watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4352 Lượt

lực của mẫu thân Trần A Kiều là Quán Đào trưởng công chúa, hơn một năm liền bệ hạ không gặp Vệ Tử Phu, về sau khi gặp lại, Vệ Tử Phu khóc xin bệ hạ cho nàng xuất cung. Ta tin cô biết câu chuyện này từ lâu, kết quả ra sao chúng ta cũng biết rồi. Nước mắt và nụ cười đều là vũ khí của cô, cô cần phải suy nghĩ xem làm sao để sử dụng chúng.”

Lý Nghiên hít một hơi thật dài rồi gật đầu.

Tôi lặng im nghĩ ngợi một lúc thấy không còn thiếu sót gì nữa: “Đại khái có mấy chuyện đấy, những việc còn lại nhìn chung khá đơn giản, hàng ngày lúc nào rảnh chúng ta lại ngồi ôn lại những chuyện của bệ hạ từ lúc người còn bé đến giờ, tuy cô sớm đã nghe qua, nhưng lần này cô có thể nghe lại để nhớ kỹ hơn, kết hợp với việc đọc binh pháp có thể suy xét kỹ càng tính

tình của bệ hạ.”

Lý Nghiên nghe xong liền đứng dậy, cẩn thận chỉnh đốn lại y phục, quỳ xuống trinh trọng hành lễ vái lạy tôi. Tôi muốn đỡ nàng dậy, nhưng nàng nắm lấy tay tôi nói: “ Xin hãy để ta làm cho trọn lễ, vì tương lai cô sẽ phải quỳ xuống hành lễ với ta còn long trọng hơn, chỉ là căn phòng này không xứng đáng với tâm tư của cô hôm nay.” Tôi rút tay lại, thản nhiên nhận lễ của nàng.

***

Quả kim ngân vừa mới chín tới được mang đến, theo lời dặn của thợ làm vườn, tôi đem hạt trồng trong luống hoa nhỏ mới vun, mùa xuân năm sau hạt sẽ nảy mầm. Tôi muốn đợi đến khi hoa nở rồi sẽ mời chàng đến ngắm hoa, không biết chàng có đến không? Hay là tôi nên trồng thêm ít hoa ở Thạch phủ nữa? Chàng đối xử với tôi rất tốt, mỗi câu hỏi của tôi chàng đều trả lời kỹ càng, mỗi yêu cầu của tôi, chỉ cần không liên quan đến Thạch phảng, chàng cũng đều đáp ứng. Nhưng chàng đặt tôi ở chỗ nào trong trái tim chàng đây? Có lúc tôi cảm nhận chàng ngày càng gần tôi hơn, nhưng hễ tôi vừa giơ tay ra, chàng lại đột nhiên xoay người bỏ tôi đi rất xa, vì sao thế?

….

©STENT

Tôi dừng bút trầm lặng suy nghĩ, đúng thế! Vì sao thế? Chẳng lẽ tôi phải vĩnh viễn thăm dò đoán mò cảm xúc của chàng? Lấy chiếc hộp trúc ra, tôi cất mảnh lụa vào trong, rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.

Trong thư phòng, Lý Nghiên đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn, tôi đứng ở cửa ra vào một lúc sau nàng ta mới giật mình nhận ra, ngẩng đầu nhìn tôi: “Muốn cùng ta đọc sách không?” Tôi lắc đầu, đi vào phòng ngồi đối diện với nàng.

Tôi nói: “Ta muốn rủ cô đi gặp Lý sư phụ hỏi một chuyện.”

Lý Nghiên nói: “Chuyện gì? Chuyện của ca ca ta cũng biết, hỏi ta cũng được mà, có khi lại thấy dễ chịu hơn.”

Tôi mân mê ống tay áo đáp: “Tâm tư của nam giới nên để nam giới trả lời, phụ nữ không dò đoán chính xác được trái tim đàn ông đâu, hơn nữa ca ca của cô còn đang…” Tôi nhìn Lý Nghiên rồi lè lưỡi trêu, “Có đi cùng ta không?”

Lý Nghiên cười nói: “Được phép làm biếng, sao mà không đi?” Nói rồi gập sách đứng dậy. Tôi vừa khóa cửa phòng vừa nói: “Đợi cô đi rồi, ta sẽ thanh lý hết đống đồ này, thế là khỏi sợ phiền phức gì.” Mặt Lý Nghiên ửng đỏ ngượng ngùng.

Tôi tự nhiên cảm thấy tò mò, nắm lấy tay nàng vừa đi vừa thì thầm hỏi: “Rốt cuộc cô đã học đến đâu rồi?” Lý Nghiên đẩy tôi ra, chỉ chăm chăm bước đi cho nhanh, nhưng tôi nhanh chân bắt kịp, kéo tay nàng lắc lắc: “Nói đi, nói đi mà!”

Lý Nghiên lí nhí đáp: “Nếu cô muốn biết đến thế thì tự mình đến nghe giảng xem sao, như thế là biết được còn gì?”

Tôi cố nén cười nhưng vẫn bật cười: “Ta việc gì phải phí công thế! Ta đã học thì học thứ tinh hoa nhất luôn, đợi cô học xong kể lại với ta là được.”

Lý Nghiên giật tay tôi ra: “Cô đúng là không biết xấu hổ! Nhà chồng còn chưa biết là ai mà đã nghĩ đến mấy chuyện này. Bị người ta biết chắc chắn cô sẽ không gả được cho ai” Tôi hừ một tiếng, không thèm đáp lại.

Hai người im lặng bước đi một lúc, Lý Nghiên liền khoác tay tôi nói: “Tuy cô không biết cụ thể mình bao nhiêu tuổi nhưng chắc không hơn kém ta bao nhiêu, đừng dự định cả đời làm kinh doanh, cũng nên có dự tính khác cho cuộc sống nữa. Cô không có cha mẹ mình thu xếp, bản thân lại không lo lắng, chẳng lẽ cứ ngồi đợi mình già đi theo năm tháng hay sao? Ta chưa gặp chủ nhân Thạch phảng bao giờ, nhưng ta để ý thấy cô đối với người ấy có vẻ rất ân cần, nghĩ kỹ ắt là có khác thường, nếu tuổi tác phù hợp, người ta lại chưa vợ, thì có thể đừng ngại…”

Tôi giơ tay khẽ véo hai má nàng: “Cô nương nhà ngươi giỏi lắm, tự mình muốn lấy chồng nên bây giờ cũng không thích nhìn người khác an nhàn tự tại.”

Lý Nghiên hừ một tiếng: “Làm ơn mắc oán.”

Chúng tôi vừa bước vào cửa thì Phương Như cũng đang đi ra, nhìn thấy chúng tôi, bên cúi đầu lí nhí: “Muội đến thỉnh giáo Lý sư phụ về một khúc nhạc.”

Tôi ngẩng đầu cười cười: “Ta đã hỏi gì đâu, sao cô vội vàng giải thích thế? Hình như là hơi…” Lý Nghiên khẽ véo khuỷu tay tôi, cúi chào Phương Như rồi kéo tôi tránh đường, đưa tay mời Phương Như đi trước.

Phương Như hơi cúi mình hành lễ với tôi rồi vội vã rời đi. Tôi chun mũi nhìn Lý Nghiên: “Còn chưa phải là đại tẩu của cô cơ mà! Ta toi rồi, về sau được cô nâng đỡ, trong nhà này lại có một thái hậu rồi.”

Lý Nghiên trừng mắt nhìn tôi: “Ca ca ta và Phương Như đều là người ôn hòa nho nhã, ai vô duyên vô lại như cô.”

Lý Diên Niên ở trong phòng hỏi vọng ra: “Tiểu muội về đấy à?”

Lý Nghiên đáp: “Là muội ạ! Đại ca, có cả Ngọc cô nương nữa.”

Lý Diên Niên nghe thấy liền lập tức ra nghênh đón.

Lý Diên Niên rót cho tôi một chén nước trắng, nhún nhường nói: “Tôi không uống trà, chỉ có nước trắng, nên cũng chỉ có nước trắng tiếp khách.”

Lý Nghiên hi hi cười nói: “Đại ca, cô ấy nói có chuyện muốn hỏi huynh.”

Lý Diên Niên ôn hòa nhìn tôi, yên lặng đợi tôi mở lời trước. Tôi cúi đầu, ngón tay vô thức vẽ mấy vòng tròn trên bàn: “Người trong cung có dễ ứng đối không?”

Lý Diên Niên nói: “Vì được Bình Dương công chúa dẫn vào nên mọi người đều đối xử với tôi rất hòa nhã.”

Tôi nói: “Nghe nói bệ hạ nghe Lý sư phụ đàn xong đã thưởng rất hậu.”

Lý Diên Niên cười nhạt: “ Chỉ ban cho tôi một vài thứ thôi, sao có thể nói là thưởng rất hậu được.”

Tôi nói: “Sư phụ thấy sống ở đây ra vào cung điện có tiện không?”

Lý Diên Niên chưa kịp trả lời, thì Lý Nghiên đã chen lời: “Kim Ngọc, rốt cuộc cô muốn hỏi gì? Chẳng lẽ còn định hỏi

ca ca ta hằng ngày ăn những gì?”

Lý Diên Niên đưa mắt cho tiểu muội, lại nhẫn nại đáp: “Đi lại đã có xe ngựa, rất tiện.”

Tôi nâng chén uống một ngụm nước, rồi đặt chén xuống bàn, ngẩng đầu nhìn Lý Diên Niên: “Chuyện là thế này, có một người tình cảm kín đáo, cũng chỉ thích âm nhạc, có một cô gái muốn đem tâm sự trong lòng thổ lộ với người kia, nhưng không biết trong lòng người ấy nghĩ gì, nên cô gái không dám nói thẳng. Theo Lý sư phụ, làm sao để vừa biểu lộ tâm tư của cô gái, vừa có thể khiến người ta dễ chấp nhận tình cảm?”

Lý Diên Niên ngây người ra một lúc, cúi đầu im lặng suy nghĩ. Lý Nghiên ngồi một bên tóm lấy tay áo của ca ca, ôm bụng cười rộ lên, tôi mặc kệ nàng, chỉ chăm chăm nhìn Lý Diên Niên.

“Kim Ngọc, cô cũng thật là buồn cười, Tôn Tử Binh Pháp của cô đâu rồi? Bây giờ đến chuyện này mà cũng phải đi hỏi người khác. Hóa ra cô chỉ là kẻ chỉ biết bàn việc binh trên giấy, chẳng khác gì Triệu Quát[1">, ta phải suy xét kỹ lại mấy lời cô căn dặn ta xem rốt cuộc có khả năng áp dụng không mới được.”

[1"> Triệu Quát là con trai của Triệu Xa – một danh tướng thời Chiến quốc – thời trai trẻ từng đọc rất nhiều binh thư, là một người khá thông minh, thích nói về quân sự, người khác không nói lại được, cha y đôi khi cũng không tranh luận nổi với y. Do đó, y tỏ ra kiêu ngạo, tự cho mình là giỏi nhất thiên hạ. Vua Triệu cử Triệu Quát ra tiền tuyến nghênh địch, hậu quả 40 vạn quân Triệu chỉ trong chốc lát đã bị tiêu diệt hoàn toàn, bản thân Triệu Quát cũng tử trận thê thảm.

Tôi nhìn Lý Nghiên bình tĩnh nói: “Ta không coi chuyện này là một trận chiến, vì ngay từ đầu tấm lòng ta đã mở rộng sẵn, ta không hề phòng vệ, ta không sợ chàng tiến vào, chỉ e chàng không muốn tiến vào mà thôi. Ở đây không có lý trí lạnh lùng, chỉ có trái tim.”

Lý Nghiên ngưng tiếng cười, ngồi thẳng người nhìn tôi một lúc rồi cúi đầu làm thinh. Lý Diên Niên nghiêng đầu nhìn tiểu muội như vừa nghĩ ra điều gì, nhất thời trong phòng trở nên im ắng tĩnh lặng.

Phải một lúc sau Lý Diên Niên mới nhìn tôi cười áy náy: “Tôi là người dạy nhạc, chỉ có thể dùng âm nhạc truyền tải tiếng lòng, muốn vậy trước tiên cần phải thổi được một khúc nhạc cho tốt đã, tôi nghe Phương… nghe người ta nói Ngọc nương đã học thổi sáo rồi.”

Lý Diên Niên vừa nói vừa lấy chiếc sáo ra thổi một đoạn, tôi chăm chú lắng nghe. Lý Diên Niên thổi xong nói: “Tiểu muội tôi cũng biết thổi sáo đấy, tuy thổi không hay lắm nhưng miễn cưỡng cũng có thể dạy người khác. Hai người hay ở cùng nhau, có thể nhờ tiểu muội dạy cho Ngọc Nương.”

Tôi gật đầu cười, cái gọi là nói “không hay lắm’ của Lý Diên Niên đối với người bình thường ắt hẳn là rất hay.

Lý Nghiên đột nhiên đứng dậy, chẳng nói chẳng rằng bỏ ra ngoài. Tôi chắp tay vái Lý sư phụ, ra ý bảo y không phải tiễn chân, rồi xoay người đuổi theo Lý Nghiên.

Trong

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT