|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
toán bất thắng, nhi huổng ư vô toán hổ!’[7"> Những gì dân nữ làm được chỉ là chuẩn bị vũ khí sắc bén, tính toán bố cục thế nào hoàn toàn do công chúa.”
[7"> Ý đoạn này là phàm trước khi khai chiến, đoán được thắng là do tính toán đầy đủ. Trước khi khai chiến đoán không thắng là do tính toán không chu đáo. Tính nhiều hơn tính ít, huống hồ không tính gì. Quan sát đủ các mặt đó, ai thắng ai bại có thể đoán trước được.
“Ngươi nói chuyện thẳng thắn, có mấy phần giống với phong cách Hoắc Khứ Bệnh.”
“Công chúa thông minh, sắc sảo, dân nữ không phải nói xa nói gần, giấu giấu diếm diếm, ngược lại còn bị công chúa xem thường.”
Công chúa im lặng một hồi, đoạn nói: “Nghe nói một nửa số tiền mua phường hát của ngươi là đi vay từ các cô nương trong nhà, lập chứng từ có viết trong vòng một năm hoàn trả tiền thì trả lợi tức hai phần, trong vòng hai năm hoàn trả thì lợi tức năm phần.”
“Dạ phải, dân nữ nhất thời không gom nổi chừng ấy tiền, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội kinh doanh cực tốt này, bất đắc dĩ chỉ có thể làm thế.”
Công chúa nói: “Nước cờ bất đắc dĩ của ngươi rất diệu, việc kinh doanh của Lạc Ngọc Phường ngày một tốt đẹp, các cô nương của các phường hát còn lại nhìn thấy sẽ do dự muốn mang ít tiền dành dụm đến cho ngươi, một chữ ‘lợi’ nhanh chóng liên kết một nắm cát rời, quan hệ gắn bó phúc họa cùng chịu, từ nay trở đi họ chỉ có thể một lòng theo ngươi. Tụ được lòng người, thì chuyện gì cũng thành công một nửa rồi. Ngươi về đi! Thấy ngươi hành sự, tin rằng ngươi sẽ không khiến bổn cung thất vọng, bổn cung đợi xem viên mỹ ngọc của ngươi.”
Chương 8: Cuộc hội ngộ đáng sợ
Bên ngoài mây giăng kín trời, sấm chớp ầm ầm, mưa rơi như trút nước, trong phòng lại thắp nến sáng rực, ba người chúng tôi ngồi quây quanh bàn.
Tôi nhìn Lý Nghiên nghiêm túc nói: “Mấy ngày trước ta đã đi gặp công chúa, từ hôm nay trở đi, cô phải hoàn thành những yêu cầu của ta trong thời gian ngắn nhất.”
Lý Nghiên gật đầu nói: “Xin được chỉ giáo.”
Tôi chỉ vào giá sách bên trái: “Bên này là Tôn Tử Binh Pháp, toàn văn tổng cộng có 7,476 chữ, chia thành Thủy kế, Tác chiến, Mưu công, Quân hùng, Binh thế, Hư thật, Quân tranh, Cửu biến, hành quân, Địa hình, Cửu địa, Hỏa công, Dụng gian, tổng cộng mười ba thiên, ta muốn cô học thuộc tất cả. Hôm nay những việc chúng ta làm chính là ‘Thủy kế’, chiến trường của cô là chốn hoàng cung thâm hiểm, cô sẽ phải tranh đấu với hoàng đế và các mỹ nhân khác, trận chiến này tuy không có khói lửa nhưng nguy hiểm đổ máu cũng sẽ không thua kém gì chiến tranh giữa quốc gia với quốc gia. Bệ hạ mười sáu tuổi đã lên ngôi, năm nay ba mươi sáu tuổi, chính là cái tuổi mà mọi thứ đều đã lên đến đỉnh điểm của một người đàn ông, văn tài võ công đều xuất sắc, hành sự vô cùng khó lường, có lúc lạnh lùng hà khắc, có lúc lại tế nhị đa tình. Vương thái hậu mẫu thân của người trước khi gả cho tiên đế đã sinh một đứa con gái cho nhà họ Kim, đến bản thân thái hậu cũng không dám nhắc đến, nghe nói sau khi biết chuyện bệ hạ vẫn tự mình đi tìm người chị cùng mẹ khác cha này rồi phong tên hiệu cho cô ta, bất chấp lời can gián của các đại thần.”
Lý Nghiên nhìn chằm chằm vào từng cuốn sách thẻ tre trên giá, một lúc sau, chầm chậm và kiên định gật đầu: “Hoàng đế là kẻ thù mà ta muốn chinh phục, lại cũng là đồng minh duy nhất mà ta có thể dựa dẫm, đây là cuộc tâm chiến giữa nam và nữ tử. Ta từ trước đến giờ chưa có kinh nghiệm gần gũi đàn ông, trong khi bệ hạ đã trải qua không ít, trong trận tâm chiến này, nếu ta đánh mất trái tim mình tức là ta thua, phải không?”
Tôi khẽ thở dài, chỉ vào giá sách bên phải: “Đây là Hoàng Đế Nội kinh, Tố nữ chân kinh, Thập vần, Hợp âm dương phương, Thiên hạ chí đạo đàm.”
Lý Nghiên ngạc nhiên hỏi: “Hoàng Đế Nội kinh hình như là điển tích y học, mấy cuốn kia ta đều chưa bao giờ nghe đến, ta phải học cả y nữa sao?”
Tôi nói: “Lúc nhan sắc suy tàn cũng là tình yêu phai nhạt, chúng ta không thể chống lại việc lão hóa, nhưng có thể cố sức để nó đến chậm hơn. Cuốn Hoàng Đế Nội kinh miêu tả chi tiết sinh lý của nữ giới, ngươi có thể đọc để tham khảo cách điều dưỡng cơ thể mình. Nhưng chuyện quan trọng hơn là…” Tôi hắng giọng, chăm chú nhìn xuống mặt bàn nói: “Chuyện quan trọng hơn cả chính là, những sách còn lại đều giảng về… giảng về…” Hồng cô từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên lặng bên cạnh, mỉm cười nói thay tôi: “Giảng về ‘thuật phòng the’, ‘đạo tiếp âm’”.
Tôi và Lý Nghiên đỏ ửng mặt, Lý Nghiên cũng nhìn xuống mặt bàn, lí nhí hỏi tôi: “Tiểu Ngọc, cô đọc rồi à?”
Tôi lúng túng đáp: “Đâu có.” Nghĩ đến thôi là tim đã muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Thư tịch vốn là thứ rất hiếm, những cuốn này lại càng chẳng đâu bán. Hồng cô tuy có nghe nói đến, bảo tôi đi tìm nhưng thật ra bản thân bà cũng chưa bao giờ đọc, chỉ nói với tôi ở thành Trường An chắc chỉ có những nhà vương hầu quý tộc mới thu thập mấy cuốn sách này. Tôi nghĩ lưu trữ sách vở đầy đủ nhất không đâu hơn được cung đình, vạn bất đắc dĩ đành phải đi tìm Hoắc Khứ Bệnh.
“Làm phiền ngươi giúp ta tìm một ít sách.” Tôi cúi đầu mắt nhìn chằm chằm vào chiếc chiếu đang ngồi.
Hoắc Khứ Bệnh nằm nghiêng người trên sạp, thờ ở hỏi: “Sách gì? Chắc không phải sách binh pháp nữa chứ?”
Tôi càng cúi gằm mặt nói lí nhí như tiếng muỗi vo ve: “Không phải.”
Hoắc Khứ Bệnh băn khoăn hỏi: “Hôm nay nàng làm sao thế? Có chuyện gì mà không thể thẳng thắn nói mau ra? Ậm ậm ừ ừ mãi.”
Tôi hít một hơi thật sâu, nói chậm rãi: “Là … là chuyện ấy… sách về… về chuyện nam nữ… nam nữ…”
“Cái gì?” Hoắc Khứ Bệnh giật mình bật dậy, sững sờ nhìn tôi. Đầu tôi vẫn cúi rất thấp, ánh mắt tập trung nhìn vào mặt chiếu, không dám lên tiếng nữa, chỉ cảm thấy đến cổ cũng nóng hừng hực, chắc mặt mũi đã đỏ rực như mây hồng rồi.
Hắn chợt nghiêng đầu cười rộ lên, vừa cười vừa nói: “Chuyện ấy? Chuyện ấy là chuyện gì? Ta nghe không hiểu nàng đang nói gì. Nàng nói rõ ràng cụ thể xem nào.”
Tôi lập tức đứng dậy muốn bỏ đi: “Không tìm thì thôi!”
Hắn liền kéo tay áo tôi, cười hỏi: “Nàng tìm để mình đọc hay cho người khác đọc?”
Tôi không dám nhìn hắn, vẫn đưng quay lưng lại, cúi đầu nói: “Cho người khác đọc.”
Hắn bật cười nói: “Mấy quyển sách này chỉ e trong cung cũng là độc bản, đầu tiên phải tìm người sao chép, mấy ngày nữa ta sẽ mang sang cho nàng. Nàng cũng đọc thử nhé, về sau cũng rất có ích, có chỗ nào không hiểu, ta có thể…” Hắn còn chưa dứt lời, tôi nghe được hắn đồng ý giúp liền giật tay áo lại nhanh chóng rời đi.
Tôi và Lý Nghiên đều cúi đầu ngồi im lặng, Hồng cô liếc nhìn rồi cười: “Hiếm khi thấy hai người lúng túng thế này. Bình thường các muội hành sự luôn tinh minh trầm ổn, bây giờ lại lúng túng đến nỗi một câu cũng không nói ra hồn. Lý Nghiên, đây mới chỉ là bắt đầu, những việc cần phải làm vẫn còn rất nhiều.”
Lý Nghiên khẽ nói: “Muội sẽ đọc hết, đa tạ Hồng cô quan tâm.”
Hồng cô gật đầu cười cười: “Ta còn đến phường kỹ nữ trả giá cao mời mấy cô nương tinh thông thuật này nhất trong thành Trường An về giảng bài cho muội. Giờ học ta sẽ cho người kê bình phong ngăn cách, một mặt không để họ biết đang giảng giải cho ai, mặt khác muội có thể một mình ngồi nghe, không phải ngượng ngùng, cứ mặc sức suy nghĩ.” Mặt Lý Nghiên đỏ ửng như tụ máu, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Hồng cô hết nhìn Lý Nghiên lại quay sang nhìn tôi, cười tà mị, tựa như hết sức hài lòng khi nhìn thấy chúng tôi lúng túng: “Ngọc nhi, hay là muội cũng cùng học với Lý Nghiên đi! Đằng nào thì sớm muộn cũng sẽ cần.” Thấy tôi nghiêng đầu trừng mắt nhìn, Hồng cô bật cười nói: “Ta nói sai gì nào? Chẳng lẽ muội về sau trong lòng không có người đàn ông nào à? Hai người không thể…”
Hồng cô hôm nay lại thích đùa dai. Không muốn cho bà nói hết, tôi vọi ngắt lời: “Hồng cô, muội vẫn còn mấy lời muốn nói riêng với Lý Nghiên.” Hồng cô vội ngừng cười đùa, đứng dậy đi ra.
Tôi đặt chiếc gương đồng trước mặt Lý Nghiên: “Mẫu thân cô dạy cô ca múa, dạy cô đi đứng hành động thế nào cho mỹ lệ yêu kiều, nhưng bà ấy đã bỏ sót một điều. Ánh mắt cô có thể rất xinh đẹp đáng yêu, có thể ẩn giấu nội tâm thầm kín, có thể lạnh lẽo thảm thiết, có thể âu sầu thương cảm, nhưng không thể lãnh đạm, càng không thể lạnh như mũi đao. Nếu đến ta cô cũng không thể giấu được, thì làm sao giấu được hoàng đế? Cô hãy về quê thăm ruộng, ngắm xem ánh mắt của các cô gái nông thôn mười sáu mười bảy tuổi trông như thế nào, quan sát thật kỹ càng ánh mắt ấy, rồi xem lại ánh mắt của chính mình. Ta cũng không phải là một cô gái mười sáu mười bảy tuổi bình thường nên chuyện này không giúp được, cô phải tự học hỏi thôi.”
Lý Nghiên im lặng một lúc rồi nói: “Ta nhất định sẽ học được.”
Tôi nói: “Mẫu thân không cho cô khóc, nhưng từ nay trở đi, ta muốn cô khóc, muốn cô bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi lệ, không phải chỉ là khóc mà phải khóc sao cho thật đẹp, thật thanh tú, khóc như hoa lê dầm mưa, hải đường đẫm sương. Nghe đồn lúc bệ hạ đưa Vệ Tử Phu vào cung, vì Trần hoàng hậu đương thời không đồng ý, vì ngại thế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




