|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
một bóng hình xinh đẹp rơi xuống mặt trăng nơi đáy nước. Bóng trăng vỡ tan rồi hợp lại, giai nhân giờ đã khó tìm, chỉ còn lại bóng trăng sóng nước, cùng bầu không tĩnh lặng.
Có lẽ người bĩnh tĩnh lại sớm nhất là Hoắc Khứ Bệnh, Vệ tướng quân và tôi, trong khi mọi người vẫn ngây ra nhìn chằm chằm vào mặt hồ, tôi quay đầu nhìn về phía hoàng đế, chợt thấy Hoắc Khứ Bệnh và Vệ tướng quân cả hai đều đang nhìn Vệ hoàng hậu, nhưng Vệ hoàng hậu chỉ nhoẻn miệng cười, chăm chú nhìn mặt hồ, khóe mắt tựa như ngấn lệ. Tôi đột nhiên không muốn quan sát nét mặt hoàng đế nữa, cúi thấp đầu xuống. Hồng cô khẽ chạm vào tay tôi, ý muốn tôi nhìn Lý Cảm. Chỉ thấy nét mặt Lý Cảm đầy vẻ kinh ngạc pha lẫn ngưỡng mộ, không kìm được mà ngả người về phía trước.
Trong không khí tĩnh lặng như tờ, hoàng đế đột nhiên bảo Bình Dương công chúa: “Trẫm muốn triệu kiến cô gái này.” Hồng cô lập tức nắm lấy tay tôi, nhìn tôi cười, tôi khẽ gật đầu.
Tay Lý Cảm khẽ run, rượu trong chén đã đổ hết vào vạt áo, hắn ngây người ra một lúc, ánh mắt tiu ngỉu thất vọng nhanh chóng biến mất, sau đó lại nói cười tự nhiên như cũ.
Bình Dương công chúa mỉm cười cúi đầu bẩm báo: “Bệ hạ sớm đã nói muốn triệu kiến rồi, hôm qua Lý Diên Niên đàn khúc nhạc ‘Nghiêng nước nghiêng thành’ cho người nghe, nàng ấy chính là giai nhân được nhắc đến trong bài.”
Hán Vũ Đế vui mừng bật cười, nói với giọng như thể đang tự giễu mình: “Trẫm đến mặt mũi nàng ra sao còn chưa nhìn rõ, vậy mà đã cảm thấy nàng rất xứng đáng với bốn từ ‘ Nghiêng nước nghiêng thành’, nàng ấy làm sao có thể nhảy múa trên mặt nước.”
Bình Dương công chúa cười đáp: “Bệ hạ thử đoán xem.”
Hoàng Đế nhìn mặt hồ lần nữa: “Có phải dưới hồ có đặt cọc gỗ.”
Công chúa vỗ tay cười vang: “Ta bận rộn mấy ngày hôm nay tốn công tốn sức chuẩn bị, không ngờ lại bị bệ hạ một câu chỉ ra luôn.” Tất cả trọng thần sực tỉnh ngộ, nhìn bệ hạ đầy thán phục, chỉ không biết bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả. Hoắc Khứ Bệnh vẫn cầm chén rượu thong thả thưởng thức, thần sắc thản nhiên.
Một buổi dạ tiệc mà cả khách và chủ đều hết sức vui vẻ, hoặc nên nói là hoàng đế hết sức vui vẻ, sự vui mừng ấy đã hòa vào đám đông. Tôi và Hồng cô đứng trong goc khuất đợi mọi người đi được một lúc mới dắt tay nhau đi về.
Hồng cô mặt mũi rạng rỡ, còn tôi lại không thể vui vẻ được, rất nhiều việc hiểu được là một chuyện, tận mắt chứng kiến việc đó xảy ra lại là một chuyện khác, năm ấy Vệ hoàng hậu cũng từng tại phủ này vì một khúc ca mà được hoàng đế chú ý, đêm nay là một cô gái khác lặp lại kỳ tích năm xưa trước mặt nàng, khi hoàng đế ngắm nhìn Lý Nghiên dưới ánh đèn, liệu người có nhớ đến lần gặp gỡ Vệ Tử Phu nhiều năm trước?
Hồi bé, tôi thích nhất là tham gia yến hội, cảm thấy không khí vô cùng rạo rực, ai ai cũng đều cực kỳ vui vẻ, lúc nào có thiền vu ở đấy thì lại càng rôm rả chuyện trò, có nhiều lúc cha không muốn đi, tôi vẫn nũng nịu đeo bám đòi đi bằng được. Hôm nay được tham gia yến tiệc của hoàng đế Hán triều mới thật sự thấu hiểu sự lạnh lẽo buồn tẻ ẩn sau phồn hoa phú quý.
Tôi tự nhiên rất nhớ cha, trong lúc tâm tư ảo não hình ảnh của Cửu gia chợt hiện lên trong tâm trí, tự nhiên rất muốn đến thăm Cửu gia, muốn ngắm nhìn hình bóng ấm áp của Cửu gia dưới ánh đèn. Một ngọn đèn, một người, một căn phòng bình an ấm áp. “Hồng cô, tỷ lên xe về nhà trước đi! Muội muốn tự mình đi loanh quanh một lát.”
Hồng cô nhìn kỹ tôi rồi dịu dàng nói: “Đi đi! Đừng nghĩ nhiều quá, không phải Lý Nghiên thì cũng sẽ có người khác, thế gian này đàn ông càng bạc tình thì phụ nữ càng si mê, Vệ hoàng hậu là người thông
minh, nàng ấy sẽ biết làm sao để sống yên ổn.”
Ánh trăng trải dài trên con đường đá, ánh bạc dịu dàng như rót xuống những mái nhà, thỉnh thoảng nghe đâu đó có tiếng chó sủa càng tôn thêm nét tĩnh mịch của màn đêm. Tôi đang đi dọc con đường thì một chiếc xe ngựa phi nhanh qua trước mặt tôi rồi bỗng dưng dừng lại, Hoắc Khứ Bệnh từ trong xe nhảy xuống, nhìn tôi chăm chú hỏi: “Sao nàng lại ở đây? Vừa nãy nàng cũng ở tiệc mừng sinh nhật công chúa cơ mà?”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu, hắn lạnh lùng nói: “Thật sự phải chúc mừng nàng rồi.”
Tôi cắn môi không biết nói gì, chỉ cần cắm cúi đi tiếp, hắn xua tay bảo phu xe về trước, rồi lặng lẽ đi theo bên cạnh tôi. Tôi vốn định bảo hắn đi về, nhưng nhìn thấy thần sắc hắn lúc này, lại chẳng thể nói được gì, chỉ im lặng đi tiếp.
Tiếng bánh xe ngựa từ từ xa dần rồi mất hút, đêm tối cũng như chúng tôi hết thảy đều lặng im, trên đường chỉ nghe tiếng bước chân của hai người, từng bước từng bước một.
Hoắc Khứ Bệnh nhìn về phía trước rồi nhẹ nhàng nói: “Có một số việc hiểu là một chuyện, tận mắt chứng kiến việc đó xảy ra lại là chuyện khác.”
Tôi thấp giọng nói: “Ta biết, nếu trong lòng người không thoải mái thì cứ mắng mỏ ta vài câu đi!”
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi rồi lắc đầu cười: “Dù trong lòng có tức giận đi nữa thì bây giờ cũng hết rồi, hiếm khi thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời thế này, huống hồ chuyện này ta vốn đã lường trước, chỉ là không ngờ sự xuất hiện của Lý Nghiên lại được sắp đặt thận trọng kỹ lưỡng đến thế, vừa tấn công đã giành chiến thắng.” Hắn thở dài, chậm rãi nói tiếp: “Bắc phương có giai nhân, đẹp thì tuyệt thế, cô đơn một mình. Một lần liếc mắt xiêu thành, hai lần liếc mắt, nước đàng ngửa nghiêng. Nước, thành đành chịu ngửa nghiêng. Giai nhân hồ dễ giữ riêng tay mình[4"> Lý Nghiên đơn giản chỉ là thấu hiểu đạo lý dụng binh, biết để cho Lý Diên Niên gảy một khúc nhạc lay động tâm tư bệ hạ trước, lại vì là tiệc sinh nhật công chúa nên có thể không bị triệu kiến ngay lập tức, khiến người ta chỉ có thể si mê trong lòng. Lại vì ra tay trước, nên chiếm được tiên cơ, giả sử đợi đến lúc bệ hạ triệu kiến mới xuất hiện thì đã trở thành thế bị động, thiên thời địa lợi đều không ngờ lại có thể được như ý đến thế, tiết mục tối nay quả thật rất xuất sắc.”
[4"> Trích “Phương Bắc hữu giai nhân” (Bắc phương có người đẹp) trong Hán văn I do GS. Huỳnh Minh Đức biên soạn -211.
Ánh trăng rất đẹp, trải dài trên đường, nhưng tôi vẫn chỉ có thể nhìn rõ một phần con đường trước mắt, phía cuối con đường dài đằng đẵng này có gì, tôi nhìn không ra. Lý Nghiên và Lưu Triệt lần đầu gặp gỡ, vừa hữu ý mà cũng vừa vô ý, Lý Nghiên toàn thắng, nhưng về sau sẽ thế nào?
Hai người cứ thế đi trong im lặng, nhìn lối đi, Hoắc Khứ Bệnh định tiễn tôi về Lạc Ngọc phường, rẽ vào một con đường khác, phía trước bỗng nhiên đèn đuốc sáng trưng, từ xa đã nhận ra ba chữ “Thiên Hương phường” trên dãy đèn lồng. Có vài người từ trong Thiên Hương phường đi ra, mấy cô nương hàng đầu của Thiên Hương phường không ngờ cũng đích thân ra tận cửa tiễn khách. Tôi bất giác đưa mắt quan sát kỹ hơn mấy người khách vừa ra khỏi cửa, trong lòng chợt chấn động, hai chân tự nhiên mềm nhũn suýt chút nữa thì ngã khụyu xuống, Hoắc Khứ Bệnh vội giơ tay ra đỡ. Tôi không dám tin vào mắt mình, nhìn lom lom về phía trước, không thể nào! Làm sao lại thế được? Hắn làm sao có thể xuất hiện giữa phố xá Đại Hán cơ chứ?
Hắn mặc y phục người Hán, đứng dưới những chuỗi đèn lồng đỏ, áo bào gấm trắng, mũ ngọc bích, dưới ánh đèn thấp thoáng dáng vẻ nho nhã, quý phái. Vì là người Hồ, góc cạnh ngũ quan của hắn rõ nét, anh tuấn như được khắc bằng lưỡi dao, chỉ có thần sắc lạnh lùng khác thường, như tuyết rơi tích tụ cả ngàn năm, lạnh băng đông cứng cả người, khiến ánh đèn vốn ấm áp kia từ lúc hắn xuất hiện cũng nhuốm vẻ lạnh lẽo. Giữa vòng vây của các nữ tử xinh đẹp và mọi người, hắn lại như một kẻ cô tịch đứng trên đỉnh núi tuyết, một mình lạnh lẽo. Hóa sau khi làm thiền vu hắn đã trở thành như thế này, nơi chân mày không còn vẻ ấm áp, còn đâu hình ảnh một vị vương gia phong nhã, tay ôm người đẹp tươi cười cưỡi bạch mã.
Trong khoảnh khắc ấy thân thể tôi không thể cử động, miệng không thể nói, chỉ ngây người ra nhìn mấy người bọn hắn đi về phía mình, đột nhiên tôi giật mình sực tỉnh, trong một thoáng thảng thốt, tựa như một lần nữa trở lại sa mạc cùng Ư Thiền thục mạng đào vong, chỉ thấy mình phải nhanh chóng bỏ chạy, nhanh chóng lẩn trốn. Tôi lập tức xoay người, đưa mắt nhìn xung quanh, thấy hai bên đều là phòng ốc san sát, không có chỗ nào mà ẩn nấp. Thấy tôi muốn bỏ chạy, Hoắc Khứ Bệnh giữ chặt cánh tay tôi hỏi: “Nàng sợ gì thế?”
Nghe thấy tiếng bước chân đã đến phía sau lưng mình, tôi nhất thời bối rối hoảng hốt, bỗng nhiên lao vào lòng Hoắc Khứ Bệnh, ôm lấy hắn, vùi mặt tựa vào vai hắn. Hắn giật mình ngớ ra, rồi chầm chậm giơ tay lên ôm tôi, khẽ nói bên tai tôi: “Đã có ta ở đây, thành Trường An không ai dám hại nàng đâu.”
Có ai đó bật cười hào sảng, tặc lưỡi thở dài nói: “Các cô nương thành Trường An cũng thật là nhiệt tình! Hào sảng không kém… các cô nương ở Tây Vực chúng ta, nhìn bóng lưng kia có vẻ giống…”
Tay Hoắc Khứ Bệnh hơi nhúc nhích, tôi vội túm chặt vào sau lưng hắn, hắn rút tay lại.
Một tiếng ho khẽ, lời nói của hán tử ngưng lại giữa chừng, một giọng nói vừa quen vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




