|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
rượu, rạng rỡ như cánh hoa đào, thật sự diễm lệ vô song. Đôi mắt nàng tựa như nước hồ thu, không gợn sóng lăn tăn như hôm trước, mà phẳng lặng tĩnh mịnh. Vẻ đẹp tựa hoa, dung mạo khuynh quốc, nhưng gương mặt ấy lại đượm nét u sầu.
Giọng nói mềm mại của Phương Như vọng vào: “Ngọc nương, muội có thể vào không?” Ngữ khí như trưng cầu ý kiến nhưng hành động thì không hề có ý đó, vừa hỏi xong, đã đẩy cửa đi vào.
Tôi thở dài: “Hồng cô còn mời mấy vị thuyết khách nữa?”
Chẳng ngờ Hồng cô cũng ở bên ngoài, cười đáp: “Đến khi nào muội phiền đến mức không thể ở trong phòng được nữa thì thôi.”
Tôi nói: “Tỷ vào đây, thôi thì cả bọn cùng ngồi xuống nói cho rõ ràng.”
Lúc Phương Như vừa bước vào phòng, Lý Nghiên đã cài mạng che mặt lên, cúi đầu lặng lẽ ngồi ở góc bàn. Phương Như và Hồng cô sánh vai ngồi đối diện với tôi. Tôi vừa thu xếp mấy cuốn sách thẻ tre trên bàn vừa nói: “Hồng cô, Ngô gia chắc đã nói với tỷ, Thạch phảng không cần chúng ta nữa rồi.”
Hồng cô cười nói hì hì: “Không biết ta nói thế này, muội có giận không, dù sao thì mấy lời này ta cũng không dám nói trước mặt Ngô gia. Lần này, Thạch phảng đã buông bỏ hết những phường ca vũ do Ngô gia nắm trong tay, nói là vì muốn tập trung tiền kinh doanh thảo dược gì đó, chỉ cần có thể giao đủ tiền trong một khoảng thời gian nhất định là có thể tự kinh doanh, cũng cho phép người ngoài mua lại, nhưng sẽ ưu đãi cho người trong Thạch phảng. Ngô gia hôm nay trông thảm hại cứ như vừa khuynh gia bại sản, cả ngày chỉ ngồi trong nhà. Nhưng ta nghe được tin này lại rất vui! Không bị Thạch phảng buộc tay buộc chân, chúng ta không phải thích làm gì thì làm sao?”
Buông bỏ toàn bộ rồi? Tôi cúi đầu nhìn xuống mặt bàn không nói gì, Hồng cô đợi một hồi, thấy tôi không có động tĩnh, bèn kéo lấy tay hỏi: “Ngọc nương, muội làm sao vậy?”
Tôi giật mình, vội lắc đầu, nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “Mọi người muốn đi theo muội, muội rất cảm kích, nhưng mọi người đã nghĩ xem muội sẽ đưa mọi người về đâu chưa? Phía trước là gì? Cứ lấy vở ca vũ này ra mà nói, sơ sẩy một chút là chọc giận oai trời, tai họa không phải tầm thường đâu.”
Hồng cô lắc đầu cười: “Ta đã trù tính kỹ lưỡng chuyện này rồi, giả sử có họa, có bị chặt đầu thì người đầu tiên sẽ là muội, bọn ta cùng lắm chỉ bị coi là lũ tòng phạm nhất thời hồ đồ thôi, nhưng nếu có vinh hoa phú quý, muội cũng không thể bỏ rơi bọn ta được. Huống hồ ta nhìn muội không phải người điên mà cũng chẳng phải kẻ ngốc, chắc không đem đầu mình ra đặt trước lưỡi đao, cho nên ta hết sức an tâm.”
Phương Như cúi đầu, mân mê chiếc khăn lụa trên tay, chờ Hồng cô nói dứt lời, mới ngẩng đầu nhìn tôi, thấp giọng nhẹ nhàng nói: “Hôm nay Tôn đại nhân muốn muội hầu rượu, nhưng muội không muốn nên từ chối. Tuy hắn có vẻ rất tức giận nhưng lại không dám làm gì, vì hắn biết bộ hạ của Vệ đại tướng quân là Công Tôn Ngao tướng quân, Hoắc tướng quân, cháu trai của hoàng hậu nương ngương và Vệ đại tướng quân, cháu trai của Ngự sử đại phu Lý đại nhân, Lý Tam Lang con trai của Lý Quảng tướng quân, đều đã xem kịch hát của chúng ta, Lý Tam Lang ban thưởng cho muội tơ lụa, Hoắc đại nhân thưởng cho vải gấm.”
Tôi lắc đầu cười, nhìn Hồng cô. Bà cũng cười nói: “Muội cả ngày giam mình trong nhà đọc sách, ta làm gì có cơ hội kể cho muội mấy chuyện này.”
Phương Như nói tiếp: “Tiền đồ như thế nào muội không biết, nhưng muội biết nếu không có tỷ, muội không có tư cách nói với Tôn đại nhân một tiếng “không” kia. Ngay cả với cô nương khác trong nhà, không muốn gặp ai thì không gặp, ngày xưa phải miễn cưỡng bản thân vì đồng tiền, nhưng bây giờ biểu diễn một ngày, dù chỉ diễn nô tỳ cũng kiếm được không ít, thêm nữa, hồi trước không dám đắc tội với khách hàng, nhưng bây giờ, đám khách ấy hiểu rất rõ phường ta đã có những ai đến, Hồng cô lại rất bảo vệ bọn muội, thành ra bây giờ chính là bọn họ không dám tùy tiện đắc tội với Lạc Ngọc phường.”
Hồng cô nghe Phương Như ca tụng mình, không ngờ lại hơi ngại ngùng, vội tự rót trà cho mình, tránh ánh mắt của chúng tôi. Tôi cười nói: “Mấy ngày ngắn ngủi, tỷ làm được không ít việc nha!” Hồng cô cúi đầu uống trà, tựa hồ không nghe thấy lời tôi vừa nói.
Lý Nghiên vẫn cúi đầu ngồi yên, dường như không nghe thấy chúng tôi nói chuyện. Tôi liếc mắt nhìn nàng, vẫy tay nói: “Vậy chúng ta tiếp tục, chỉ cần ngày nào ta chưa rời Trường An, chúng ta gắng sức kiếm tiền ngày ấy.”
Hồng cô ngẩng đầu nói: “Phải làm ăn lớn, trước mắt là một cơ hội cực kỳ tốt. Từ lúc muội tiếp quản phường hát đến nay, thu nhập của chúng ta tăng lên từng ngày, cộng thêm tích lũy của ta mấy năm nay, giờ vừa đủ để mua lại Lạc Ngọc phường. Tuy nhiên, không phải phường hát nào cũng được như chúng ta, có thể kịp thời gom góp một khoản tiền lớn, chúng ta chỉ cần có tiền là có thể thừa cơ…” Tôi khẽ gật đầu, ra hiệu đã hiểu, nhưng miệng lại ngắt lời bà: “Nếu không còn chuyện gì nữa thì về nghỉ thôi! Mấy hôm này tôi toàn ở trong nhà ngột ngạt quá rồi, muốn ra ngoài đi bộ một lúc.”
Phương Như cúi đầu hành lễ rồi đi ra đầu tiên, Hồng cô cũng theo sau.
Tôi đứng dậy quay sang Lý Nghiên làm động tác mời: “Không biết mỹ nhân có muốn cùng tại hạ thưởng thức phong cảnh không?”
Lý Nghiên tao nhã đáp lễ: “Nhã ý khó từ chối, xin sẵn lòng.”
Hai người trong mắt đều ẩn ý cười, sóng vai cùng đi.
Lý Nghiên hỏi: “Tối nay cô có định qua bên Thạch phảng không?”
Tôi thở dài không đáp.
Lý Nghiên nói: “Chủ nhân Thạch phảng thật là kỳ quái, đang êm đềm tốt đẹp sao không tiếp tục kinh doanh phường ca múa ít mạo hiểm lại đi kinh doanh thứ giá cả dao động lớn như dược liệu? Bỏ việc dễ cầu việc khó, nếu cô vẫn còn quan tâm đến Thạch phảng thì nên qua đấy hỏi rõ ràng.”
Tôi cười trừ lảng sang chủ đề khác, nói chuyện với nàng về những chỗ có thể đi chơi ở ngoại thành Trường An trong thời tiết này, bàn xem chúng tôi có nên đi chơi một chuyến không.
Bên hồ cành liễu xanh tươi um tùm rũ xuống, mấy tỳ nữ đang ngồi đấy đùa vui, một người tiện tay vớ lấy một cành liễu, bẻ thành mấy phần rồi cầm khuấy nước vui đùa.
Trong mắt Lý Nghiên thoáng hiện lên vẻ không vui, nàng chau mày liếc mắt sang hướng khác, nói với tôi: “Ta về trước đây.”
Tôi gật đầu, nàng xoay người nhanh chóng bỏ đi. Nhìn thần sắc của nàng, tôi có chút động lòng, hình như vừa nhớ ra điều gì nhưng không kịp nắm bắt, chỉ đành gác lại.
Mấy tỳ nữ thấy tôi đều giật mình, vội vàng ném cành liễu xuống rồi hành lễ. Tôi không nói gì cả, đi tới nhặt mấy cành liễu lên, nhìn họ hỏi: “Cành liễu này nếu cắm xuống đất còn sống được không?”
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, môt người lớn tuổi đáp: “Giờ đã qua mùa trồng liễu rồi ạ, chỉ sợ không sống được.”
Tôi nói: “Mang cho người làm vườn trồng thử xem sao! Chăm sóc cẩn thận có khi vẫn sống được một hai cây.” Tỳ nữ nghi hoặc nhận lấy, tôi ôn hòa nói: “Nếu vì muốn ngắm hoa mà hái hoa mang vào cắm trong nhà, hoặc cài lên tóc, hoa cũng không trách người. Nếu để dùng, lấy cành liễu đem đan thành rỗ, tận hết công dụng, liễu cũng nguyện làm. Nhưng nếu chỉ bẻ cành hái hoa rồi ném đi, thì tốt nhất là đừng đụng vào.”
Mấy tỳ nữa hoàn toàn không hiểu tôi nói gì, nhưng ít nhất cũng biết tôi không hài lòng khi thấy bọn họ tùy tiện bẻ cành, sắc mặt đều có chút sợ hãi. Tôi đành xua tay bảo cả bọn họ đi đi, mấy người liền vội vã tản đi. Bọn họ sinh ra và lớn lên ở Trung Nguyên đất đai phì nhiêu, căn bản không hiểu sắc xanh của lá cây quý báu nhường nào.
Tôi nghĩ đến cha, nghĩ về màu vàng mênh mang của Tây Vực, cố kìm nén những dòng cảm xúc, trong lòng vẫn có chút trống trải, cứ đứng ngây ra bên bờ hồ nhìn liễu rũ phía bờ bên kia. Họ không hiểu, họ không hiểu? Lý Nghiên tức giận, Lý Nghiên hiểu? Lý Nghiên tuyệt không phải loại người rớt lệ vì hoa rơi. Lại nghĩ đến chuyện từ lúc Lý Nghiên xuất hiện, trong thâm tâm tôi đối với nàng vẫn còn nhiều nghi hoặc chưa giải thích được, chợt giật mình, tự nhiên nghĩ đến có thể liên quan đến thân phận của Lý Nghiên, tôi “a” lên một tiếng.
©STENT: http://www.luv-ebook.com
Không ngờ từ sau lưng cũng có một tiếng vọng tới, tôi lập tức xoay người gấp quá tôi suýt nữa lao vào ngực hắn, vội vàng nhảy lùi lại theo bản năng, nào ngờ nhảy rồi mới nhớ ra sau lưng là hồ nước, muốn xoay một vòng lại, nhưng không có chỗ nào để phát lực.
Hoắc Khứ Bệnh vội với tay ra định kéo tôi lại, nhưng tôi nhanh nhẹn đâm ra lại bị nhanh nhẹn hại, đã nhảy ra quá xa, tay hai người còn chưa chạm nhau thì tôi đã rơi tõm xuống hồ.
Tôi học bơi với Lang huynh, chắc có thể gọi là “bơi sói”. Động tác bơi lội này trái hẳn với những từ ngữ kiểu như mỹ lệ thanh nhã, đẹp tựa du long, lướt như cánh hồng. Thấy tôi bơi vào bờ, Hoắc Khứ Bệnh phá lên cười, về sau hắn còn ôm lấy bụng mà cười, suýt chút nữa ngã lăn ra đất: “Nàng đúng là được sói nuôi dưỡng, tư thế kia, tư thế kia, ha ha ha … chỉ thiếu mỗi há mồm và thè lưỡi ra nữa thôi…” Lời hắn nói hoàn toàn chìm lấp trong tiếng cười.
Tôi tức thấu tim, ruột gan sôi sùng sục, hai tay lần lượt quạt nước, miệng há ra, học theo điệu bộ lè lè lưỡi của sói, cho ngươi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




