watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4368 Lượt

cười chết đi! Hắn hét ầm lên, lấy tay che mắt, ngồi thụp xuống đất cúi đầu cười rũ rượi.

Tôi bơi đến sát bờ, hắn giơ tay ra định kéo lên. Tôi định mặc kệ hắn, nhưng rồi lại đổi ý giơ tay ra giữ chặt tay hắn, hắn vừa định dùng sức, thì tôi đã lấy hết hơi hết sức kéo mạnh một cái, đoạn nín thở chìm xuống đáy nước.

Không ngờ hắn chẳng hề phản kháng, bàn tay chỉ hơi bóp chặt một chút, rồi cứ để tôi kéo rơi xuống hồ. Tôi đã được thỏa cơn tức, muốn bỏ tay hắn ra, nhưng hắn cứ nắm chặt không buông. Chúng tôi nhìn nhau qua làn nước xanh biếc dưới đáy hồ, sóng nước bập bềnh, mái tóc đen của hắn xõa ra trong nước, càng làm cho nét cười trên gương mặt thêm phóng túng.

Tôi đạp mạnh hai chân, nổi lên mặt nước, hắn nắm tay tôi cũng nổi theo. Lúc đến bờ hồ, hắn vẫn không có ý buông tay ra, tôi với ngón cái tay kia định điểm vào huyệt tên trên khuỷu tay hắn, nhưng hắn nhanh tay chặn lại được, lật tay tiện thể nắm nốt tay kia. Tôi nhoẻn miệng cười tươi, đột nhiên lại nắm lấy cả hai tay hắn, mượn sức hai cánh tay, tung chân đá vào háng hắn. Hoắc Khứ Bệnh thấy nụ cười của tôi có vẻ kỳ dị, liếc liếc mắt xuống dưới, vội hét lên rồi đẩy tôi ra: “Sao nữ nhân mà tâm địa độc ác vậy? Nếu bị đá trúng, không phải đời ta xong rồi sao?”

Tôi vịn tay vào bờ rồi lấy đà nhảy lên. Đang giữa tháng Năm nên y phục của tôi vốn khá mỏng manh, lại bị nước ngấm bó chặt

vào người. Nghe tiếng hắn ở dưới nước tặc lưỡi cười cười mấy tiếng. Tôi không dám ngoảnh lại, cắm đầu chạy như bay về phòng.

Tôi vội vội vàng vàng trở về phòng, vừa thay đồ vừa dặn dò tỳ nữ Tâm Nghiên ở bên ngoài: “Báo với mọi người trong nhà, chốc nữa tùy tùng của Hoắc đại nhân có đòi quần áo sạch thì cấm ai được đưa, nói là ta bảo thế, y phục nam nhân vừa khéo đếm đem đi giặt hết rồi, y phục nữ nhân thì không thiếu, có thể đưa đại nhân hai bộ.” Tâm Nghiêm nghi hoặc vâng một tiếng rồi chạy đi. Tôi ngồi trước gương vừa chải lại tóc ướt, vừa dẩu môi lên cười, dám cười nhạo ta ở địa bàn của ta, để xem rốt cuộc là kẻ nào mới bị cười nhạo.

Lúc ăn cơm, Hồng cô nhìn tôi nói: “Hoắc đại thiếu gia hôm nay lạnh lùng bước vào đây, xem ca múa được một lúc thì biến mất. Lát sau, tùy tùng của hắn hỏi ta trong nhà có quần áo sạch không, nhưng muội đã dặn từ trước, nên bọn ta rất khó xử, chỉ sợ Hoắc đại thiếu gia tức giận quá gây chuyện, thành Trường An ai cũng biết đắc tội Vệ đại tướng quân thì không sao, nhưng đắc tội Hoắc đại thiếu gia chỉ e phải tự đi mà chuẩn bị hậu sự.”

Tôi cười, gắp cho Hồng cô miếng rau: “Thế rốt cuộc tỷ có cho hắn quần áo không?”

Hồng cô khổ sở đáp: “Không, nhưng sém chút nữa ta đau tim mà chết mất. Bà cô trẻ của ta ơi, hai người muốn chơi thế nào cũng được, nhưng đừng có lôi đám nhãi nhép như bọn ta vào, nữ nhân bị dọa thế này, già nhanh lắm.”

Tôi nhịn cười hỏi: “Thế bọn tỷ có thấy Hoắc đại nhân không?”

Hồng cô đáp: “Không, về sau hắn sai người đánh xe ngựa đến trước cửa phòng, lệnh cho tất cả mọi người tránh đi, rồi cứ thế đi về. Chỉ là… chỉ là…”

Tôi vội hỏi: “Chỉ là làm sao?”

Hồng cô bật cười: “Chỉ là.. chỉ là Hoặc đại thiếu gia đi đến đâu là chỗ đấy như thể có mưa rơi đến đó, trong phòng hắn ngồi, cả cái chiếu đều ướt sủng.” Tôi buông đũa xuống, một tay chống trên bàn, một tay ôm bụng cười phá lên.

Từ khi đương kim hoàng thượng độc tôn Nho thuật, yêu cầu đối với “Lễ” mà cả đời Khổng Tử luôn đề cao cũng không phải tầm thường, có câu “Đức tòng lễ xuất, y quan vi bản”[1">, mũ áo chính là yêu cầu cơ bản nhất của “Lễ trị”. Thành Trường An từ thiên tử đến thứ dân đều hết sức coi trọng việc ăn mặc áo mũ, mà Hoắc Khứ Bệnh còn đội mũ ngọc búi tóc, áo xống chỉnh tề, khí độ bất phàm. Lần này đúng là làm hắn đau đầu rồi, nếu không may bị đám người quyền quý ở Trường An bắt gặp, e rằng hắn sẽ trở thánh chuyện cười trên triều mất.

[1"> Đạo đức từ lễ nghĩa mà ra, lấy mũ áo làm gốc.

Trước mắt tôi thoáng lướt qua ánh mắt không e dè của hắn, chợt cảm thấy có khi mình đã nhầm. Hắn có để tâm không? Chắc là không, hắn không phải là loại người bị ràng buộc trong áo xống, tránh được thì tránh, nhưng giả dụ bị người khác bắt gặp thật, chỉ sợ một là hắn cứ trưng cái bản mặt lạnh lùng ra, hờ hững nhìn đối phương như không có chuyện gì, làm đối phương lại đâm ra nghi ngờ chính bản thân mình, không biết có phải mình mặc nhầm đồ rồi, thành Trường An bây giờ đang thịnh hành kiểu “quần áo ướt hay không”, hai là hắn chỉ cười khẩy, khiến đối phương cũng cho rằng chuyện này chẳng to tát gì.

* * *

Gió vù vù bên tai, từ ngày đến Trường An, đây là lần đầu tiên tôi chạy hết tốc lực trong màn đêm, cảm giác vui sướng dễ chịu khiến tôi suýt nữa thì không kiềm chế được định vươn tai hú một tiếng dài.

Lúc đến Thạch phủ, tôi dừng lại quan sát tường bao một lát rồi, quăng dây móc, mượn lực đu người lên. Tôi còn chưa chạm chân xuống đất đã có hai người từ hai bên trái phải công tới. Tôi không muốn đánh trả làm họ bị thương nên hết sức né tránh, nhưng hai người kia thân thủ không kém, lập tức dồn tôi về phía góc tường.

Thường

ngày ở trong phủ chưa bao giờ thấy Thạch phủ đề phòng nghiêm ngặt, lúc này mới biết hóa ra ngoài lỏng trong chặt. Tôi đảo mắt, thấy hình như là Thạch bá đứng trong bóng tối, vội kêu lên: “Thạch bá, là Ngọc nhi ạ.”

Thạch bá nói: “Các ngươi lui đi.” Hai người kia nghe vậy lập tức dừng tay lui vào trong bóng đêm. Thạch bá lom khom đi lại chỗ tôi: “Cổng chính rộng rãi đàng hoàng không đi, không dưng sao lại giả làm phi tặc?”

Tôi kéo khăn che mặt xuống, dẩu môi không nói gì. Thạch bá nhìn tôi cười lớn, rồi vừa xoay người rời đi vừa nói: “Ai dà! Chẳng hiểu bọn trẻ mấy đứa nghĩ gì nữa, Cửu gia chắc vẫn chưa nghỉ đâu, cháu vào đi!”

Tôi hầm hừ nói: “Ai bảo cháu đến tìm Cửu gia, mấy ngày rồi chưa gặp Thạch bá, cháu đến thăm Thạch bá mà!”

Thạch bá chẳng màng quay đầu lại, chỉ cười ha hả: “Ta già rồi, phải đi nghỉ sớm một chút, không thức được đâu, lần sau đến thăm ta thì đến sớm một chút, lần này để Cửu gia thay ta tiếp khách đi!” Nói xong người đã đi xa.

Tôi đứng ngẩn ra tại chỗ, cắn môi, rồi co chân chạy như bay.

Tiếng sáo len lỏi trong rừng trúc, trăng lạnh gió mát, lá trúc lao xao, tôi chợt thất hơi lạnh, vội rảo nhanh bước chân.

Cửa sổ căn nhà trúc nhỏ có rèm che, ngọn đèn nhỏ như hạt đậu, ánh lửa leo lét, bóng Cửu gia hiện lên cửa sổ, tựa hồ cũng đượm vẻ tịch mịch như đêm. Tôi ngồi ở bờ tường nghe hết khúc nhạc mới lẳng lặng tuột xuống đất, đứng một lúc lâu, Cửu gia vẫn ngồi yên bất động.

Tôi đứng ngoài cửa sổ, vừa khéo tựa vào bóng hình Cửu gia, tôi nhấc tay rồi hạ xuống, hạ xuống lại nhấc lên, rốt cuộc đầu ngón tay cũng nhẹ nhàng chạm vào mặt Cửu gia.

Đây là lông mi, đây là mắt, đây là mũi, còn đây là… là môi, đầu ngón tay tôi vừa chạm vào, trong lòng đã run lên, vội vã nhích ra. Lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua hai hàng lông mày của Cửu gia, tuy không nhìn thấy nhưng tôi biết nơi này có một tầng sương khói bao phủ, liệu tôi có thể làm gió xua tan lớp sương khói này không? Ngươi là bóng hình của Cửu gia, hẳn ngươi phải biết tâm sự của huynh ấy, vì sao sắc mặt Cửu gia lại không vui vẻ? Nói cho ta biết đi!

Cửa sổ đột nhiên bật mở, gương mặt Cửu gia xuất hiện ngay trước mặt tôi, tay tôi vẫn đang vươn ra trong không trung, rất gần rất gần mặt Cửu gia, gần đến mức dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Cửu gia, nhưng rốt cuộc tôi vẫn chưa chạm được vào gương mặt ấy.

Trong lòng tôi không biết là cảm giác gì, tiếc nuối hay vui mừng? Tôi nhìn Cửu gia ngây ngô cười, rút tay giấu ra sau lưng.

Cửu gia cũng mỉm cười dịu dàng: “Đến đây lâu chưa?”

Tôi nói: “Mới đến.”

Cửu gia nói: “Bên ngoài sương xuống, nếu không vội đi thì vào nhà ngồi một lát.”

Tôi gật đầu rồi đi vào, Cửu gia khép cửa sổ lại, đẩy xe lăn về phía bàn, tiện tay đặt sáo ngọc xuống.

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu trên bàn, bấc đèn đã đóng lại thành một khối đỏ như đậu đỏ, lép bép nổ thành tiếng, tôi gỡ ngân trâm cài đầu xuống chỉnh lại bấc đèn, muội đèn vừa rơi xuống, ánh đèn liền sáng hẳn lên.

Tôi vừa cài lại ngân trâm vừa hỏi: “Sao không thắp nến, lại đốt đèn dầu như dân thường thế?”

Cửu gia nhìn chăm chú vào ngọn đèn dầu đáp: “Người xưa hay nói ‘đăng hỏa bạo, hỉ sự đáo’[2">, ta muốn thử xem có đúng không”

[2"> Ý nói nếu đốt đèn nổ càng to thì sẽ có chuyện vui đến

Tim tôi đột nhiên đập mạnh, nhưng vẫn làm bộ như không có việc gì, hỏi: “Thế có đúng hay không?”

Khóe miệng Cửu gia từ từ nhếch lên tạo thành một đường cong đẹp mắt, y không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ cười nhẹ nói: “Còn nghe nói đèn dầu có thể phát hiện ra quỷ, dễ có quỷ đến ánh đèn sẽ biến thành màu xanh, lúc nãy chình vì thấy đèn biến thành màu xanh nên ta mới mở cửa sổ xem, muội đứng bên ngoài có cảm thấy bên cạnh có gì không?”

Tôi che miệng cười khúc khích: “Nghe nói ma quỷ rất ưa thích những nam nhân tuấn tú, luôn muốn hấp thụ dương khí của họ, có khi huynh mới là người phải

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT