watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4354 Lượt

lặng lẽ giúp tôi bôi thuốc lên tai phải: “Bên này được rồi.” Tôi vội quay người lại, đổi sang bên kia. Cửu gia vẫn không ngừng tay, miệng lại nói tiếp chủ đề hồi nãy: “Thuở bé ta ốm yếu hoài, mẫu thân nghe người ta nói, bắt chước con gái đeo khuyên tai sẽ khỏe lên cho nên lúc ta năm tuổi mẫu thân giúp ta xỏ khuyên tai… Bôi xong rồi, sau này hàng ngày trước khi đi ngủ nhớ bôi thuốc.”

Để khuyên tai rũ xuống, Hồng cô đặc biệt xâu một hạt cườm vào phía dưới sợi chỉ. Tôi chỉ chỉ hai hạt cườm ở vành tai : “Hồi bé huynh cũng đeo thứ xấu xí thế này à?”

Cửu gia nhếch miệng cười: “Mẫu thân muốn dỗ dành ta, đã cố ý nhuộm màu lên trên, rất là sặc sỡ.” Tôi nhìn Cửu gia với vẻ đồng cảm, Cửu gia như thế càng “khiến người ta chú ý” hơn cả tôi.

Cửu gia chuyển động xe lăn ra khỏi phòng. Tôi ngồi trên giường yên lặng một lúc lâu, đột nhiên bật dậy, múa may trên giường, xoay người lại xoay người, đến khi cơ thể mềm nhũn đổ ập xuống chăn, mặt vùi trong chăn ngây ngốc bật cười. Khi sói còn nhỏ, mỗi khi bị thương đều phải học cách tự liếm vết thương của mình, nhưng được một người khác chăm sóc chính là cảm giác ấm áp thế này, nếu làm người ấm áp như thế, thì tôi bằng lòng làm người. Cha ơi, cha, con hiện giờ rất vui!

Tôi vùi đầu trong chăn cười ngây ngốc rất lâu, đoạn lật người ngồi dậy, tiện tay vớ lấy một mảnh vải, bò ra bàn nhấc bút viết:

Niềm vui là đóa hoa không dưng nở ra trong tim, đẹp đẽ yêu kiều, hương ngọt vấn vương lặng lẽ thấm vào lòng. Ký ức của con người hay lừa dối, tôi sợ sẽ có ngày tôi sẽ không nhớ được rõ ràng niềm vui của ngày hôm nay, cho nên tôi muốn viết hết lại tất cả những gì xảy ra, khi nào tôi già rồi, già đến mức không đi nổi nữa, tôi sẽ ngồi trên giường đọc lại những tấm lụa này, xem lại niềm vui của chính mình, có lẽ thỉnh thoảng cũng có bi thương, nhưng cho dù là niềm vui hay nỗi khổ, đều là dấu vết của những gì tôi trãi qua, sống qua, có điều tôi sẽ cố gắng sống sao cho thật vui vẻ…

* * *

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
Đang ăn cơm trong Nhất phẩm cư, tôi chợt nghe bên ngoài có tiếng ăn mày hát rong ăn xin. Không phải là đám ăn mày hay rao những câu may mắn như mọi khi, mà người này gõ phách tre, kể lại những chuyện gặp dọc đường lang bạt từng câu chuyện nhỏ cứ thế theo nhịp nhạc lúc thăng lúc trầm ngân nga, mới mẻ thú vị, thu hút rất nhiều người vây quanh xem. Khách trong Nhất phẩm cư đều dịch ra cửa sổ để nghe, tôi và Hồng cô cũng bị thu hút, ra đứng trước song cửa chăm chú lắng nghe.

Người kia hát xong mấy khúc, mọi người đều trầm trồ khen ngợi, nhao nhao thưởng tiền cho, nhiều gấp mấy lần đám ăn mày mọi khi. Tôi và Hồng cô liếc nhau, trong lòng đều thoáng động tâm tư. Hồng cô nghiêng đầu suy tư một lát: “Tiểu Ngọc, bọn họ có thể dùng bài hát kể chuyện, chúng ta có lẽ cũng có thể…”

Tôi vội gật đầu: “Giờ ở Trường An ca múa đều đơn thuần là ca múa, nếu chúng ta có thể thông qua ca múa để kể lại một câu chuyện thì nhất định sẽ hút được khách.” Nói xong cả hai đều hết sức kích động, cơm cũng không màng ăn nốt, trả tiền xong liền vội vàng quay lại Lạc Ngọc phường tìm thầy dạy ca múa để bàn bạc.

Sau hơn một tháng bàn bạc cân nhắc hết lần này đến lần khác, câu chuyện cũng đã viết xong, nhạc cũng đã biên xong, đến lúc sắp sửa diễn tập đột nhiên Hồng cô lại do dự. Bà ta vừa lật thẻ tre, vừa nhíu mày nói: “Tiểu Ngọc, muội thật sự cho là câu chuyện này ổn chứ?”

“Vì sao không ổn? Tỷ không cảm thấy đây là một câu chuyện rất cảm động sao? Một người là công chúa vô cùng tôn quý, một người lại chỉ là kẻ hầu ngựa của nàng, hai người đồng cam công khổ, cuối cùng kết thành phu thê ân ái.”

“Tuy rằng tên người đã thay đổi, thời gian cũng ẩn đi, nhưng kẻ ngốc cũng biết câu chuyện này kể về Vệ Thanh đại tướng quân và Bình Dương công chúa.”

“Thì chính là muốn mọi người hiểu được mà! Nếu không chúng ta vất vả uổng công sao? Còn tốn bao nhiêu tiền đổ vào bài hát nữa.”

“Ý của muội ta hiểu, muội muốn dùng câu chuyện mà dân toàn thành đều đã nghe qua nhưng không thực sự biết rõ để thu hút và thỏa mãn tính hiếu kỳ của bọn họ. Nhưng hai người này, một là đại tướng quân nắm binh quyền trong tay, một là tỷ tỷ của đương kim thiên tử, muội đã nghĩ đến phản ứng của bọn họ chưa??”

Tôi nhoài người ra bàn, chọn một miếng điểm tâm bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Có thể có phản ứng gì? Vệ đại tướng quân bởi vì xuất thân thấp kém, thuở nhỏ đã chịu không ít gian khổ, nên rất thông cảm với bách tính, hơn nữa ông ấy lại là người ôn hòa, không thích chuyện bé xé ra to. Việc chúng ta làm lần này nếu truyền đến tai Vệ đại tướng quân, thì cùng lắm ông ấy chỉ cười rồi bỏ qua thôi, không buồn để ý đâu. Chúng ta làm thế chẳng qua là vì miếng cơm manh áo mà thôi, ông ấy có thể lý giải được tâm tư của chúng ta, cũng có thể bỏ

qua được. Còn giả như chuyện này truyền đến tai Bình Dương công chúa, bà ta vốn luôn để tâm chuyện tuổi tác của bà và Vệ đại tướng quân lệch nhau khá nhiều, tuy ngoài mặt tỏ vẻ không quan tâm nhưng thực tế lại rất để ý người khác nghĩ gì, sợ nhất là người khác cho rằng Vệ đại tướng quân cưới bà chỉ vì lệnh vua, còn trong lòng lại âm thầm chán ghét. Nhưng về căn bản, tác phẩm ca múa này của chúng ta chủ yếu là về chuyện tình của một thiếu nữ, chuyện triều đình thật thật giả giả, muội không quan tâm. Nội dung vở ca múa là câu chuyện về công chúa và người hầu ngựa của nàng từ cảnh hoạn nạn mà sinh ra chân tình, trái tim đã sớm trao cho nhau, nhiều năm lặng lẽ bên nhau nhưng vẫn ‘tình trong như đã mặt ngoài còn e’, đến mức người anh minh như bệ hạ lúc biết được câu chuyện tình say đắm mà thống khổ này phải lập tức hạ thánh chỉ, xóa bỏ khoảng cách vốn không thể vượt qua giữa hai người, để người có tình được thành quyến thuộc, kết thúc vừa có cảnh quốc thái dân an, vừa có cảnh đoàn tụ sum vầy.”

Hồng cô gật đầu lia lịa, rồi lại lắc đầu hỏi: “Thế còn bệ hạ thì sao?”

Tôi chống cằm cười nói: “Tỷ tỷ à, tỷ đúng là coi trọng khả năng của muội quá rồi! Vở này chúng ta còn chưa diễn tỷ đã cho rằng đến bệ hạ cũng biết. Nếu bệ hạ mà biết, thì chúng nổi tiếng thật rồi chứ sao.”

Hồng cô nói: “Chuyện trong nghề ta rõ hơn muội, chỉ cần diễn vở này, đảm bảo chúng ta sẽ nổi tiếng khắp thành Trường An.”

Tôi trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói: “Tâm tư của bệ hạ muội không đoán được, nhưng muội đã hết sức cố gắng tránh mọi ngôn từ có thể chọc giận bệ hạ. Thậm chí trong lời ca còn luôn nhấn mạnh vào tầm mắt nhìn xa trông rộng và võ công văn tài của bệ hạ. Vệ đại tướng quân có thể trở thành trọng thần dĩ nhiên một phần nhờ tài năng của bản thân, nhưng một phần quan trọng hơn còn nhờ đôi mắt sắc sảo biết nhìn người tài của bệ hạ, mà câu chuyện tình này có thể kết thúc mỹ mãn cũng toàn là nhờ sự rộng lượng của bệ hạ nữa. Nói gì thì nói, mặc dù có thể chắc bảy tám phần là không có chuyện gì, muội cũng không dám tùy tiện phỏng đoán tâm tư hoàng đế, bởi vì bên cạnh người có quá nhiều cái tai quá nhiều cái miệng. Chỉ có thể nói, những gì làm được muội đều làm rồi, chúng ta đánh cược một phen xem sao, gan to thì bị bóp chết, gan nhỏ thì bị đói chết, Hồng cô có sẳn lòng theo muội liều một lần này không?” Tôi thè lưỡi, cười cười nhìn Hồng cô.

Hồng cô nhìn tôi chằm chằm, thở dài: “Ngọc nương, muội còn trẻ tuổi, liều lĩnh hăng hái cũng không có gì lạ, lạ ở chỗ muội lại có thể suy nghĩ chu đáo chặt chẽ như thế, phường hát chúng

ta muốn không nổi tiếng cũng khó. Kiếp này ta đã nếm đủ số kiếp dở dở ương ương không nổi cũng chẳng chìm này rồi, chúng ta cứ diễn vở ca vũ này đi.”

Tôi cười nói: “Thành Trường An không thiếu người tâm tư kín đáo tỉ mỉ hơn muội đâu, chỉ là chưa có cơ hội gặp mặt thôi. Không nói đâu xa, Bình Dương công chúa và Vệ đại tướng quân chắc chắn cao thủ hơn muội nhiều, còn có một người…” Tôi mỉm cười, tự nhiên thu lại lời định nói.

Hồng cô đang định cất tiếng, tỳ nữ bên ngoài chợt bẩm báo: “Phương Như cô nương muốn gặp phường chủ.”

Hồng cô nhìn về phía tôi, tôi gật đầu, thẳng lưng ngồi nghiêm chỉnh lại. Hồng cô nói: “Dẫn vào.”

Phương Như sắc mặt ảm đạm, hai mắt thẫn thờ, vừa vào trong liền đi thẳng đến trước mặt tôi, nhìn tôi chằm chằm rồi nói rành rọt từng chữ một: “Ta muốn quay lại đây.”

Tôi chỉ tay vào ghế đối diện, ý bảo ngồi xuống, nhưng cô ta vẫn đứng im không động đậy: “Khế ước bán thân ta đem đốt mất rồi, nếu muốn bản khác, ta có thể viết lại.”

Tôi nói: “Nếu muốn quay lại, từ nay về sau ngươi là người của phường hát này, vậy thì phải nghe lời ta.” Nói xong tôi đưa mắt ra hiệu, ý bảo cô ta ngồi xuống, Phương Như nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi đờ đẫn ngồi lên sập. Tôi rót một chén nước, đẩy đến trước mặt, cô ta lặng lẽ nâng chén định uống nhưng bàn tay cứ run run. Đột nhiên, cô ta đặt cái chén xuống bàn đánh “cách” một tiếng: “Ngươi đã lường trước được là ta sẽ quay lại, bây giờ ngươi vừa lòng hợp ý, vui vẻ chưa?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Phương Như, chậm rãi nói: “Trên đời này chỉ trẻ con mới có quyền oán trời trách đất, còn ngươi thì không. Kế mẫu

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT