watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4313 Lượt

sâu trong lòng dần dần thấm ra, tụ lại trong mắt, nồng đậm đến độ không tan đi nổi, song tôi nhìn mà không hiểu gì.

Đôi mắt của tôi? Tôi nghi hoặc sờ sờ vào mắt mình, tập trung tinh thần suy nghĩ một lúc, vẫn không hiểu gì cả, có điều, tảng đá lớn đè nặng trong lòng đã rơi xuống, tôi nhoẻn miệng cười khanh khách. Chỉ cần không phải là vì cha là được, tôi chỉ muốn người khác đối xử tốt với tôi vì chính tôi thôi.

Trong lòng tôi thấy chua xót, vùi mặt vào đầu gối khẽ than thở. Ngọc Cẩn ngốc nghếch, cớ sao phải để chuyện xảy ra rồi mới hiểu, Y Trĩ Tà ngày hôm đấy có thể dỗ cho vương phi vui vẻ, sao lại không thể dỗ một tiểu cô nương như ngươi chứ? Những lời của Ư Thiền có lẽ đều đúng cả, chỉ là tôi không để vào tai, mà cha cũng tin nhầm Y Trĩ Tà. Hóa ra, người có bề ngoài xốc nổi như Ư Thiền lại là người tỉnh táo nhất trong chúng tôi. Ư Thiền, Ư Thiền… vầng trăng sắp lại, ngọn lửa dần tàn, phát ra ánh sáng đỏ lóa mắt, song lại chẳng hề ấm áp, giống như ánh tà dương ngày Ư Thiền dẫn tôi đi mót tổ chim.

* * *

Thượng thư, Xuân Thu, Quốc sách, Binh pháp Tôn Tử… Tôi kinh sợ thầm nghĩ, chẳng lẽ cả đời này tôi đều phải học thuộc lòng hết hay sao? Cha rốt cuộc có bao nhiêu sách muốn tôi học thuộc? Việc gì tôi phải cả ngày ngồi học thuộc những chuyện quốc gia tranh đấu, thần tử khống chế quyền mưu ấy?

“Ngọc Cẩn.” Ư Thiền ở bên ngoài vẫy tay gọi tôi. Tôi ném đống trẻ tre xuống đất, nhảy ra khỏi lều: “Chúng ta đi đâu chơi?” Vừa hỏi xong, mới nhớ ra mình lại quên không hành lễ với hắn, tôi vội vã bổ sung một lễ qua loa.

Ư Thiền cốc vào đầu tôi một cái: “Chúng ta không có lắm lễ nghĩa như người Hán, đừng học theo tiên sinh trở thành một cô gái ngốc nghếch chứ.”

Tôi đấm lại cho hắn một đấm: “Mẫu thân của ngươi chính là người Hán, bà ấy cũng ngốc nghếch chắc?”

Ư Thiền nắm tay tôi, vừa chạy vừa nói: “Mẹ được gả cho phụ vương, sớm đã là người Hung Nô rồi.”

Ư Thiền kéo tôi lên ngựa, hai người cưỡi chung một con ngựa: “Tiên sinh sao vẫn không chịu cho ngươi học cưỡi ngựa?”

“Hai năm đầu ta toàn bỏ trốn, sao có thể để ta học cưỡi ngựa được? Ngươi còn giúp cha đuổi theo ta cơ mà! Bây giờ có lẽ ông ấy cảm thấy ta không biết cũng chẳng sao cả, nếu có thời gian thì chi bằng đọc thêm sách.”

Ư Thiền cười nói: “Phụ vương nói năm sau ta có thể cưới vợ, hỏi ta con gái của Hữu Hiền vương có được không. Ta muốn nói với phụ vương, để ngươi làm vương phi của ta.”

Tôi lắc đầu nói: “Không làm, khi nào cao lên chút nữa, võ công khá lên chút nữa, ta sẽ du ngoạn thiên hạ, đi chơi khắp nơi. Huống hồ cả thiền vu và cha ta thể nào cũng không đồng ý cho ngươi cưới ta đâu, ngươi là thái tử, tương lai sẽ làm thiền vu, con gái của Hữu Hiền vương mới xứng đôi với ngươi.”

Ư Thiền ghìm cương, bế tôi xuống ngựa: “Đằng phụ vương ta có thể cầu xin được. Ngươi

gả cho ta, sẽ là yên chi tương lai của Hung Nô, muốn đi đâu chơi cũng được, không ai có thể quản ngươi, cũng không ai dám ép ngươi phải đọc sách.”

Ta cười cười hỏi ngược lại: “Nhưng mẫu thân của ngươi có đi chơi đâu đâu! Ta thấy bà ấy rất ít khi cười, hình như không vui vẻ lắm. Trong sách của người Hán đã viết rồi, ngay cả tôn quý như vua một nước cũng không thể muốn gì làm nấy được.”

Ư Thiền khinh khỉnh nói: “Đấy là vì bọn họ ngốc, ta sẽ không chịu bị quản chế như thế đâu.”

Tôi lắc đầu cười nói: “Tả Cốc Lễ vương

gia ngốc sao? Nhưng huynh ấy cũng từng nói với ta, người sống trên thế gian này chẳng thế tránh nổi một chữ nhẫn, huynh ấy còn khen người Hán nói có lý đấy!”

Ư Thiền bực mình trừng mắt nhìn tôi, rồi cúi đầu bước nhanh: “Y Trĩ Tà, Y Trĩ Tà, hừ!”

Tôi làm mặt hề với bóng lưng gã, rồi vừa nhảy vừa chạy đuổi theo sau: “Huynh ấy là tiểu vương thúc của ngươi, dù ngươi là thái tử, cũng không thể trực tiếp gọi thẳng tên của huynh ấy, cha ta nghe được sẽ nói cho đấy.”

Ư Thiền hậm hực hỏi: “Vì sao ai ai cũng khen ngợi hắn? Tả Cốc Lễ vương anh dũng thiện chiến, Tả Cốc Lễ vương chân thành rộng rãi, Tả Cốc Lễ vương thông minh hiếu học…”

Tôi vỗ tay, bật cười ha hả: “Mắt của người nào đó sắp đỏ rồi[2">.”

[2"> Ý nói Ư Thiền đỏ mắt vì ghen tị.

Ư Thiền cười gằn mấy tiếng nói: “Mắt ta đỏ vì cái gì? Ta là thái tử, sớm muộn gì hắn cũng phải quỳ lạy mỗi khi gặp ta.”

Trong lòng tôi bỗng run lên, vội nắm lấy tay gã nói: “Đừng giận, ta đâu có nói là huynh ấy giỏi hơn ngươi, huynh ấy tuy giỏi, nhưng dĩ nhiên ngươi cũng có chỗ hơn người của ngươi, hiện giờ ngươi không thua kém gì huynh ấy, tương lại chắc chắn sẽ giỏi hơn nữa.”

Ư Thiền đổi giận làm vui: “Đừng nhắc đến hắn nữa, ta dẫn ngươi đi xem tổ chim, không nói chuyện vương gia gì đó nữa.”

Chúng tôi lom khom di chuyển trong bụi cây, cố gắng không phát ra một tiếng động nào. Lặng lẽ đi được một đoạn đường, chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng động rất khẽ, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, kín đáo tiến lên, song những gì trông thấy lại khiến cả tôi và Ư Thiền không dám nhúc nhích.

Mẹ Ư Thiền và cha tôi đang ngồi kề vai nhau, sắc mặt hai người đều nhợt nhạt. Nước mắt rơi lã chã, mẹ Ư Thiền thình lình dựa vào vai cha tôi, cố nén tiếng khóc.

Tôi đang băn khoăn không hiểu ai bắt nạt bà, vì sao không đi tìm thiền vu mà mách thì Ư Thiền đã run rẩy nắm lấy tay tôi, toàn kéo tôi rời đi. Nghe tiếng động, cha đứng bật dậy hỏi lớn: “Ai?” Tôi hoảng sợ muốn chạy đi cho nhanh, nhưng kỳ quái thay, Ư Thiền lúc này lại không chịu chạy, gã kéo tôi đi ra khỏi bụi cây, gương mặt đanh lại, lặng lẽ đứng trước mặt cha và yên chi.

Cha nhìn Ư Thiền và tôi, trong mắt hiện lên vẻ khổ sở. Nhưng thần sắc yên chi vẫn bình tĩnh, lãnh đạm nhìn chúng tôi trong giây lát, rồi đi lướt qua bên người chúng tôi, không quay đầu lại.

Tôi nhìn cha, lại nhìn Ư Thiền, nỗi sợ hãi mơ hồ ban đầu sớm đã không còn, chỉ cảm thấy sốt ruột, bèn giẫm chân nói: “Mọi người nhìn gì mà nhìn? Có phải chọi dế dâu mà cứ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi như thế. Ư Thiền, ngươi muốn biết cái gì thì hỏi đi, cha, cha muốn giải thích gì thì nói đi.”

Cha mở miệng, đang định nói, bỗng nhiên Ư Thiền hất tay tôi ra, thoắt cái đã chạy mất hút như làn khói. Cha khẽ thở dài, trầm mặc đứng đấy một hồi lâu, đoạn kéo tôi ra ngoài: “Bảo con chăm chỉ đọc sách, sao lại chạy ra ngoài rồi?”

Tôi khoác tay cha, cả người đeo hẳn lên người ông, chỉ dùng một chân nhảy từng bước một: “Đọc sách đến phát ngán lên rồi, vừa đúng lúc thái tử đến tìm con đi chơi, con liền đi luôn. Vừa nãy sao yên chi lại dựa vào người cha khóc thế? Thái tử vì sao lại tức giận?”

Cha gượng cười: “Những chuyện nam nữ này, giờ có giải thích thì con cũng không hiểu.”

“Cha không giải thích thì con càng không thể hiểu, chẳng phải cha thường nói con không hiểu nhân tình thế thái đó sao? Giờ chính là cơ hội để cha dạy con đấy!”

Cha khẽ vuốt tóc tôi, kéo tôi đi đến bờ hồ ngồi xuống, ánh mắt hướng về mặt hồ, nhưng trong mắt chỉ thấy một mảng thê lương trống rỗng: “Cha và yên chi đã quen biết từ thuở thiếu niên, lúc đó nàng ấy vẫn chưa là công chúa gì cả, chỉ là con gái của một gia đình quan lại bình thường, cha cũng không phải cha bây giờ, mà là một thiếu niên một lòng muốn xây dựng sự nghiệp, ta và nàng… ta và nàng…”

Tôi nhỏ giọng giúp cha nói nốt: “Duy sĩ dữ nữ, y kỳ tương hước, tặng chi dĩ thược dược[3">, cha và bà ấy đã từng tặng nhau thược dược.”

[3"> Gái sang, trai cũng đua sang với, gái cùng trai thỏa mãn vui đùa, đem hoa thược dược tặng cho nhau.

Cha vỗ lưng tôi nói: “Đọc hiểu cả Kinh Thi rồi, cha và nàng không tặng nhau thược dược, nhưng ý tứ thì giống như thế.”

“Thế sao bây giờ bà ấy lại làm vợ của thiền vu ạ? Vì sao không làm vợ của cha? Không phải tặng nhau thược dược rồi thì ‘cùng chắp cánh bay’ ạ?”

Cha khẽ bật cười: “Vì sao? Nên nói từ việc lớn, hay từ việc nhỏ đây?” Tuy cha đang cười, nhưng tôi nghe mà cảm thấy hơi sờ sợ, tôi dựa vào lòng, vùi đầu vào gối ông.

“Nói từ đại nghĩa dân tộc quốc gia, vì Hán triều năm đó đánh không nổi Hung Nô, vì sự bình yên của bách tính, để giảm thiểu thương vong, hoàng gia đã thực hiện chính sách hòa hiếu kết giao với Hung Nô, nhưng lại không nỡ lìa xa con gái mình, cho nên đã chọn ra trong đám con gái của các thần tử một người dung mạo xinh đẹp, tài đức xuất chúng phong làm công chúa, gả cho Hung Nô. Nói từ bản thân bọn ta, là ta nhát gan sợ sệt, không dám kháng chỉ dẫn nàng ấy phiêu bạt chân trời góc biển, nàng ấy cũng không thể bỏ mặc cha mẹ, cho nên nàng chỉ đành làm vợ của thiền vu. Nếu thiền vu đối đã tử tế với nàng ấy, cho dù Hung Nô dã man lạc hậu, không biết lễ nghĩ, thì cũng còn chấp nhận được, nhưng thiền vu lại là một người không biết thưởng hoa. Nàng khóc chỉ vì bất lực với vận mệnh của chính mình. Thái tử tức giận vì nghĩ ngợi nhiều thôi, dẫu sao thái tử vẫn là người Hung Nô, rất nhiều chuyện không thể đồng cảm, có rất nhiều chuyện cậu ấy không thông cảm, không thể hiểu được nỗi đau của mẫu thân mình.” Cha khẽ thở dài, “Nếu chúng ta sinh muộn mấy năm nữa, vào thời đương kim hoàng đế chấp chính, có lẽ mọi chuyện sẽ khác đi.”

Tôi cảm thấy mấy lời này nghe có vẻ quen tại, nghĩ ngợi

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT