

Tôi gật đầu: “Còn Cửu gia tên gì?”

“Mạnh Tây Mạc.”

Tôi kinh ngạc nói: “Cửu gia không phải họ Thạch à? Có phải chủ nhân của Thạch phảng không thế?”

“Ai nói với cô chủ nhân của Thạch phảng họ Thạch?”

Tôi lè lưỡi: “Tôi thấy biển ngoài cổng có viết Thạch phủ, nên nghĩ đương nhiên là thế. Tây Mạc, sa mạc ở phía Tây, cái tên này không gợi lên không khí Trung Nguyên chút nào.”

Cửu gia cười nói: “Cô tên Kim Ngọc, cũng không thấy có vẻ vàng ngọc phú quý gì.”

Tôi khẽ mỉm cười: “Bây giờ chưa phải, sau này thì sẽ.”

Tiểu Phong bưng một khay đồ ăn đi vào, vừa mở nắp ra, tôi đã ngửi thấy mùi thơm ngát xông vào mũi, đang lao tới bên bàn, bỗng nhớ ra chủ nhân còn chưa nói gì, vội ngoái đầu lại nhìn hắn. Hắn ôn hòa nói: “Mau ăn lúc còn nóng đi! Ta không đói, chỉ ngồi cùng cô thôi.”

Tôi ngồi xuống bàn nhai nhồm nhoàm, không hề động đến đĩa cơm kê và rau đặt bên cạnh, chỉ ăn mỗi khúc chân giờ. Cửu gia dịch xe lăn ra phía đối diện, đẩy đĩa rau xanh bị gạt sang một bên lại trước mặt tôi: “Ăn chút rau đi.” Tôi liếc đĩa rau một cái, chẳng để tâm. Cửu gia liền nói: “Con gái ăn nhiều rau xanh, trông mới xinh đẹp.”

Tôi ngẩn người, có chuyện đó sao? Vẻ mặt hắn nghiêm túc không giống như đang lừa tôi. Nhìn nhìn miếng chân giò thơm lừng hấp dẫn, lại nhìn đĩa rau hương vị nhạt nhẽo, đấu tranh giữa xinh đẹp và đồ ăn ngon một hồi lâu, cuối cùng tôi cũng gắp rau lên, Cửu gia cười cười nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người ăn no bụng bao giờ cũng rất hạnh phúc! Tôi xoa cái bụng tròn căng, ngửi hương trà trước mặt, cảm thấy niềm vui đời người chẳng qua chỉ cần thế này.

Tôi vừa uống trà, vừa thầm tính toán trong lòng, cuối cùng đặt chén trà xuống, hắng giọng cười nhìn Cửu gia. Cửu gia dùng ánh mắt ra hiệu tôi muốn gì cứ nói.

“Ừm! Ừm! Thế này… Cửu gia thấy đấy, tôi vốn ở chỗ Hồng cô sống cũng rất tốt mà ăn cũng rất ngon, lại có thể học nhiều thứ, nhưng giờ bị huynh làm nháo lên thế này, Hồng cô chắc chắn sẽ không dám giữ tôi lại nữa, giờ trên người tôi lại không có tiền. Tục ngữ nói, hảo hán dám làm dám chịu. Tôi thấy huynh khí phách phi thường, nhất định có thể chịu trách nhiệm về tôi phải không?” Tôi không hề đỏ mặt, nói liền một hơi xong, tròn mắt nhìn Cửu gia.

Cửu gia cười cười nhìn tôi chằm chằm, hồi lâu vẫn không nói gì. Mặt tôi trái lại càng lúc càng nóng bừng, tôi né tránh ánh mắt hắn, nhìn xuống đất: “Tôi biết chữ, biết tính toán sổ sách, có sức khỏe, cũng không ngốc ngếch, huynh xem việc làm ăn của huynh bên dưới có cần mời người giúp không?”

“Cô muốn ở lại Trường An?”

“Tôi vừa mới đến, bây giờ vẫn chưa muốn đi, khi nào đi không nói chắc được.”

“Cô cứ ở lại đây đã! Ta sẽ xem có gì thích hợp cho cô làm, bản

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT