|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ta tháo khăn che mặt một cách tao nhã: “Ta là Lý Nghiên.”
Hồng cô hít sâu một hơi khí lạnh, thất thanh “a” to một tiếng. Tôi bất giác thở hắt một hơi dài, hết sức kinh ngạc, không phải là chưa bao giờ thấy mỹ nhân, nhưng nàng ta đã không thể dùng chữ đẹp để hình dung, hóa ra trên đời này đúng là có vẻ đẹp khiến người ta quên mất tục lễ, nếu tinh tú trên trời vì nàng ta rơi xuống, mặt trăng mặt trời vì nàng ta mà ảm đạm, tôi cũng không thấy lạ.
Quyển 1: Chương 5: Bóng hình bên cửa sổ
Hôm nay là ngày thứ 6 biểu diễn Hoa nguyệt nùng, giá vé tăng liên tục nhưng vẫn bán hết sạch, kể cả vé của hai ngày sau nữa cũng không còn.
Tôi đã nói trước là trừ tiền thưởng khách cho, cuối tháng cứ tùy theo vai diễn trong vở ca múa để quyết định thu nhập cho người đó, nên các cô nương trong phường đều tỏ ra hoan hỉ, ngay cả Phương Như cũng nhoẻn miệng mỉm cười. Hiện giờ cô đã thành danh chỉ sau một khúc nhạc, khách muốn gặp cô có lẽ sắp nhiều hơn cả ca nữ nổi bật nhất Thiên Hương phường, vả lại dù là khách đủ tiền trả thì cũng phải xem Phương Như cô nương có vui lòng tiếp hay không nữa, cho nên cơ hội duy nhất để người bình thường được nhìn thấy Phương Như chính là qua vở Hoa nguyệt nùng một ngày diễn một lần.
Bên trong phường hát, ngoài chỗ ngồi thấp nhất ở các bàn trà, trên cao còn thiết kế những phòng nhỏ riêng cho khách, phía ngoài treo rèm lụa và trúc, rèn có thể cuộn lên hạ xuống, rất tiên cho phụ nữ và khách quý nghe hát xem kịch.
Tôi dẫn ba anh em Lý Diên Niên vào một phòng nhỏ, Lý Diên Niên nói: “Ngọc nương, chúng tôi ngồi phía ngoài cũng được rồi, đâu cần phải ngồi chỗ tốt như thế này.”
Tôi cười đáp: “Đây vốn là chỗ ta lưu lại không bán, đang không có ai ngồi, Lý sư phụ cứ an tâm!”
Lý Nghiên nhìn tôi, ánh mắt chớp chớp tựa như đang hỏi: Phường chủ muốn giữ lại chỗ này cho ai vậy? Tôi nghiêng đầu cười, cô đoán xem.
Một tỳ nữ vén rèm bước vào, không kịp chào hỏi mấy anh em Lý Diên Niên đã vội bẩm báo: “Hồng cô mời phường chủ nhanh ra ngoài một lát, có khách quý đến, Hồng cô nói là phường chủ phải đích thân đón tiếp mới được.”
Tôi giật mình đứng dậy, sững người trong giây lát, rồi chậm rãi ngồi xuống, ả tỳ nữ chỉ ngây ra nhìn tôi.
Lý Nghiên cười hỏi: “Người đang chờ đã đến?”
Tôi gật đầu: “Mười phần chắc tám, Hồng cô lớn lên ở Trường An, không phải người chưa từng trải sự đời, phải có chút liên quan thì bà ấy mới gọi ta ra.”
Lý Nghiên hỏi: “Có cần chúng ta đi ra không?”
Tôi lắc đầu: “Vẫn còn phòng trống.” Nói xong tôi nhấp một ngụm trà, trấn tĩnh lại rồi mới chầm chậm đứng lên, chỉnh trang y phục đi ra.
Hồng cô đang dẫn hai người đi ngoài hành lành, cừa nhìn thấy tôi sắc mặt lập tức giãn ra.
Tiểu Hoắc, à không, Hoặc Khứ Bệnh mão ngọc tóc búi, y phục gấm hoa, vẻ mặt lãnh đạm, đang đi nhìn thấy tôi thì lập tức dừng bước.
Tôi nhoẻn miệng cười, hướng về phía trước hành lễ: “Hoắc đại nhân hạ cố thăm Lạc Ngọc phường, thật đúng là rồng đến nhà tôm, phòng tối tự nhiên được thắp sáng thêm hương.”
Hắn săm soi tôi một lúc, tự nhiên hai hàng lông mày hình kiếm hơi nhướn lên rồi bật cười: “Cô nương đã đến Trường An thật rồi!” Hồng cô nhìn tôi chăm chú, rồi lại quay sang nhìn Hoắc Khứ Bệnh, nét mặt nghi hoặc bất định.
Tôi vốn để dành vài câu trêu chọc hắn, kết quả hắn chỉ cười nhẹ vài tiếng, chẳng có vẻ gì để tâm. Tôi hơi bực, đứng lùi sang một bên, mời hắn đi tiếp.
Đang định đi thì một tỳ nữ vén váy chạy như bay tới. Hồng cô lạnh giọng khiển trách: “Còn ra cái thể thống gì nữa? Có vội mấy cũng phải chú ý dáng vẻ chứ.”
Tỳ nữ ấy vội dừng bước, nhìn về phía tôi với ánh mắt tủi thân. Tôi hỏi: “Có chuyện gì?”
Nô tỳ lấy hơi báo: “Ngô gia đến rồi ạ, còn có cả một vị trông rất nho nhã tuấn tú, niên kỷ chỉ tầm ngoài hai mươi, nhưng Ngô gia lại gọi là Thạch Tam gia, hình như vẫn còn một người nữa ngồi trong xe ngựa.”
Tôi “a” một tiếng, hơi nhấc váy lên chạy đi, rồi tự nhiên giật mình nhớ gì đó, lại dừng bước, quay người luống cuống xin lỗi Hoắc Khứ Bệnh: “Đột nhiên có việc gấp, hy vọng đại nhân lượng thứ.” Đoạn quay sang dặn dò Hồng cô: “Tỷ dẫn Hoắc đại nhân vào trong ngồi.” Vừa nói xong liền cấp tốc chạy ra ngoài. Tỳ nữ ở đằng sau kêu to: “Ở cửa bên.”
Cửu gia lúc này đang đẩy xe lăn chậm rãi đi vào, Ngô gia, Thiên Chiếu và Thạch Phong theo sau. Chưa chạy đến nơi, tôi đã mừng rỡ reo lên: “Sao huynh đến đây mà không sai người báo trước một tiếng?”
Cửu gia mỉm cười nói: “Ta cũng là đột nhiên nảy ra ý định, sang xem cô dạo này bận những gì mà tối qua còn không về nhà.”
Tôi chun mũi cười, đi tới bên cạnh Cửu gia: “Tối qua thực ra không phải là bận mà là vị gặp mỹ nhân. Lát nữa sẽ dẫn huynh đi gặp một đại mỹ nhân.” Cửu gia mỉm cười không nói gì.
Tôi đưa họ đến hành lang phía ngoài một căn phòng, cười khì khì nói: “Cảm phiền hai vị lão gia theo cầu thang kia lên trên tầng, phiền vị Thạch thiếu gia này đi cùng luôn.”
Ngô gia và Thiên Chiếu đưa mắt nhìn nhau, chưa biết làm gì. Thạch Phong thấy bọn họ không động đậy gì cũng chỉ yên lặng đứng im. Cửu gia lên tiếng: “Các ngươi đi lên trước đi!”
Ba người hành lễ xong liền quay người lên lầu. Tôi dẫn Cửu gia vào một phòng nhỏ chật hẹp, gọi là phòng thực ra không khác gì một hòm gỗ lớn, chỉ nhét vừa tôi và Cửu gia, mà tôi còn không thể đứng thẳng người, cho nên dứt khoát ngồi xổm bên cạnh Cửu gia luôn.
Tôi áy náy nói: “Vì lý do an toàn nên không dám làm phòng quá rộng.”
Đóng cửa vào, lắc lắc chuông đồng mấy tiếng. Không lâu sau, căn phòng nhỏ bắt đầu nâng lên chầm chậm. Cửu gia trầm mặc giây lát, hỏi: “Hơi giống cái giỏ treo dùng khi xây nhà, cô tự mình thiết kế sao?” Tôi nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
Không gian tối om cực kỳ tĩnh mịch, lặng yên đến mức tôi dường như nghe được tiếng tim mình đập “thình thịch”. Thực ra đèn dầu nằm trong tầm tay, nhưng tôi lại không muốn thắp sáng lên, Cửu gia cũng không nhắc, chúng tôi cứ thế yên lặng ngồi trong không gian chật chội này. Hương thảo dược trên người Cửu gia luồn vào mũi tôi, không biết tự lúc nào đã len lỏi quấn lấy trái tim tôi.
Lúc chúng tôi đến nơi thì vở ca múa đã bắt đầu. Tôi đang giúp Cửu gia pha trà thì Ngô gia ở đằng sau thấp giọng nói: “Tốt xấu gì cô cũng nên đi xem Hồng cô thế nào, vứt cho bà ta một đống rắc rối như vậy, không phải chuyện thường đâu!”
Cửu gia nghe được chúng tôi thì thầm, liền quay đầu bảo: “Ngọc nhi, nếu bận việc thì cô cứ đi làm đi!”
Tôi nghĩ một lúc, rồi đưa trà đang pha dở trong tay cho Thiên Chiếu, xoay người đi ra ngoài.
Hồng cô vừa nhìn thấy tôi lập tức dúi luôn khay trà vào tay: “Ta không chịu nổi nữa rồi, bộ mặt của Hoắc đại thiếu giá có thể làm người khác đóng băng mà chết. Từ lúc hắn bước vào đây, ta cứ cảm tưởng như đang giữa mùa đông tháng Chạp, khốn khổ cái thân ta trên người lại mặc phong phanh quần áo mùa xuân. Ta đã cố gượng cười, lại vắt óc suy nghĩ nói đủ thứ chuyện, vậy mà người ta đến lông mày cũng không nhướn lên. Ta sợ đến chết mất, cứ tưởng vở ca múa của chúng ta chưa chọc giận Vệ đại tướng quân, thì đã trêu đến vị bá vương mặt lạnh của thành Trường An rồi. Thế mà muội vừa xuất hiện, người ta lại tự nhiên bật cười, chẳng hiểu hai người đang chơi trò gì nữa, cứ chơi chèo theo hai người thì cái mạng nhỏ của ta không giữ được mất.” Hồng cô vừa nói vừa chực bỏ đi.
Tôi liền chắn đường: “Tỷ không được đi.”
Hồng cô vòng qua người tôi: “Nhưng muội là phường chủ, thời khắc quan trọng này mới cần muội ra trận. Bọn tiểu binh tiểu tốt chúng ta đánh với đám thuộc hạ là được rồi.” Lời vừa dứt, người đã chạy
biến, chỉ còn lại mỗi mình tôi đứng đấy.
Tôi giận dữ nói: “Không có nghĩa khí.”
Hồng cô quay đầu bật cười: “Nghĩa khí quan trọng hay mạng quan trọng? Còn nữa, phường chủ à, ta rất tin tưởng muội, ta sẽ ủng hộ cho muội trên mọi phương diện khí thế, vì muội mà phất cờ hò reo.”
Tôi đành thở dài, bê khay trà đi chậm rãi, tên tùy tùng đứng bên ngoài nhìn thấy tôi vội mở cửa, tôi hơi cúi người cảm ơn, rồi nhẹ nhàng đi vào. Vị Hoắc đại thiếu gia tương truyền có thể thay đổi thời tiết này đang ngồi trên chiếu, nét mặt không chút biểu cảm chăm chú xem màn ca vũ trên sân khất.
Tôi gác khay trà lên bàn, hai tay cung kính nâng chén trà đặt xuống. Thấy hắn không có phản ứng gì, tôi cũng lười mở miệng, đành yên lặng đứng xem cùng.
Hoắc Khứ Bệnh tiện tay cầm chén trà lên, nhấp một ngụm. Lúc đấy trên sân khấu cũng chuyển đến cảnh Thu Hương diễn tướng quân xuất hiện, Thu Hương cầm kiếm giả vừa múa vừa hát, quở mắng Hung Nô độc ác tham tàn, muốn đem tài năng sở học của mình ra giữ nước yên dân. Hoắc Khứ Bệnh bật cười “khục khục” phụt cả trà trong miệng ra, một tay đặt trên bàn, tay kia vẫn giữ chén trà, cúi đầu toàn thân rung lên, chén trà trong tay rung lên sắp rơi.
Tôi vội vã tới trước mặt hắn, lấy chén trà trong tay đặt xuống bàn, rồi cầm khăn tay lau nước trà bắn ra. Hắn cố nhịn cười, chỉ tay vào Thu Hương trên sân khấu: “Vệ đại tướng quân mà như thế này, chỉ sợ là Hung Nô giết ông ấy, chứ không phải ông ấy giết Hung Nô đâu.”
Nhớ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




