watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4337 Lượt

câu chuyện có kết thúc tốt đẹp, có lẽ rất nhiều cô gái đều muốn bắt chước cô gái người Việt, thử nắm lấy hạnh phúc của mình, nhưng không phải ai cũng có thể đạt được tâm nguyện ấy. Tôi không muốn nghe câu chuyện này, bèn ngắt lời hắn: “Ngươi muốn đưa ta đi đâu?”

Hắn im lặng nhìn tôi chăm chú một hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ như ánh dương: “Dẫn nàng đi nghe đàn ông hát hò.”

Không ngờ Hoắc Khứ Bệnh dẫn tôi đến tận khu trại ngựa của quân doanh thuộc cung Kiến Chương. Lúc đương kim hoàng đế Lưu Triệt mới lên ngôi đã chọn các thiếu niên xuất thân nhà tử tế ở sáu quận Lũng Tây, Thiên Thủy, An Định, Bắc Địa, Thượng Quân, Tây Hà ra bảo vệ cung Kiến Chương, gọi là Kiến Chương doanh kỵ. Năm đó triều chính vẫn nằm trong tay Đậu thái hậu, Lưu Triệt tuy có ý chí quét sạch Hung Nô nhưng trong tình cảnh đến mạng sống của mình còn khó giữ, ngài chỉ có thể làm một gã thiếu niên đắm chìm trong hoan lạc, thường lệnh cho Kiến Chương doanh kỵ chia làm hai đội, đóng giả cảnh luyện tập chiến đấu với Hung Nô và Đại Hán, nhìn qua thì tưởng chỉ là trò vui của trẻ ranh, nhưng chính đội ngũ chơi đùa này, trải qua nhiều năm khổ công xây dựng của Lưu Triệt, đã trở thành một đội tinh nhuệ của quân đội Hán triều.

Tuy đang đón năm mới, nhưng bên trong doanh trại vẫn mang một không khí xơ xác u tĩnh, đến khi vào khu vực lều trại nghỉ ngơi mới thấy có chút khí thế tết nhất. Cửa lớn vừa mở đã thấy một chiếc đèn lồng khổng lồ sáng rực cả căn phòng, bếp than lửa cháy đỏ rực, bên trên đang nướng thịt, hương rượu hòa lẫn với mùi thịt, khiến cho ai ngửi thấy cũng thèm rỏ dãi.

Hoắc Khứ Bệnh từ bé đã ra vào quân doanh, những người quây quần bên bếp rõ ràng đều cực kỳ quen thuộc với hắn, nhìn thấy Hoắc Khứ Bệnh ai nấy đều đứng dậy cười. Một gã áo gấm cười nói: “Mũi thính thật, thị hươu tươi vừa mới nướng xong thì huynh đến.” Tôi nghe giọng nói, nhận ra đây là Lý Cảm.

Hoắc Khứ Bệnh không đáp lời, dẫn tôi ngồi luôn xuống vị trí mà mọi người nhường, cả bọn nhìn thấy tôi đến nhưng không có bất kỳ biểu hiện kỳ quái nào, cứ như việc tôi xuất hiện là lẽ đương nhiên, hoặc nên nói là bất kỳ chuyện gì xảy ra hoặc liên quan đến Hoắc Khứ Bệnh đều hết sức bình thường. Một thiếu niên đặt trước mặt tôi và Hoắc Khứ Bệnh mỗi người một cái chén, không nói nhiều chỉ rót đầy hai chén rượu.

Hoắc Khứ Bệnh chẳng nói gì, nâng chén cụng với mọi người rồi ngửa đầu uống sạch. Tất cả cười ồ lên. Lý Cảm cười nói: “Huynh đúng là không lôi thôi gì nhiều, biết ngay đến muộn là bị phạt rượu.” Dứt lời liền rót cho hắn một chén khác, trong nháy mắt Hoắc Khứ Bệnh đã uống hết ba chén rượu.

Đám người đều đổ dồn mắt sang nhìn tôi, dưới ánh lửa bếp bập bùng, mặt ai nấy đều hồng hào khỏe mạnh, ánh mắt thuần khiết của thanh niên, đầy vẻ thản nhiên và nhiệt tình, giống như là ngọn lửa cháy bừng bừng, không biết là do bếp lửa, hay là ánh mắt của bọn họ. Tôi tự nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp hơn, bèn hít một hơi thật sâu, nâng chén cười, bắt chước Hoắc Khứ Bệnh, cụng chén với mọi người rồi nhắm mắt uống một hơi hết sạch.

Nốc hết một chén rượu, đám người liền vỗ tay cười rầm rộ, khen giỏi nhao nhao. Tôi lau vết rượu dính ở mép, đặt chén xuống bàn. Chén thứ hai được rót đầy, tôi đang định giơ tay cầm lên, Hoắc Khứ Bệnh đã tranh mất, lãnh đạm nói: “Cô ấy do ta dẫn đến, hai chén còn lại do ta uống nốt.” Vừa dứt lời đã uống hết chén rượu.

Lý Cảm nhìn tôi, mỉm cười nói: “Nhìn bộ dạng cô ấy không có vẻ biết uống rượu, nhưng lại dám liều mình tiếp rượu quân tử, dám liều làm hồng nhan say, hiếm thật! Tại hạ, Lý Cảm.” Nói xong chắp tay nhìn tôi, tôi ngây người một lúc rồi yên lặng nhìn hắn cúi người đáp lễ.

Quan hệ của Lý Cảm và Hoắc Khứ Bệnh rõ ràng không tệ. Hoắc Khứ Bệnh ở trước đám đông rất ít nói chuyện, luôn vác một bộ mặt lạnh lùng cao ngạo, người bình thường không bao giờ tự nguyện bị mất mặt nên cũng giữ một khoảng cách nhất định với hắn. Nhưng Lý Cảm và Hoắc Khứ Bệnh một ấm một lạnh, quan hệ lại hết sức tự nhiên vui vẻ.

Lý Cảm lại rót cho Hoắc Khứ Bệnh một chén đầy nữa, cũng tự rót cho mình một chén, cụng chén với Hoắc Khứ Bệnh rồi uống một hơi hết sạch. Sau đó dùng dao nhọn cắt thịt hươu đặt trước mặt tôi và Hoắc Khứ Bệnh, Hoắc Khứ Bệnh dùng dao xiên một miếng thịt đưa cho tôi, thấp giọng nói: “Ăn một ít thịt để nén lại hơi rượu đi.”

Những người khác lúc này hoặc ngồi hoặc đứng, đều đang cắt thịt ăn, có người trực tiếp cầm tay xé thịt mà ăn, có người nho nhã hơn, dùng dao cắt nhỏ, lại có người đang mải mê chơi trò đố số[1">, hò hét inh ỏi, tiếng hét to đến mức có thể làm thủng màng nhĩ người khác.

[1"> Đố nhau khi uống rượu, hai người cùng giơ ngón tay ra một lúc rồi đoán số, ai nói đúng là được, nói sai bị phạt uống rượu, cả hai người nói sai thì hòa.

Tôi cảm thấy men rượu đã bắt đầu ngấm lên đầu, trước mắt hoa lên, chỉ biết Hoắc Khứ Bệnh gắp cho tôi miếng thịt nào là tôi ăn miếng đấy, dùng tay trực tiếp cầm lên mà ăn, tiện tay bôi hết cả dầu mỡ lên áo khoác hắn.

Mơ mơ màng màng trong cơn say, tựa như nghe thấy tiếng vài gã trai trẻ đập bàn cao giọng hát, tôi cũng hắng giọng rống theo bọn họ:

Nhật nguyệt quang, hà sơn tráng

Lang yên trận khởi biên cương

Huyết nhục khu, anh hùng đảm

Tướng sĩ chú thành thiết đồng tường

Thiết cung lãnh, huyết do nhiệt

Phần dũng sát địch bảo gia hương

Hảo nam nhi, mạc thoái nhượng

Mã đạp Hung Nô Hán phong dương

Hán phong dương….

Chìm trong tiếng hò hét ầm ĩ, nỗi u sầu trong lòng tôi dường như cũng theo đó mà giảm đi ít nhiều, đây cũng là lần đầu tiên tôi hiểu được phần nào thứ hào tình tráng chí của nam nhi nhiệt huyết sục sôi.

Sáng hôm sau, tôi rên rỉ tỉnh giấc, Hồng cô bưng đến một bát canh giải rượu, thì thầm nói: “Bình thường không thích uống rượu, uống một tí sẽ thành thế này ngay.”

Tôi ôm đầu vẫn thấy nặng như chì, Hồng cô lắc đầu, cầm thìa múc từng miếng bón cho tôi, tôi uống mấy ngụm rồi hỏi: “Hôm qua làm sao muội về nhà được?”

Hồng cô nhếch miệng cười một cách cổ quái, liếc tôi đầy ngụ ý: “Say đến mức nhũn ra như bùn nhão, làm sao về nhà được? Hoắc thiếu gia đưa về tận cửa nhà, ta muốn gọi người khiêng muội vào, Hoắc thiếu gia lại trực tiếp bê muội vào tận phòng.”

Tôi “a” một tiếng, tóc trên đầu tự nhiên thấy nặng hơn. Hồng cô thì hơn hớn, đích thị là đang cười trên nỗi đau khổ của người khác, nói: “Vẫn còn có chuyện khiến muội đau đầu hơn kia đấy!”

Tôi bất lực rên rỉ: “Cái gì?”

Hồng cô kể: “Hoắc thiếu gia muốn đi về, nhưng muội lại khăng khăng bám víu áo người ta không cho về, làm ầm lên bắt hắn phải nói rõ ràng, muội nói lung tung hết cả lên, ta nghe mà chẳng hiểu gì cả, đại ý hình như là ‘Vì sao lại đối xử với muội tốt như thế? Huynh có thể đối xử với muội tệ đi một chút không? Huynh đối xử tệ đi một chút, có lẽ muội sẽ không buồn thế này.’ Quấy đến mức Hoắc thiếu gia phải ngồi xuống một bên giường tiếp chuyện, đến khi muội ngủ say mới đi về.”

Tôi hét ầm lên một tiếng, ngã rập xuống giường, tôi rốt cuộc đã nói hươu nói vượn đến đâu?

Từ từ nhớ lại tình trạng hoang đường của bản thân, từng cảnh một dần hiện lên trong đầu chỗ rõ rệt chỗ mơ hồ. Tôi thở dài ai oán, thật đúng là say rượu làm loạn, về sau không được phép cứ hễ máu nóng bốc lên đầu là lại hành động theo cảm tính nữa.

Tôi giơ miếng gạc băng bó tay trái ra nói: “Muội nhớ cái này là tỷ giúp muội băng bó mà.”

Hồng cô gật đầu nói: “Là ta băng bó, nhưng mà Hoắc thiếu gia ngồi bên cạnh xem, còn giục ta cắt hết móng tay của muội đi, lạnh lùng thấp giọng nói ‘để nàng khỏi cấu véo người khác, cũng không làm tự đau mình.’ Tiếc bao nhiêu công sức ta bỏ ra để nuôi móng tay cho muội, nhưng nhìn thấy sắc mặt Hoắc thiếu gia, ta cũng không dám nói gì thêm.” Tôi vội nhấc tay kia lên, quả nhiên đều đã bị cắt gọn gàng. Tôi thở dài buồn bã đưa tay che mặt, tình cảnh tối qua hiện ra trước mắt…

“Sao không ai hát nữa?” Tôi nhoài người ra cửa sổ xe hít thật sâu một hơi gió lạnh.

Hoắc Khứ Bệnh kéo tôi vào trong xe, mặt mày bất lực nói: “Sao tửu lượng lại tệ thế này? Mỗi lần đều uống say thế này à?”

Tôi cười cười hất tay hắn ra, nhìn ra ngoài cửa sổ xe cao giọng hát: “Thiết lãnh cung, huyết do nhiệt, phần dũng sát địch bảo gia hương… Hảo nam nhi, mạc thoái thượng… Mã đạp Hung Nô Hán phong dương…”

Hắn lại kéo tôi vào trong xe lần nữa: “Vừa uống rượu, lại hít gió lạnh, ngày mai đau đầu đừng có trách ta.”

Tôi muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn đã nhanh nắm chặt tay tôi, chẳng may chạm vào đúng vết thương, tôi nghiến răng trợn mắt than đau, hắn cầm tay tôi nhẹ nhàng tỉ mỉ xem xét: “Đây là vết gì thế? Chẳng lẽ còn đấu đá với cả người khác nữa à?”

Tôi cười cười hi hi nói: “Là ta tự mình cấu đấy.”

Hắn khẽ hỏi: “Có đau không?”

Tôi lắc lắc đầu, chỉ tay vào tim, bĩu môi, khóc như cười nói: “Ở đây đau lắm.”

Vẻ mặt hắn dịu dàng trầm lặng, không nói gì cả, song ánh mắt lại có mấy phần đau khổ, nhìn tôi chăm chú, đến nỗi tôi đang trong lúc mơ

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT