|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
“ồ” một tiếng, thờ ơ nói: “Chuẩn bị như thế nào, muốn chúng ta ra quỳ trước cửa để chào đón chăng? Miệng hô, ‘thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế’ à?”
Hồng cô kéo tôi đứng dậy: “Muội nhanh đứng dậy, ta đã dặn tỳ nữ chuẩn bị y phục để đón tiếp rồi, mau đi thay đi.”
Tôi bị Hồng cô kéo ra ngoài, chỉ kịp quay đầu nói với Lý Nghiên: “Cô quay về báo với Lý sư phụ, cũng nên chuẩn bị một chút đi.” Mắt nàng ta lóe sáng.
* * *
Tôi đưa mắt nhìn đống nữ trang trước mặt, kêu toáng lên: “Có bắt buộc phải dùng búi tóc giả không? Lại thêm đống trang sức vàng bạc ngọc ngà nữa, muội làm sao nhấc nổi mình để đi?”
Hồng cô phớt lờ, chỉ dặn dò Vương bà chuyên chải đầu trong nhà toàn tâm toàn lực chải đầu cho tôi. Vương bà nhúng lược vào nước hoa pha nhựa cây đu đủ rồi bắt đầu chải tóc của tôi, bó chặt thành từng búi làm tôi đau đến chân mày nhăn tít lại.
Vương bà hiền hậu giải thích: “Búi tóc bó chặt thì mới trơn láng đẹp đẽ, không bị tối.”
Tôi lại chỉ thấy nét mặt bà ta hết sức dữ tợn, vội hít một hơi khí lạnh nói: “Mau nhanh lên! Giết người chẳng qua cũng chỉ là đầu rơi xuống đất mà thôi, thế này có phải là chải đầu đâu, có mà là tra tấn ấy!”
Hồng cô nói: “Ta đi mời khách về trước, tiện thể sẽ sai người dọn dẹp phòng, thay rèm cửa, đốt hương thơm.” Dứt lời, Hồng cô toan đi luôn. Tôi vội bảo Vương bà tạm dừng tay: “Tỷ định nói với khách như thế nào?”
Hồng cô đáp: “Chuyện này có gì mà khó nói đâu, cứ bảo là công chúa đến, một mặt nâng cao danh tiếng của chúng ta, mặt khác, dù bọn họ có là ai cũng không dám dị nghị gì cả.”
Tôi nói: “Không được, tỷ mượn cớ khác thỏa đáng hơn một chút rồi tiễn bọn họ về đi, nói là lần này không hoàn tiền, nhưng lần sau sẽ miễn phí.”
Thấy Hồng cô chau mày, tôi nói: “Không bỏ con săn sắt thì đừng mong bắt được con cá rô. Uy thế của công chúa đương nhiên chúng ta phải cậy nhờ, nhưng không thể mượn thế kiểu này, thể có phần cậy thế bắt nạt người khác đấy, truyền đến tai công chúa sẽ không hay đâu.”
Hồng cô cười nói: “Được rồi! Tất cả nghe theo muội.”
Trước lúc đi, bà lại quay đầu bảo Vương bà: “Chải tóc cẩn thận, ta đi một lát rồi quay lại.”
Một mình Vương bà và ba tỳ nữ nữa phải mất thời gian ăn một bữa cơm mới chải xong tóc cho tôi, rồi còn phải giúp tôi mặc bộ y phục Hồng cô cầm tới.
“Váy dài nối với đai lưng, ống tay áo rộng nối cùng xiêm y. Tóc đen đính ngọc lam điền, tóc mây phơ phất cài trâm đồi mồi. Tay trắng nõn đeo vòng hoa bạc, vòng ngọc rung theo nhịp cổ tay. Chân thon mang trân châu hài…”
Tôi lẩm bẩm một mình. Có lẽ tôi đúng là loại người không có khí chất đại gia, bị đống trang sức ngọc ngà này làm cho hoa mắt chóng mặt rồi, Hồng cô nói gì thì tôi làm nấy, thậm chí tôi còn hoài nghi không biết có phải bà đã mang toàn bộ tài sản quý giá trong nhà khoác lên người tôi không.
Tôi bất lực nói: “Thế này được chưa? Tỷ cũng phải cho muội ít thời gian nghĩ xem lát nữa gặp công chúa sẽ nói gì chứ…” Hồng cô đang ngắm nghía tôi từ đầu đến chân, chợt hét lên, chỉ vào tai của tôi: “Tháo cái đấy xuống!”
Tôi sờ vành tai, chạm vào cái khuyên tai bạc be bé, ngoan ngoãn tháo ra. Hồng cô loay hoay tìm trong hộp đồ nữ trang của mình một hồi rồi quay sang đưa cho tôi một đôi khuyên tai kiểu dây dài bằng vàng nặng trình trịch. Cái này có khi phải gọi là “hai tai hai quả tạ”.
Hồng cô vừa tự tay giúp tôi đeo vào, vừa nói luyên thuyên: “Nữ trang là thứ duy nhất chỉ thuộc về phụ nữ, là thứ mà chúng ta có thể thật sự dựa vào, mỹ nhân xinh đẹp thì được đàn ông yêu chuộng, muội hiện giờ có cảm nhận được chút gì không?”
Tôi chỉ biết gật đầu lia lịa, Hồng cô vẫn còn muốn nhìn tôi thật kỹ, nhưng tôi đã nhanh chóng chạy ra ngoài thoát khỏi bàn tay yêu quái ấy. Bình tĩnh lại rồi, tôi mới chợt nghĩ ăn mặc thế này hình như không ổn lắm, sau đấy nghĩ lại, thôi kệ, cũng mất rõ lâu mới trang điểm xong, công chúa chắc sắp tới rồi, không có thời gian cho tôi thay đồ khác nữa.
Cho những người không có phận sự gì lánh đi, tôi đứng ở cổng, yên lặng đợi người đàn bà đã một tay thúc đẩy sự trỗi dậy của Vệ thị và khiến Trần hoàng hậu bị phế.
Kiệu của công chúa dừng trước cổng, lập tức có hai tỳ nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi bước xuống, tôi lập tức khom người hành lễ. Thấy tôi trang điểm như vậy, lúc đầu họ tỏ vẻ kinh ngạc, rồi lại lộ ra nét vừa ý, nhìn tôi mỉm cười. Có vẻ cách của Hồng cô cũng được, người ta mặc gì thì sẽ được đối xử tương xứng như thế.
Hai tỳ nữ giúp công chúa xuống xe, công chúa Bình Dương mặc bộ áo hoa đứng trước mặt tôi, đầu mày khóe mắt tuy đã lộ ra dấu vết tuổi tác, nhưng dung nhan vẫn xinh đẹp rạng ngời, khí chất ung dung tao nhã.
Bà nhẹ nhàng nói: “Đứng dậy đi! Hôm nay bổn cung đến xem ca múa.”
Tôi dập đầu, đứng dậy dẫn đường, cung kính nói: “Phòng riêng và đoàn ca múa đều đang cung kính chờ đợi công chúa.”
Phương Như, Thu Hương gặp công chúa đều rất rụt rè, lúc công chúa cho phép ngồi, họ vẫn do dự nhìn tôi, thấy tôi gật nhẹ đầu, hai người mới ngồi xuống. Lý Diên Niên thì vẫn cư xử đúng mực, cung kính hành lễ, thản nhiên ngồi xuống. Thấy công chúa bất giác đưa mắt nhìn y, tôi lập tức giới thiệu: “Đây là sư phụ dạy đàn, họ Lý tên Diên Niên.”
Công chúa gật đầu: “Bắt đầu đi!”
Tôi nói: “Vở ca múa này hơi dài, bình thường phải chia ra mấy ngày mới diễn hết, không biết công chúa muốn xem từ đầu hay chọn một đoạn bất kỳ ạ?”
Công chúa Bình Dương nhìn Phương Như và Thu Hương vừa đứng dậy nói: “Cứ chọn đoạn đặc sắc nhất mà diễn đi!” Phương Như và Thu Hương vội hành lễ rồi bắt đầu.
Thu Hương hát trước, là cảnh tướng quân chinh chiến ở Tây Vực, dưới trăng đơn độc bồi hồi, nhớ chung công chúa. Thu Hương diễn các cảnh văn tốt hơn cảnh võ nhiều, nhưng đặc sắc hơn cả chính là tiếng đàn của Lý Diên Niên.
Đây là lần đầu tiên tôi bảo Lý Diên Niên gảy đàn biểu diễn, vả lại còn cố tình để y độc tấu, vì với tài nghệ của y, trong Lạc Ngọc phường không ai có thể hợp tấu được.
Từng dây đàn gảy lên từng dòng hoài niệm, tiếng hát đầy tình cảm, bi tráng của sa trường, tình nhi nữ dịu dàng, vừa mâu thuẫn lại vừa giao hòa, trong tiếng đàn Thu Hương ngân nga giọng hát, tiếng hát vượt xa trình độ thường ngày của cô.
Phương Như và Thu Hương cùng hát cảnh tiễn biệt, cảnh này của Phương Như bình thường đã đủ sức rung động thấu tim, lại thêm tiếng đàn của Lý Diên Niên nên càng thêm xúc động, hai tỳ nữ của công chúa mắt đã hoe hoe đỏ. Vẻ mặt công chúa cũng hơi thẫn thờ.
Phương Như và Thu Hương vẫn chưa hát xong, đột nhiên cửa bật mở, đầy tớ của công chúa bước vào bẩm báo: “Hoắc thiếu gia cầu kiến công chúa.” Lời còn chưa nói xong, Hoắc Khứ Bệnh đã ngang nhiên đi vào. Công chúa cười nói: “Tính con vẫn cứ nôn nóng như thế, cữu cữu mà thấy thế nào cũng lại mắng cho.”
Hoắc Khứ Bệnh tùy tiện hành lễ rồi cười cười, ngồi xuống bên dưới công chúa: “Cữu cữu nói là chuyện của người, con làm là chuyện của con, phiền phức quá thì tránh đi một chút là được ạ.”
Công chúa nói: “Tránh đi một chút? Đã bao lâu rồi con chưa đến bái kiến cữu cữu? Ta chỉ nhớ hồi đầu năm con đến chúc tết một lần, còn thường ngày thì toàn chọn giờ cữu cữu không có mặt ở nhà mới tới, thoắt cái cũng đã nửa năm rồi, tốt xấu gì cũng là người nhà cả, con…”
Hoắc Khứ Bệnh bai bải vái lạy công chúa: “Cữu mẫu yêu quý của con, xin người tha cho đứa cháu trai này đi ạ! Vào cung đã bị hoàng hậu nương nương trách cứ rồi, bây giờ đến cả cữu mẫu yêu quý của con cũng bắt đầu mắng mỏ? Về sau con không dám qua nhà hỏi thăm nữa đâu.” Công chúa lắc lắc đầu, tiếp tục nghe nhạc.
Công chúa vừa quay đầu đi, vẻ mặt Hoắc Khứ Bệnh lập tức chuyển từ nắng xuân tháng Ba sang mùa đông tháng Chạp, lạnh lùng đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, sau cùng dữ dằn nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi giả bộ không thấy, nghiêng đầu nhìn Phương Như, nhưng ánh mắt của hắn vẫn chưa dời đi. Mãi đến khi Phương Như hát xong, Phương Như, Thu Hương, Lý Diên Niên quỳ rạp trước mặt công chúa, hắn mới thôi nhìn tôi.
“Hát hay lắm, đàn cũng rất hay, nhưng bổn cung hy vọng vở hát này sẽ ngưng diễn từ đây.” Phương Như, Thu Hương nghe xong, mặt mày trắng bệch.
Thấy công chúa nhìn mình, tôi vội vã quỳ xuống dập đầu vái lạy: “Dân nữ kính cẩn tuân theo chỉ dụ của công chúa.”
Công chúa gật đầu cười, xua tay cho bọn Phương Như đi ra. Bà chăm chú nhìn tôi, gật đầu khen: “Dung mạo xinh đẹp như hoa, lại hữu dũng hữu mưu…”
Hoắc Khứ Bệnh đứng lên đi vài bước, rồi quỳ xuống sát bên cạnh tôi, ngắt lời công chúa: “Khứ Bệnh muốn tạ lỗi với công chúa.” Miệng thì nói muốn tạ lỗi nhưng vẻ mặt hắn vẫn hết sức hờ hững.
Công chúa kinh ngạc cười hỏi: “Con mà cũng có lúc làm sai sao? Các ngươi xem xem hôm nay mặt trời có lặn ở đằng Đông không.” Hai tỳ nữ dạ vâng rồi cúi đầu rời đi.
“Chuyện này nói ra thì dài dòng, nếu kể phải bắt đầu từ lần đầu tiên Khứ Bệnh gặp Kim Ngọc cô nương…” Hoắc Khứ Bệnh kể lể, thò bàn tay ra khỏi ống tay áo nắm lấy tay tôi.
Y phục nhà Hán chú trọng áo rộng tay áo thùng thình, lúc chúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




