watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4370 Lượt

tôi buông thõng tay quỳ dưới đất hai ống tay áo đều lớp lớp chồng lên nhau, vừa khéo tiện cho hắn hành động. Đến khi tôi kinh ngạc nhận ra thì hắn đã chạm được vào ngón tay, tôi lập tức dùng ngón giữa ấn mạnh vào huyệt Khúc trì của hắn, hắn nhìn công chúa cười nói, tay ở dưới nhanh chóng phản ứng lại, tránh được ngón giữa của tôi rồi lập tức đè lên lòng bàn tay tôi, sau đó giữ chặc tay tôi trong lòng bàn tay hắn.

Hắn ra vẻ đắc ý, nghiêng đầu liếc mắt nhìn tôi cười, rồi nhẹ tay véo tay tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn công chúa, thấy bà vẫn đang chăm chú lắng nghe, mắt nhìn Hoắc Khứ Bệnh không chớp, tựa như bà cũng đang bị sa tặc tấn công, sống chết cách nhau gang tấc vậy.

Tôi lấy hết sức muốn nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay hắn, hắn đang nói thì hơi ngừng lại, nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ khó chịu.

Tôi vẫn cúi đầu quỳ không nhúc nhích, nhưng lại từ từ bấm móng tay vào lòng bàn tay hắn, vì nghe theo lời Hồng cô, bây giờ tôi có ba ngón tay để móng dài. Thấy hắn cúi đầu chau mày, tôi nhếch miệng mỉm cười, để xem ngươi nhịn đau được bao lâu.

“… nhưng bọn con bị lạc đường, giữa sa mạc vừa không có nước uống lại không biết đường, đến lúc cầm chắc chín phần chết một phần sống thì… ai da!” Hắn đột nhiên hét lên thảm thiết, công chúa đang tập trung nghe chuyện, bị tiếng hét làm cho giật nảy cả mình, tôi cũng giật thót, tay run bần bật, chăm chú nhìn công chúa, không dám làm gì nữa.

Công chúa kinh ngạc hỏi: “Sao thế?”

Hoắc Khứ Bệnh vẫn khăng khăng giữ tay tôi không buông ra: “Cảm giác hình như vừa bị một con bọ cạp tâm địa hiểm độc cắn ạ.”

Thấy công chúa kinh hãi đứng lên, tôi vội nói: “Trong phòng này đã xông hương, trước khi công chúa đến cũng đã dọn dẹp cẩn thận, tuyệt đối không thể có bất kỳ sâu bọ gì.”

Sắc mặt công chúa vẫn đầy vẻ sợ hãi, chừng như muốn đứng dậy. Tôi đành liếc nhìn Hoắc Khứ Bệnh cầu viện, nhéo nhẹ tay của hắn.

Hoắc Khứ Bệnh cười nói: “À, Vừa xem kỹ lại rồi, hóa ra con không cẩn thận bị cái móc ở thắt lưng chà vào thôi.”

Gương mặt công chúa liền giãn ra, cười cười nhìn hắn: “Chân tay lóng ngóng, chẳng hiểu con giống ai nữa. Chuyện về sau thế nào?”

Hoắc Khứ Bệnh tiếp tục kể chuyện, trong khi tôi tức sôi lên chỉ muốn cấu hắn một phát nữa, nhưng ngón tay vừa định bấm xuống, hắn đã lập tức hét to: “Rắn độc!”

Tôi giật mình vội ngưng lại.

Công chúa đầy nghi hoặc hỏi: “Cái gì?”

Hắn thản nhiên trả lời: “Trong sa mạc có không ít rắn độc, kiến độc, ong độc, mà chúng lại rất thích đốt người, nhưng chỉ cần người hét lên một tiếng, bọn chúng sẽ không dám làm gì nữa.” Công chúa hơi hoang mang, ngơ ngác gật đầu, hắn lại tiếp tục kể chuyện xảy ra ở sa mạc. Tôi thầm thở dài, thôi mặc xác, đối mặt với kẻ mạnh thì còn biết làm gì ngoài cúi đầu? Mặc kệ hắn vậy! Thấy tôi đầu hàng, hắn cũng buông lỏng tay ra nhưng vẫn nắm lấy tay tôi.

Đợi khi hắn kể lể hết câu chuyện rồi, công chúa nhìn tôi hỏi: “Con nói cô ấy dựng vở kịch hát này nhằm thu hút sự chú ý của con ư?”

Hắn đáp: “Chính thế ạ.” Nói xong nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt vẫn lạnh lùng gay gắt, nghiêm nghị uy hiếp, bàn tay nắm tay tôi càng siết chặc hơn, đau không thể chịu được. Tôi âm thầm suy đi tính lại rồi nhìn công chúa nói: “Dân nữ to gan làm liều, xin công chúa trừng phạt.” Ánh mắt hắn hơi dịu đi, tay cũng hơi thả lỏng ra, nhìn công chúa nói: “Tất cả những việc này đều vì Khứ Bệnh mà ra, cầu xin công chúa tha cho Khứ Bệnh lần này.”

Công chúa nhìn hắn rồi lại nhìn sang tôi, khẽ nhếch miệng cười: “Được rồi, đều đứng dậy hết đi! Bổn cung vốn không định trách tội Kim Ngọc cô nương, cũng chẳng quan tâm mấy chuyện các ngươi đúng hay sai, ân ân oán oán, các ngươi vô tình gặp nhau, bổn cung lại được nghe một câu chuyện hay, có điều đây là lần đầu tiên nghe thấy có người có thể chỉ huy bầy sói.”

Hoắc Khứ Bệnh thờ ơ nói: “Chuyện này thực ra không hiếm, chim bay thú chạy tâm đầu ý hợp với người từ cổ chí kim đều có. Thời Xuân Thu, một trong thất thập nhị hiền là Công Dã Trường đệ tử của Khổng Tử, sau này còn trở thành con rể của ông ấy, cũng tinh thông điểu ngữ. Cữu cữu con từ bé đã làm bạn với ngựa nên cũng thấu hiểu tính ngựa, có thể điều khiển chúng như ý. Còn tương truyền, ở

Tây Vực có giống điêu ưng có thể làm tai mắt cho chủ nhân.”

Công chúa cười thư thái nói: “Đúng rồi! Chiến mã của cữu cữu con hình như có thể hiểu lời ông ấy, hễ rảnh là ông ấy lại tự tay tắm rửa cho nó, có lúc còn vừa tắm vừa nói chuyện, cứ như bạn bè cũ vậy. Ta thấy cữu cữu con lắm khi còn nói chuyện với ngựa nhiều hơn với người ấy.”

Tôi thử rút tay mình ra lần nữa, Hoắc Khứ Bệnh lần này không làm khó dễ gì, chỉ khẽ véo tay tôi một cái rồi buông ra. Tôi vái đầu tạ ơn công chúa, hắn cũng cúi người dập đầu một cái rồi đứng dậy ngồi bên cạnh công chúa. Công chúa nhìn hắn nói: “Năm trước con nói là lên núi đi săn, hóa ra lại sang tận Tây Vực, chuyện này mà cữu cữu biết được thì sao?”

Hoắc Khứ Bệnh hừ một tiếng: “Bệ hạ cho phép là được rồi, ai dám nói gì?”

Công chúa khẽ thở dài, quay sang bảo tôi: “Bổn cung đã xem ca vũ xong rồi, chuyện cũng đã nghe hết, bảo bọn chúng vào đây chuẩn bị hồi phủ.”

Tôi vội hành lễ rồi đứng dậy kêu bọn tỳ nữ đi vào.

Tôi quỳ ở trước cửa cho đến khi xe ngựa của công chúa đi khá ca rồi mới dám đứng dậy. Hoắc Khứ Bệnh quay người nhìn tôi, tôi mặc kệ hắn, một mình quay lựng đi vào, hắn liền lập tức theo sau. Tôi đi vào phòng vừa tiếp công chúa lúc nãy, ngồi xuống chỗ công chúa ngồi lúc nãy rồi cứ ngây ra thất thần. Hắn ngồi im lặng bên cạnh một lúc, đột nhiên ngã người nằm ngửa ra sạp: “Cảm thấy thế nào?”

Tôi nói: “Hơi mệt, mỗi câu đều phải suy nghĩ thấu đáo mới dám nói, nhưng lúc trả lời lại không được chậm quá, còn phải quỳ lâu đến nỗi đầu gối ngâm ngẩm đau.”

Hắn cười rộ lên: “Thế mà nàng còn ăn mặc như thế này? May mà ta nghe nói là công chúa đến nên vội vã qua đây ngay, bằng không thì có mắng chết nàng cũng không cứu vãn được đâu.”

Tôi nói: “Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”

Hắn ngồi bật dậy, cười khẩy nhìn tôi nói: “Ta nghĩ nhiều quá ư? Công chúa mà dâng nàng cho bệ hạ, dẫu tâm cơ nàng có gấp mười lần Tỷ can cũng chẳng có đất quay đầu đâu.”

Tôi cười nói: “Nếu còn có người tốt hơn thì sao?”

Hắn giật mình: “Ai? Trong nhà này vẫn còn cô nương chưa ra mặt sao? Nàng rốt cuộc muốn làm gì?”

Tôi nhìn hắn nói: “Hôm nay nói gì thì nói cũng phải đa tạ ý tốt của ngươi. Bây giờ ta muốn hỏi ngươi một chuyện, giả sử có người trong phường hát của ta có thể tiến cung, ngươi có trách ta không?”

Hắn cười nhạt, rồi lại ngả người nằm xuống giường: “Di mẫu ta trong mắt bệ hạ đã thành hoa sắp tàn rồi, các vùng miền từ sớm đã lục đục chọn cung nữ, những kẻ có tâm địa trong triều đều đang đi khắp nơi tìm kiếm giai lệ tuyệt sắc, nếu không phải nàng thì cũng sẽ có bọn họ. Chính vì thế, công chúa luôn để tâm, mỗi khi bệ hạ giá lâm phủ, công chúa đều gọi những nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp vào hầu rượu múa hát, cũng có người được bệ hạ đưa vào cung, khốn nỗi lần nào cũng chỉ đến thế mà thôi, hầu hạ người được hai ba lần là bị lãng quên. ‘Sinh con gái chớ giận, đẻ con trai chớ mừng, có ai không biết vệ Tử Phu bá thiên hạ[1">?’ – một bài nhạc phủ[2"> ca dao, làm cho mọi cô gái có chút nhan sắc đều muốn được làm Vệ Tử Phu, nhưng mấy người sở hữu được vẻ đẹp như hoa lại ấm áp như nước của Vệ Tử Phu năm đó?”

[2"> Đoạn này ý là: Dù sinh con gái cũng chớ nên buồn giận, sinh con trai cũng chớ nên mừng vội. Hãy nhìn Vệ Tử Phu kia, vốn xuất thân ca nữ đấy, mà nay đã trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ.

[3"> Quan đời Hán chuyên sưu tập thơ ca dân gian và âm nhạc, đời sau gọi những thể thơ và tác phẩm làm theo loại này cũng là nhạc phủ.

Tôi nói: “Càng không có mấy người có được em trai như Vệ đại tướng quân và cháu trai như ngươi.”

Hắn chấp tay nhìn tôi cười: “Không cần nhắc đến ta! Trong mắt Vệ đại tướng quân, ta chỉ là một kẻ thích ăn ngon mặc đẹp, ngang ngược ngông cuồng, xa hoa lãng phí, có lẽ Vệ đại tướng quân hận nhất là không thể từ ta.”

Tôi cười hỏi vặn lại: “Thế ngươi có phải như thế không?”

Hắn cũng cười hỏi vặn lại: “Nàng nghĩ ta có phải không?”

Tôi không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ hơi băn khoăn hỏi: “Công Dã Trường năm đó tinh thông điểu ngữ nên từng bị coi là yêu quái, bị tống giam trong đại lao, Khổng Tử vì muốn chứng minh Công Dã Trường không phải là yêu quái, bèn cố ý gả con gái mình cho hắn. Nếu ngươi đã lo sợ ta bị coi là yêu quái, tại sao vẫn kể cho công chúa câu chuyện ở đại mạc?”

“Nếu năm đ

đó chỉ có một mình ta, chuyện này ta tuyệt đối sẽ không nhắc đến, nhưng đi cùng ta còn có một đoàn tùy tùng tận mắt nhìn thấy nàng điều khiển bầy sói, có khi bệ hạ cũng đã biết chuyện này, giấu hay không giấu công chúa không quan trọng.”

Tôi gật đầu, con người ta quả nhiên không thể chuyện gì cũng suy nghĩ chu toàn thấu đáo được.

Hắn nói: “Cho ta ăn vài miếng hoa quả.”

Tôi đặt dĩa hoa quả ở cạnh đầu hắn: “Tự đi mà ăn! Ta có phải nô tỳ của ngươi đâu.”

Hắn cười kéo lấy tay tôi: “Trong

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT