watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4341 Lượt

cùng đi ra ngoài: “Không nghĩ lung tung nữa, nghĩ việc chính đi, hôm qua tôi tính toán sổ sách, thấy tiền dư có thể đem ra mua thêm một phường hát nữa. Muội nghĩ thế nào? Ta định…” Tôi và Hồng cô vừa tản bộ trong vườn, vừa bàn chuyện làm ăn khách khứa của phường hát.

“Trần lang, cầu xin ngài đừng làm thế, không phải đã nói chỉ đi dạo cùng ngài thôi sao?” Thu Hương vừa vùng vẫy vừa cầu khẩn, nhưng người đàn ông đang muốn cưỡng bách ôm nàng không hề để ý, vẫn hết sức vô lễ.

Tôi và Hồng cô đưa mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ tức giận, tên này coi phường hát của chúng ta là cái thá gì chứ? Hiện giờ mấy kẻ quyền quý vô lại nhất Trường An đến Lạc Ngọc phường cũng phải kiềm chế ít nhiều, không ngờ hôm nay lại gặp một kẻ to gan thế này.

Hồng cô bật cười điệu đà nói: “Tình cảm nam nữ phải đôi bên tình nguyện thì mới thú, tiểu lang quân nếu thật sự thích Thu Hương thì nên bỏ chút công sức khiến cô ấy động lòng, để Thu Hương vui vẻ theo ngài, thế mới thể hiện được sự phong lưu nho nhã chứ.”

Người đàn ông buông Thu Hương ra, quay đầu cười nói: “Nói rất hay, nhưng với ta không tình nguyện mới càng có ý nghĩa…” Ánh mắt chúng tôi giao nhau, nụ cười trên mặt người nọ đông cứng lại, tim tôi cũng giật thót, vội xoay mình bỏ đi, người ấy liền kêu to: “Đứng lại!”

Tôi làm như không nghe thấy, hấp tấp rảo bước, người ấy sải bước chạy tới kéo tay tôi lại, tôi vẩy tay đẩy ra, cứ tiếp tục rảo bước thật nhanh, người nọ đứng đằng sau lưng dùng tiếng Hung Nô nói: “Ngọc Cẩn tỷ tỷ, muội biết là tỷ, muội biết chính là tỷ…” Vừa nói dứt lời đã nức nở bật khóc, rõ là giọng con gái không nghi ngờ gì nữa.

Tôi dừng chân, nhưng vẫn không quay đầu lại, cô ta đi đến sau lưng tôi, hắng giọng lí nhí nói: “Chỉ có mình muội ra ngoài chơi bời chút thôi, thiền vu không có ở đây.”

Tôi xoay người lại, hai bên đều chăm chú đánh giá đối phương, không nói không rằng. Hồng cô đưa mắt nhìn chúng tôi rồi kéo Thu Hương rảo bước bỏ đi.

“Ngươi làm sao mà vẫn cái trò đó? Đến thành Trường An mà cũng chẳng coi trời đất ra gì, lại đi trêu ghẹo cô nương nhà người ta.” Tôi cười hỏi.

Mục Đạt Đóa bỗng dưng ôm chầm lấy tôi bật khóc: “Bọn họ đều nói là tỷ chết rồi, bọn họ nói là tỷ chết rồi, muội khóc ròng rã cả một năm, vì sao Ư Thiền trước khi nhắm mắt lại chỉ tay lên trời thề là tỷ chết rồi?”

Tôi cứ tưởng tôi đã kiên cường lắm rồi, nhưng mắt cứ giàn giụa lệ, phải cắn chặt môi không cho nước mắt rơi xuống: “Trước… trước khi Ư Thiền nhắm mắt, ngươi đã gặp gã ư?”

Mục Đạt Đóa vừa lau nước mắt vừa gật đầu: “Thoạt tiên thiền vu không tin là tỷ chết rồi, biết chúng ta chơi thân từ nhỏ nên đặc biệt sai muội đi dò hỏi tung tích tỷ. Nhưng chính miệng Ư Thiền nói với muội rằng tỷ chết rồi, huynh ấy đã chôn tỷ dưới dòng cát chảy.

Tôi lấy khăn tay đưa cho Mục Đạt Đóa, nhưng mãi vẫn không mở miệng hỏi được Ư Thiền sau khi bị bắt đã gặp phải những chuyện gì.

“Tỷ tỷ, tỷ kiếm sống bằng nghề ca múa ở đây à? Cần bao nhiêu tiền để chuộc thân?” Mục Đạt Đóa lâu khô nước mắt hỏi.

