watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4338 Lượt

mở nắp thì khói trắng đã bốc lên nghi ngút, một mùi thơm xộc ngay vào mũi, tôi nghi hoặc cười hỏi: “Năm mới mà, chẳng lẽ gọi muội sang chỉ để ăn một bát canh bánh ninh thịt dê?”

Cửu gia mỉm cười không đáp, chỉ ra hiệu cho tôi nếm thử xem có ngon không. Bánh trong bát trắng như mỡ, phía trên còn rắc một lớp hành hoa xanh nhạt, vừa nhìn đã thấy ngon miệng. Tôi nếm thử một thìa canh, sung sướng nhắm tịt mắt lại: “Mùi vị này không giống hằng ngày vẫn hay ăn.”

Cửu gia chưa nói gì, Thạch Vũ đã nhanh nhảu lên tiếng: “Đương nhiên không giống rồi, cô nương lần trước thuận miệng nói câu là thịt dê thành Trường An ăn không ngon, nên Cửu gia đã lưu ý. Thịt này là thịt tươi sống từ Sắc Lạc Xuyên, để cho cô nương sáng sớm có thể thưởng thức canh nóng và tươi nhất, tối qua Cửu gia gần như cả đêm không được ngủ yên, lại còn cả cái bánh này…”

“Thạch Vũ!” Cửu gia đưa mắt liếc nhìn Thạch Vũ, Thạch Vũ nháy mắt nhìn tôi, mấp máy môi không thành tiếng nói: “Cô nương phải dùng tâm để thưởng thức.” Dứt lời liền chạy như bay ra khỏi phòng.

Tôi nhìn Cửu gia ngỡ ngàng hỏi: “Bát canh này do chính tay huynh nấu đấy à?”

Cửu gia bình thản đáp: “Vàng ngọc châu báu muội vốn không thiết, đành dùng bát canh thịt nóng này để chúc mừng sinh nhật muội, chúc muội phúc thọ song toàn.”

Tôi thấp giọng: “Hôm nay đâu có phải ngày sinh nhật muội.”

Cửu gia ôn tồn nói: “Mọi người ai cũng nên có một ngày đặc biệt. nếu muội không biết ngày sinh nhật của mình là ngày nào thì cứ lấy ngày hôm nay đi! Ngày này năm trước chúng ta trùng phùng ở đây, coi như là ngày may mắn, lại là ngày đầu tiên của năm mới, về sau hàng năm tổ chức sinh nhật, người người nhà nhà cũng đều chúc phúc, vui mừng cùng muội.”

Tôi nghẹn ngào không nói lên lời, một câu cũng không nói được, chỉ múc miếng bánh lên ăn. Cửu gia ngồi một bên yên lặng đợi tôi.

Canh thịt ninh có vị xương rất thơm, uống vào bụng cảm thấy toàn thân ấm sực lên, cả trái tim cũng ấm áo theo.

Ăn hết bánh và canh, hai chúng tôi vừa chậm rãi thưởng rượu, vừa nói chuyện một hai câu với nhau. Tửu lượng của tôi rất kém, không dám uống nhiều, nhưng cũng không thể không uống, đành nhấm nháp từng tý một, tôi thích cảm giác hai người cạn ly rượu chếnh choáng say, thật thoải mái, thật vui vẻ.

Mùa đông trời ngả tối rất nhanh, vừa đến giờ Thân, trong phòng đã bắt đầu lờ mờ. Cửu gia bèn thắp một ngọn nến. Trong lòng tôi biết là nên cáo biệt, nhưng cứ nấn ná mãi không rời đi, thâm tâm tràn đầy do dự, cuối cùng lấy hết dũng cảm, vờ như vô ý cười nói: “Muội gần đây học được một khúc nhạc mới, thối sáo khá hơn trước đây rất nhiều rồi.”

Cửu gia mỉm cười nói: “Muội vẫn còn thời gian để học nhạc, xem ra cũng không bận như ta tưởng, là khúc nhạc gì thế?”

Tôi lấy hơi chuẩn bị thổi: “Để muội thổi huynh nghe, xem huynh có biết hay không.”

Cửu gia lấy chiếc sáo ngọc ra, dùng khăn tay lau sạch một lượt rồi cười đưa tôi. Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mặt Cửu gia, tay cầm sáo ngọc hơi run run, phải lấy bình tĩnh một lúc mới đặt sáo lên môi bắt đầu thổi.

Đêm nay đêm nào chừ, chèo thuyền giữa sông.

Ngày này ngày nào chừ, cùng vương tử xuôi dòng.

Thẹn được chàng mến yêu chừ, nào chê phận thiếp long đong.

Lòng rối ren mà chẳng dứt chừ, được gặp chàng vương tông.

Non có cây chừ, cây có cành chừ; lòng yêu chàng chừ, chàng biết không?

Đã luyện thổi khúc này đến cả nghìn vạn lần, lần này thổi vẫn có lúc nghe âm thanh hơi run run. Thổi xong tôi vẫn cúi thấp đầu, tay cầm chặt cây sáo, ngồi bất động, chỉ sợ một cử động nhỏ của mình thôi cũng sẽ phá vỡ tất cả.

Lặng thinh, lặng thinh như chết, im bặt đến mức không khí như đông cứng lại, ánh nến cũng không chuyển động, tựa như càng lúc càng yên lặng.

“Nghe có vẻ lạ, khúc nhạc cũng không tệ đâu, nhưng muội thổi không hay, trời sắp tối rồi, muội mau quay về đi!” Cửu gia lãnh đạm nói, mặt mày thờ ơ không gợn một biểu cảm.

Rắc một tiếng, vẫn chưa cảm thấy đau, nhưng trái tim đã lộ ra các vết rạn nứt, một lúc sau, nỗi đau mới bắt đầu theo c

các đường ngang dọc mà lan ra khắp cơ thể, đau đến nỗi toàn thân run bần bật. tôi ngẩng đầu lên nhìn Cửu gia, ánh mắt Cửu gia và tôi vừa gặp nhau, tròng mắt chàng như giật mình co lại, ánh nhìn lập tức tránh ngay đi. Tôi cố chấp trừng mắt nhìn Cửu gia, còn chàng chỉ nhìn chằm chằm vào cái bình cắm hoa mai trắng kia, ánh mắt tôi ngập đầy câu hỏi “vì sao” và đau khổ, còn Cửu gia vẫn tựa như không hay biết gì.

Cửu gia sẽ không quan tâm gì đến ngươi đâu, đi về thôi! Ít nhất mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn bị vạch trần, vẫn còn có thể giữ được tôn nghiêm bề ngoài mà rời đi. Trong lòng có một bên là tiếng khuyên răn, lại một bên là tiếng cằn nhằn không cam lòng, vẫn luôn cảm thấy Cửu gia sẽ ngẩng đầu lên nhìn tôi một lần.

Phải rất lâu sau đó tôi mới chậm rãi đứng dậy, đi ra ngoài, lúc đẩy cửa đi ra, phát hiện trong tay vẫn nắm chặt cây sáo ngọc kia, dùng lực nắm chặt quá, móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay tứa máu, máu chảy dính vào cây sáo, những giọt máu đỏ thẫm nhìn rợn người.

Tôi xoay người nhẹ nhàng đặt sáo ngọc trên bàn, rồi từng bước từng bước đi ra khỏi phòng.

Trong bóng tối, tôi không nhận ra phương hướng gì cả, có quay về Lạc Ngọc phường hay không, tôi cũng hoàn toàn không nghĩ đến. Trong đầu chỉ vang lên những âm thanh dữ dội như sấm sét, lặp đi lặp lại: “Nghe có vẻ là lạ, khúc nhạc không tệ đâu, nhưng muội thổi không hay.”

Vì sao chứ? Vì sao? Cửu gia đối với tôi một chút tình cảm cũng không có sao? Nhưng Cửu gia vì sao lại đối xử với tôi tốt như thế? Vì sao những tối tôi về muộn Cửu gia lại ngồi bên ánh đèn đợi tôi? Vì sao mỗi lần tôi có bệnh tật gì đều ghi nhớ, đều cẩn thận sắc thuốc giúp tôi chữa bệnh, còn dặn đi dặn lại? Vì sao lại nói chuyện hết sức nhẹ nhàng trìu mến với tôi? Vì sao lại chúc mừng sinh nhật tôi? Vì sao chứ? Quá nhiều câu hỏi vì sao khiến đầu tôi đau như muốn nổ tung.

Thời khắc đón năm mới, nhà nhà trước cửa đều treo những chiếc đèn lồng đỏ rất to, ánh đèn đỏ ấm áp rọi chiếu mặt đường, trong không khí còn phảng phất mùi thịt thơm đậm đà, tất cả đều ấm cúng, đều ngọt ngào, ngẩng mặt lên nhìn thì thấy ngập tràn hạnh phúc, nhưng cúi đầu chỉ nhìn bóng hình của bản thân, theo ánh đèn lúc tỏ lúc mờ, run rẩy lay động.

Mấy đứa trẻ con ham chơi đang ngồi đốt pháo bên đường, mồi pháo bắt lửa nổ đồm độp. Bọn trẻ cười sung sướng, lấy tay bịt nửa tai lại rồi ngồi xa xa xem, đợi pháo nổ ầm lên thành những tiếng kinh thiên động địa.

Tôi cứ thế đi bên cạnh chỗ đốt pháo, đúng lúc pháo nổ đoàng một tiếng rất to, mấy tia lửa bắn tung lên váy áo tôi, được gió càng nhanh chóng cháy lên. Bọn trẻ con vừa thấy có chuyện liền hét ầm lên rồi nhanh chóng tản đi. Tôi cúi đầu nhìn lửa bám vào váy càng lúc càng bốc to, ngẩn người ra một hồi mới có phản ứng, vội vã dùng tay dập lửa, nhưng dập mãi mà không hết, đúng lúc cấp bách đang nghĩ hay cứ nằm phịch xuống đất lăn một vòng để dập lửa thì có ai đó ném chiếc áo khoác lông lên chỗ đó, đập hai ba lần đã dập tắt hết lửa.

“Tay có bị thương không?” Hoắc Khứ Bệnh hỏi. Tôi lắc lắc đầu, giấu tay trái phía sau lưng.

Hoắc Khứ Bệnh giũ chiếc áo lông trên tay thở dài nói: “Tiếc quá mấy ngày trước lấy được chỗ bệ hạ, hôm nay mới mặc.”

Tôi vốn định nói sẽ đền hắn một chiếc khác, nhưng vừa nghe thấy đây là đồ được hoàng đế phong thưởng, đành ngậm miệng lại. Hắn mở to hai mắt nhìn tôi, rồi khoác chiếc áo lông lên người tôi: “Tuy không còn tốt nữa, nhưng so với cái váy thủng lỗ chỗ của nàng thì vẫn tốt hơn nhiều.”

Tôi khép người trong chiếc áo: “Sao ngươi lại ở ngoài đường?”

Hắn nói: “Đang trên đường về nhà sau khi chúc tết công chúa và cữu cữu. Sao nàng lại đi một mình ngoài đường, xem bộ có vẻ đã đi rất lâu rồi, trên tóc còn kết cả sương đây này.” Nói rồi dùng tay giúp tôi cẩn thận phủi hết tuyết và sương trên đỉnh đầu đi.

Tôi chẳng trả lời gì, quay đầu nhìn khắp xung quanh, xem xem mình rốt cuộc đang ở chỗ nào, không ngờ trong lúc mơ mơ hồ hồ đã đi được nửa thành Trường An. Hắn nhìn tôi chăm chú một hồi: “Đang năm mới, sao lại vác cái bộ dạng hết hơi thế này? Đi theo ta!”

Tôi chưa kịp lên tiếng phản đối, hắn đã kéo tôi nhảy lên xe ngựa, lúc này tôi đã kiệt sức chỉ cảm thấy thế nào cũng được, im lặng để hắn an ủi.

Hắn thấy tôi không phản kháng, nên cũng im lặng ngồi xuống, trong xe yên ắng chỉ nghe thấy tiếng bánh xe nghiến kèn kẹt trên mặt đường.

Một lúc sau, hắn nói: “Ta biết nàng thổi khúc nhạc gì rồi, ta mới thuận miệng huýt mấy tiếng sáo không ngờ bệ hạ nghe được, còn tò mò hỏi ta có cô gái nào hát tặng bài Việt nhân ca, ta mới ngây ngô hỏi lại: ‘Vì sao không phải con trai hát?’”

Tôi nhìn hắn nhếch mép, cố gượng cười.

“Hai nước Sở Việt gần nhau, nhưng ngôn ngữ không giống nhau, thuyền của Ngạc Quân nước Sở đi qua nước Việt, cô gái trèo thuyền người Việt đem lòng cảm mến, khổ nỗi vì không thể nói tiếng nước Sở nên đã hát một bài. Ngạc Quân nghe hiểu ý, hiểu cả tâm tư của cô gái Việt, mỉm cười đưa nàng về nhà.” Hoắc Khứ Bệnh rủ rỉ kể lại câu chuyện đã xảy ra từ hơn một trăm năm trước.

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT