|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
và huynh đệ của ngươi ruồng bỏ ngươi, đây là vấn đề của ngươi. Vì sao lúc phụ thân còn sống, ngươi không tự sắp trước đường lui cho mình? Tại sao lại để cho kế mẫu thao túng toàn bộ tài sản? Vì sao ngươi không lấy lòng người đàn bà ấy, ngược lại làm cho bà ta chán ghét ngươi như thế? Lúc nên tranh đoạt thì không tranh đoạt, nên lui thì không lui, bây giờ rơi vào cảnh có nhà không về được, tất cả đều là lỗi của ngươi. Còn ta, ngươi muốn đi ta liền cho ngươi đi, ta đã làm hại gì ngươi chứ? Tất cả hy vọng của ngươi tan tành, huynh đệ ngươi không ra mặt vì ngươi như mong muốn, thành Trường An tuy lớn lại không có chỗ cho ngươi dung thân, chuyện đó có thể trách ta sao? Lẽ ra ngươi phải nhận ra từ sớm, ngươi bị kế mẫu bán cho phường hát không phải chuyện ngày một ngày hai, huynh đệ của ngươi lại chưa bao giờ xuất hiện, ngươi tự lừa gạt bản thân, chẳng lẽ cũng là lỗi của ta?”
Phương Như trợn mắt nhìn tôi, toàn thân run rẩy, môi run run muốn nói gì nhưng lại không thốt nên lời, rồi đột nhiên cúi đầu khóc rống lên. Hồng cô tiến tới ôm Phương Như, lấy khăn tay lau nước mắt cho cô ta, Phương Như vốn thù địch ra mặt với Hồng cô, lúc này lại tựa vào lòng bà ta khóc thút thít.
Tôi chờ tiếng khóc ngớt rồi mới nói: “Hồng cô sáu tuổi đã bị cha mẹ đem bán lấy tiền lo vợ cho anh trai. Còn ta ngay cả cha mẹ là ai cũng không biết, trong phường hát này có tỷ muội nào hoàn cảnh không như thế? Tốt xấu gì thì ngươi cũng được cha mẹ che chở cho nhiều năm. Chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình, ngươi cũng phải học cách lo liệu cho bản thân đi. Khế ước bán thân của ngươi, ta đã trả lại rồi, ngươi là người tự do, về sau chỉ cần ngươi tìm thấy nơi nào tốt hơn, cứ việc ra đi bất cứ lúc nào. Nhưng ngày nào ngươi còn ở trong phường hát thì ngày ấy phải tuân thủ quy củ nơi đây.”
Phương Như được một tỳ nữ nâng dậy đỡ ra ngoài. Thấy Hồng cô tủm tỉm nhìn mình, tôi hỏi: “Làm người tốt cảm giác thế nào?”
Hồng cô gật đầu nói: “Không tệ, trước kia toàn làm người ác, bị người ta hận, hiếm khi được đổi cảm giác.”
Tôi cười rộ lên: “Về sau đến lượt muội bị người ta hận.”
Hồng cô cười nói: “Sai rồi, muội làm cho họ kính phục, e dè, nhưng sẽ không hận đâu, bởi vì muội không ép buộc họ làm việc, muội cho bọn họ lựa chọn, không như ta trước đây chỉ thúc ép, bức bách. Bây giờ thấy muội làm việc ta mới biết muốn đạt được mục đích, bức bách là thủ đoạn thấp nhất.”
Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Ngày mai giao cho Phương Như luyện vở ca vũ mới này, bảo cô ta và Tích Tích cùng tập vai công chúa, bào Thu Hương và Chỉ Lan tập vai tướng quân, ai tốt thì cho lên diễn, một là tạo chút áp lực mới khiến họ gắng sức, hai là đề phòng sau này có sự cố gì thì cũng có người thay thế.” Hồng cô gật đầu đồng ý.
Tôi đứng lên nói: “Các chi tiết trong vở ca vũ, tỷ và nhạc sư thương lượng với nhau là được, ý tưởng chung thì muội đã nói với mọi người cả rồi, nhưng muội không am hiểu lối suy nghĩ của người Trường An cho lắm, tỷ thấy có chỗ nào chưa thỏa đáng thì cứ tự động sửa lại nhé! Nếu không có chuyện gì đặc biệt thì muội về nhà trước đây.”
Nói xong rồi tôi chợt giật mình… “nhà”? Tôi dùng từ này từ lúc nào thế?
Hồng cô tiễn tôi, cười cười nói: “Kỳ thực muội cứ ở đây tiện hơn bao nhiêu, thời gian tỷ muội chúng ta cùng một chỗ cũng nhiều hơn, tội gì mỗi ngày chạy tới chạy lui?”
Tôi ngoảnh sang nhìn bà ta, chỉ cười không nói, lên xe rời đi
* * *
Vô ý nhìn qua cửa sổ thấy vầng trăng tròn ở chân trời, tôi mới giật mình nhận ra lại đến đêm trăng tròn. Lúc này, chắc Lang huynh đang chậm rãi bước dưới ánh trăng, thi thoảng lại hướng về phía vầng nguyệt tru dài. Nó có nhớ tôi không? Không biết nữa, tôi không biết sói liệu có cảm xúc nhớ nhung không, để sau này gặp lại hỏi nó xem. Có khi lúc này nó đã có bạn nữ, cùng ngửa đầu ngắm trăng rằm rồi cũng nên.
Thành Trường An và Tây Vực không giống nhau, ở đây khi dõi mắt nhìn về phía trước, lúc nào cũng gặp chướng ngại cản trở, nhà cửa nối tiếp nhau, tường thành cao ngất ngưỡng, còn ở thảo nguyên sa mạc, ngước nhìn là có thể thấy tận nơi trời đất giao nhau. Tuy nhiên, lúc này tôi đang ngồi trên mái nhà, ngẩng đầu lên nhìn, bầu không ở hai nơi đều như nhau, rộng rãi đến vô hạn.
Tôi mân mê cây sáo trúc, dạo gần đây mãi biên soạn kịch hát với thầy dạy nhạc, đã lâu rồi chưa đụng đến nó, khúc Bạch đầu ngâm mới học, không biết bây giờ còn thổi được trọn vẹn không.
Sai sai đúng đúng, dừng lại rồi tiếp nối, một khúc nhạc mà thổi đứt đoạn rời rạc, chẳng trọn vẹn, nhưng tôi tự cảm thấy rất vui, không thể tru lên với trăng, thì thổi sáo dưới trăng cũng là một cách hưởng thụ. Tôi thổi thêm một lần nữa, thấy trôi chảy hơn rất nhiều, càng lúc lại càng hài lòng với bản thân.
Đang lúc tôi thổi sáo trông trăng hết mức đắc chí hài lòng, thì đâu đó chợt có tiếng sáo chầm chậm vang lên, lúc du dương như tiên nữ xòa áo bay nhảy, lúc uyển chuyển như mỹ nhân đang nhíu mày rơi lệ.
Cửu gia ngồi trong vườn thổi sáo, cùng một khúc nhạc, tôi thổi thì nghe như một bà lão tám mươi tuổi ăn chưa no, còn Cửu gia thổi lại giống như nàng Tây Thi xinh đẹp ngồi bên suối giặt lụa. Tiếng sáo của Cửu gia như thể lôi kéo ánh trăng, quanh người tựa hồ có luồng sáng mờ mờ ảo ảo lưu chuyển, càng làm tôn lên phong thái tuyệt thế trong bộ áo trắng muốt.
Khúc nhạc đã kết thúc nhưng tôi vẫn đắm chìm trong cảm giác hụt hẫng. Cửu gia xoay xoay chiếc sáo ngọc, nghiêng đầu nhìn tôi nói: “Bạch đầu ngâm tuy có âm điệu sôi nổi nhưng ấy là khởi nguồn từ niềm bi phẫn của người con gái. Lòng cô không hợp với ý nhạc nên những chỗ luyến láy khó mượt mà. Đây là lần đầu ta nghe người thổi Bạch đầu ngâm mà vui vẻ đến thế, may mà cô dài hơi, thật là khó cho cô rồi.”
Tôi thè lưỡi cười: “Tôi chỉ biết mỗi một khúc này thôi, sẽ sớm học một bài vui vẻ hơn. Huynh thổi hay lắm, thổi một bài nữa đi! Chọn bài nào vui vẻ một chút.” Tôi chỉ tay lên mảnh trăng tròn trên trời, nói với giọng thật tình: “Ánh trăng trong sáng, bầu trời tuyệt đẹp, lại cả tre xanh đung đưa lay động bên cạnh huynh, hết thảy đều là chuyện vui cả.” Thật ra con người nhiều lúc không bằng sói, sói có thể chỉ vì một mảnh trăng tròn mà sôi trào cảm xúc, trong khi con người thì chỉ nhìn mà khọng thấy.
Cửu gia chăm chú nhìn tôi, rồi gật đầu: “Cô nói đúng, toàn là chuyện vui cả.” Cửu gia ngẩng đầu ngắm trăng, đưa sáo lên thổi.
Tôi không biết tên khúc nhạc, nhưng tôi có thể nghe ra âm điệu vui vẻ trong ấy, phảng phấn như một cơn mưa lành ngày xuân, ai nấy đều cười, cỏ cười, cây cũng cười.
Tôi chăm chú nhìn Cửu gia tập trung thổi sáo, thầm nghĩ: Tôi không hiểu được nỗi ưu sầu thoáng ẩn thoáng hiện giữa đôi chân mày kia, nhưng tôi mong có thể hóa giải được nó.
Bầu trời xanh lam, trăng sáng lơ lửng, sắc đêm như nước. Chúng tôi một người ngồi trong vườn, một người ôm đầu gối ngồi trên nóc nhà, tre xanh múa, sáo ngọc hát.
* * *
Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
Phương Như tiễn đại tướng quân sắp ra trận, trong lòng có muôn vạn lời muốn nói, không hiểu sao lại ngập ngừng rồi thôi. Phương Như ung dung lộng lẫy, miệng hơi mỉm cười, nhưng trong mắt đã long lanh lệ. Trên sân khấu chỉ có tiếng sáo thổi lúc có lúc không, muốn ngừng mà lại chẳng dứt, hệt như tâm trạng vấn vương lúc ấy của công chúa.
Dưới sân khấu rộ lên tiếng khen hay, mấy cô nương trong phường ngồi hầu khách xem ca vũ đều dùng khăn tay lau nước mắt.
Hồng cô thở dài khen: “Không ngờ Phương Như hát hay thế, mấy lần trước vẫn còn thấy hơi luống cuống, giờ thì tự nhiên thoải mái rồi.”
Tôi gật đầu: “Quả đúng như vậy, ý cảnh mà muội muốn chính là ‘vô thanh thắng hữu thanh’, không ngờ cô ta lại diễn ra được.”
Hồng cô nhìn qua rèm cửa, đưa mắt một vòng khắp khán đài nói: “Không qua mười ngày nữa, đảm bảo Lạc Ngọc phường sẽ nổi danh khắp Trường Anh.” Tôi chỉ cười rồi xoay người rời khỏi gác.
Ngày tháng Tư, vừa lúc tơ liễu rủ bay, ngọc lan nở nhụy, anh đào đỏ rực, không khí tràn trề sức sống. Cảm giác hưng phấn khi nãy tôi nén xuống trước mặt Hồng cô từ từ thấm ra ngoài, phía trước kia liệu có điều gì chờ đợi tôi không? Ý đồ tôi ẩn giấu trong màn ca vũ đó có thể thuận lợi thực hiện không?
Ngoại trừ mấy người trong cửa và chủ sự ra, đám nô tỳ và đầy tớ già đều đã lén chuồn đi xem ca múa, trong nhà lẽ ra phải yên tĩnh lắm, vậy mà lại chợt ồn ào náo động mãi không dứt. Tôi cau mày, vội qua xem có chuyện gì.
Nhạc sư chủ quản Trần Nhĩ đang đẩy một nam nhân trẻ tuổi ra ngoài, nhìn thấy tôi đến vội rụt tay, hành lễ: “Người này đang hỏi liệu chúng ta có cần mời thêm nhạc sư không, ta nói không cần, hắn vẫn cứ nhì nhằng không thôi, cầu ta nghe hắn đàn một khúc.” Người kia nghe thấy Trần Nhĩ nói vậy, liền lập tức vái chào tôi.
Trường bào nhìn rất cũ, cổ tay áo rộng đã tươm rách, nhưng vẫn được giặt giũ rất sạch sẽ. Y mi thanh mục tú, gương mặt đượm nét mệt mỏi, nhưng thần sắc lại điềm tĩnh ung dung.
Tôi có ấn tượng rất tốt với y, bất giác hỏi: “Ngươi là nơi khác đến à?”
Y đáp: “Đúng thế, tại hạ Lý Diên Niên, lần đầu đến Trường An, sở trường là đánh đàn, biết ca múa, hy vọng Lạc Ngọc phường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