Tôi nhìn cô, dịu dàng cười đáp: “Phường hát này là của ta, ta là phường chủ.”

Mục Đạt Đóa tự cốc vào đầu mình rồi cười rộ lên: “Muội thật là ngốc, thiên hạ này có ai đủ sức bắt tỷ tỷ làm việc trái ý cơ chứ? Ném cho bọn chúng mấy mũi “kim ngứa” của chúng ta cho bọn chúng ngứa chết thôi!”

Tôi nhếch miệng nhưng không cười, Mục Đạt Đóa cũng thôi cười, trầm mặc một lúc rồi mới hỏi: “Tỷ tỷ, thiền vu không giết Ư Thiền, Ư Thiền bị bệnh chết.”

Tôi cười nhạt: “Bệnh chết ư, thật không? Ư Thiền và chúng ta từ nhỏ đều chơi với nhau, gã có yếu ớt thế không? Giữa mùa đông lạnh giá chúng ta lừa gã nhảy xuống hồ băng, ta và ngươi đều chết cóng, nhưng gã thì chẳng hề hấn gì.”

Mục Đạt Đóa vội giải thích: “Tỷ tỷ, thật mà. Nếu thiền vu muốn giết Ư Thiền, lúc bắt được đã có thể giết luôn rôi, nhưng thiền vu ra lệnh chỉ được bắt sống, nếu không làm sao đuổi bắt mỗi một người mà mất đến mấy ngày mấy đêm? Với cả, tỷ không biết chứ lúc thiền vu biết tin trong khi đuổi bắt hai người đã lỡ sát thương tỷ, người tức giận đến tím tái mặt mày, muội chưa bao giờ thấy thiền vu tức giận như thế, làm cho mấy nghìn binh sĩ đuổi bắt hai người sợ đến mức chỉ biết quỳ rạp xuống đất. Thiền vu một mực không chịu tin là tỷ đã chết, cứ khăng khăng truy hỏi Ư Thiền tỷ chết như thế nào, nhưng Ư Thiền kể lại cứ như thật, thiền vu sai người tìm từ Hung Nô đến Tây Vực, phái cả trọng binh đến các cửa khẩu của Hán triều vẫn không tìm thấy tỷ đâu, về sau mọi người mới chịu tin lời Ư Thiền.”

Tôi cười khẩy: “Ta không muốn tìm hiểu mấy chuyện này nữa. Cứ cho là Ư Thiền ốm chết, nhưng vẫn còn cha và yên chi, chẳng lẽ bọn họ thích tự sát sao? Những chuyện này là do ai gây ra chứ? Tuy hắn không giết bọn họ, nhưng hắn chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết ấy.”

Mục Đạt Đóa nuốt nước mắt, lắc đầu lia lịa: “Tỷ tỷ, muội hoàn toàn không hiểu tại sao thái phó tự vẫn, thiền vu cứ thuyết phục thái phó ở lại trợ giúp, cho dù thái phó không đồng ý thì cũng có thể cầu xin thiền vu thả đi, nhưng tại sao ông ấy lại tự sát chứ? Muội vẫn còn nhớ hôm đó muội vừa đi ngủ, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng thét kinh hoàng. Muội vội vã mặc áo chạy ra khỏi lều, chỉ nghe thấy mọi người la hét ầm ĩ ‘Yên chi của Yên vương tự vẫn rồi.’ Chẳng bao lâu sau lại nghe thấy có người khóc gào ‘Thái phó tự tận rồi.’ Muội vì nghĩ đến tỷ tỷ nên không lo cho Yên chi vội, mà vừa khóc vừa chạy ngay đi tìm thái phó, cũng gặp thiền vu chạy như bay đến. Hình như thiền vu cũng vừa mới ngủ dậy, vội vội vàng vàng quên đi cả giày, chân đất chạy trên tuyết, lúc nhìn thấy xác thái phó thì lảo đảo suýt ngã. Đám người xung quanh sợ chết khiếp, đều khuyên thiền vu về nghỉ, nhưng người đuổi hết bọn họ đi, mặt trắng bệch, túc trực cạnh xác thái phó đến tận hôm sau. Tỷ tỷ, từ khi thiền vu dấy binh tự lập làm vương, muội cũng luôn hận người, hận người đã cướp đi vị trí của Ư Thiền. Nhưng đêm hôm ấy, thấy thiền vu một mình cô đơn ngồi trong lều, bên ngoài là bão tuyết, bọn muội ngồi quây quần bên chậu than mà vẫn thấy lạnh, vậy mà thiền vu chỉ mặc áo đơn ngồi đấy đến sáng hôm sau, hoàn toàn bất động, ánh mắt ngập tràn đau buốt thê thảm, trời tuy lạnh, song trái tim của người có khi còn lạnh lẽo hơn cả bầu trời kia. Muội đứng ở bên ngoài nhìn lén suốt một đêm, tự nhiên lại thấy không hận người nữa, cảm thấy thiền vu làm thế nhất định có lý do riêng, vả lại muội nghĩ so với Ư Thiền thì người hợp để làm thiền vu hơn, những chuyện này đều là muội tận mắt chứng kiến cả, tuyệt đối không nói dối tỷ tỷ. Thiền vu về sau còn bất chấp lời phản đối của các trọng thần, khăng khăng an tang thái phó theo lễ nghi người Hán…”

Nỗi đau khổ khôn xiết giày vò trái tim tôi, tôi ấn mạnh tay vào ngực, đau đớn đến mức nhắm chặt mắt lại. Năm ấy lúc nghe tin cha qua đời ở dưới núi Kỳ Liên, tôi cũng từng đau đớn thế này, đau đến nỗi tim như bị ăn tươi nuốt sống. Bây giờ cảnh ấy lại một lần nữa tái hiện trong đầu tôi.

Sau khi Ư Thiền bỏ lại tôi, tôi không về Trung Nguyên theo lời cha mà ẩn náu trong bầy sói, tìm đủ mọi cách tiếp cận cha. Nhờ bầy sói giúp đỡ, tôi đã thoát được một đợt lùng soát, cứ ngỡ tôi có thể lén lút nhìn thấy cha, thậm chí có thể dẫn cha cùng mình tháo chạy, nhưng lúc tôi định gặp cha thì cũng nghe tin cha đã qua đời.

Lúc ấy tuyết rơi liên tục ba ngày ba đêm, tuyết đọng trên mặt đất dày ngập đến đầu gối của tôi, nhưng vẫn rơi không ngừng. Bầu trời trắng xóa, mặt đất trắng xóa, cả đất trời chìm trong một màu trắng ảm đạm. Ư Thiền chết rồi, yên chi chết rồi, cha chết rồi, Y Trĩ Tà trong tim tôi cũng chết rồi. Tôi khóc rống lên chạy như điên trên mặt tuyết, nhưng không thấy ai xuất hiện nữa. Nước mắt trên mặt hóa băng, da dẻ nứt nẻ, máu chảy ra hòa với nước mắt rồi cũng đóng thành nước đá hồng hồng trên mặt.

Tôi mười hai tuổi, giữa một trời tuyết rơi trắng xóa, chạy suốt ngày không nghỉ, cuối cùng kiệt sức ngã vật xuống tuyết, cả trời hoa tuyết tung bay đáp xuống mặt tôi, người tôi. Tôi mở to hai mắt ngắm nhìn bầu trời, nằm im bất động, không còn chút sức lực, cũng không muốn động đậy gì nữa, cứ thế này đi! Để tất cả kết thúc trong sự trong sạch của tuyết trắng, không nhuốm một giọt máu nào.

Lang huynh hú gọi tìm tôi, nó dùng chân gạt hết tuyết phủ đầy trên người tôi, định dùng mõm kéo tôi đi. Nhưng lúc ấy nó còn nhỏ, không còn đủ sức kéo tôi, đành nằm phục lên người tôi, dùng cả thân thể bảo vệ tôi, không ngừng dùng lưỡi liếm láp mặt tôi, tay tôi, muốn truyền cho tôi hơi ấm của mình. Tôi xua nó đi, bảo nó rằng nếu bầy sói không đến kịp, nó sẽ chết cóng trong tuyết, nhưng nó vẫn cứ ngang bướng túc trực bên tôi.

Lang huynh nhìn tôi không chớp mắt, hễ tôi nhắm mắt lại, nó liền ra sức dùng lưỡi liếm tôi. Ánh mắt của Lang huynh và cha hoàn toàn không giống nhau, nhưng tâm tư ý tứ bao hàm trong ánh mắt ấy thì giống như lột, đều muốn tôi phải tiếp tục sống. Tôi nhớ lại lời hứa với cha, bất kể va vấp thế nào cũng phải sống tiếp, mà nhất định phải sống sao

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT