|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lạ vang lên: “Túc hạ xin lượng thứ, gia bộc mồm mép thiếu suy nghĩ, không có ý định cợt nhả gì cả, chỉ vì đến từ Tây Vực, quen tính cởi mở, thẳng thắn.”
Thân hình tôi vẫn không thể kìm được run lên bần bật, hắn đang đứng sau lưng tôi, tôi cứ tưởng vĩnh viễn không phải gặp lại hắn nữa, chẳng nhờ nhiều năm trôi qua, tôi và Y Trĩ Tà lại hội ngộ giữa phố lớn trong thành Trường An.
Nếu tôi đột nhiên ra tay, liệu hắn có chết dưới tay tôi không? Không thể nào, tại một nơi như thế này, dựa vào thân phận hiện
tại của hắn, tùy tùng đi theo khẳng định đều là cao thủ, vả lại, công phu của hắn vốn đã cao cường nhất Hung Nô.
Nhưng rốt cuộc là công phu của tôi không đủ, hay là thâm tâm của tôi không đành lòng?
Hoắc Khứ Bệnh ra sức ôm chặt tôi, tựa như muốn dùng hành động để nói với tôi rằng, mọi chuyện đã có hắn, thanh âm lạnh lùng của hắn vang lên: “Tốt nhất là các vị hãy biến khỏi tầm mắt ta ngay.”
“Đồ không biết điều, ngươi…”
“Ừm?” Y Trĩ Tà nhẹ nhàng nói một tiếng, vẻ mặt tức giận bừng bừng của hán tử kia đã biến mất, cung kính nói: “Tiểu nhân đáng chết.”
“Đã làm phiền hai vị, chúng ta sẽ đi ngay.” Giọng nói của Y Trĩ Tà lạnh nhạt cất lên, lời nói vừa dứt, tiếng bước chân đã theo sau.
Đột nhiên giọng nói dịu dàng của ai đó vang lên: “Chủ nhân nhà ta đã lịch sự xin lỗi ngươi, ngươi lại ăn nói thô lỗ, uổng cho cái vỏ ngoài đẹp mã, thật sự khiến người ta thất vọng.”
Hoắc Khứ Bệnh đột nhiên ôm tôi xoay mấy vòng, có tiếng mấy mũi kim sắt rơi xuống đất leng keng, Hoắc Khứ Bệnh rõ ràng đã nổi giận, muốn đẩy tôi ra. Tôi ôm chặt hắn hơn, lí nhí cầu cứu: “Để bọn họ đi đi, cầu xin ngươi, cầu xin ngươi…”
“Đóa nhi, nàng làm gì thế?” Giọng của Y Trĩ Tà tuy bình thản nhưng tôi có thể nghe thấy sự tức giận trong đó.
Đóa nhi? Vẫn tính khí như thế, Mục Đạt Đóa? Nàng ấy không ngờ cũng đi theo?
Mục Đạt Đóa gượng cười nói: “Vị công tử người Hán này công phu thật không hề tầm thường! Cũng là một vị anh hùng, chẳng trách tính cách lại ngạo mạn như thế, tiểu nữ biết lỗi rồi.”
Trong thành Trường An chỉ sợ chưa có ai xuất thủ với Hoắc Khứ Bệnh xong mà còn có thể đứng nói chuyện, Hoắc Khứ Bệnh cố kìm nén cơn phẫn nộ, rít qua kẽ răng: “Cút!”
Mấy tiếng hừ lạnh lùng, tiếng cao tiếng thấp đều bị một tiếng “Đi” của Y Trĩ Tà làm cho ngưng bặt, chỉ nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp bỏ đi, không lâu sau trên đường đã tĩnh mịch trở lại, sắc đêm vẫn thế, nhưng lưng tôi thì đã ướt đẫm mồ hôi.
Hoắc Khứ Bệnh nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi thôi.”
Tôi vẫn đứng yên, cả người mềm nhũn, suýt nữa thì ngã xuống, hắn nhanh chóng đỡ tôi dậy, tôi tựa đầu vào vai hắn, không giải thích hay nhúc nhích gì, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi vừa nãy, mà tôi như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử, dốc hết sức lực đến nỗi cơ bắp rã rời.
Hắn vẫn đứng yên một chỗ, đến tận khi tôi ngẩng đầu lên buông tay rời khỏi lòng hắn thì hắn mới bật cười hỏi: “Lợi dụng xong liền vứt bỏ ngay à?”
Tôi gượng cười nói: “Cảm ơn.”
Hắn chăm chú ngắm nhìn một hồi với vẻ dò xét, rồi chống tay lên cằm, cười một cách xấu xa: Giúp đỡ kiểu này ta rất sẵn sàng, được ôm mỹ nhân trong lòng đương nhiên là vui vẻ, nhưng lần sau không phải chỉ là một tiếng cảm ơn là dụ dỗ được ta đâu, cần phải có biểu hiện gì thiết thực hơn mới được.”
Tôi cúi đầu tìm mấy mũi kim sắt vừa rơi xuống đất: “Ai cảm ơn ngươi ôm ta? Ta chỉ cảm ơn ngươi đã không hỏi ta bọn họ là ai.”
“Nếu nàng muốn kể cho ta, ta không cần hỏi nàng cũng sẽ nói. Nếu nàng muốn để quá khứ phủ bụi, nàng có thể vĩnh viễn không cần giải thích, ta chỉ biết duy nhất Kim Ngọc mà ta đã gặp thôi.” Hoắc Khứ Bệnh cũng cúi người xuống giúp tôi tìm.
Trong lòng tôi chợt rúng động, vội ngẩng mặt lên nhìn hắn, hắn vẫn đang cúi đầu chăm chú quan sát dưới đất: “Chỗ này có một mũi.” Hắn đang định giơ tay nhặt lên, tôi lập tức nói: “Không được dùng tay.”
Tôi rút khăn tay, cẩn thận nhấc mũi kim sắt lên, sau khi xem xét kỹ, thầm xác định quả nhiên là Mục Đạt Đóa, có vẻ nàng ta sống rất tốt, mấy năm qua, tôi sớm đã không là tôi của năm đó, còn nàng ta vẫn y như vậy.
“Một lời không hợp nhau mà đã ra tay hại người, còn tẩm cả thuốc độc?” Hoắc Khứ Bệnh đanh mặt lại nhìn chằm chằm vào mũi kim kia.
Tôi lắc đầu, nói với giọng yếu ớt: “Không phải độc, người đó thích nhất là gây rối, chỉ tẩm một ít thuốc gây ngứa thôi, có điều nếu trúng phải, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng đủ khiến ngươi ngứa ngáy đến hoảng loạn tâm thần.”
Ánh mắt Hoắc Khứ Bệnh có chút ngờ vực: “Đàn ông chẳng ai làm trò vô vị như thế, nữ nhân à? Chả trách giọng nói nghe hơi kỳ quái.”
Tôi gật gật đầu.
Hoắc Khứ Bệnh tiễn tôi về đến Lạc Ngọc phường rồi từ biệt, tôi lưỡng lự nhìn hắn, song thực lòng khó nói nên lời. Hắn đợi một lúc, thấy tôi vẫn không lên tiếng thì nhẹ nhàng nói: “Nàng yên tâm đi! Tên kia khí độ bất phàm, đám tùy tùng cũng không phải hạng tầm thường, bọn họ khẳng định không phải thương nhân người Hồ bình thường, nhưng ta sẽ không sai người truy hỏi thân phận họ.” Tôi cảm kích cúi đầu hành lễ, quay người định vào nhà, hắn gọi tôi lại, dịu dàng nói: “Nếu có chuyện gì nhớ đến tìm ta, trong thành Trường An nàng không cô độc một mình đâu.”
Trong đôi mắt đen thẫm của hắn tràn đầy sự ấm áp, tôi nhìn hắn chằm chằm một hồi, tâm trạng hoảng loạn dường như cũng bình tĩnh lại rất nhiều, tôi ra sức gật đầu. Hắn toét miệng cười: “Ngủ một giấc thật ngon vào.” Tôi đưa mắt nhìn theo bóng hình dần xa của hắn, cho đến khi khuất hẳn mới đóng cửa đi về phòng.
Đêm thật sâu và dài, tôi vẫn không ngủ
Chương 9: Khúc nhạc trái tim
Lẽ ra nên sai người đi Thiên Hương phường nghe ngóng tin tức của bọn Y Trĩ Tà, nhưng người luôn hành sự hết sức thận trọng ở thành Trường An như tôi lại không làm việc nên làm, chỉ cố hạn chế ra ngoài, ngày ngày loanh quanh trong vườn tập thổi sáo, hoặc cười đùa với các cô nương giết thời gian, lẽ nào tôi đang cố tình tảng lờ và quên lãng ư? Hóa ra sau ngần ấy năm, tôi vẫn không dám đối mặt.
Trong lòng cảm khái, tôi cứ thổi đi thổi lại một khúc nhạc: “Trên núi có cây, trên cây có cành. Lòng yêu chàng chừ, chàng có biết không!” Biết hay không nhỉ? Sầu cũ cộng thêm phiền mới, tâm tư càng thêm buâng khuâng.
Có tiếng ngoài cửa sổ vọng vào: “Vốn không định làm phiền nàng, muốn nghe nàng thổi hết khúc nhạc này, nhưng sao chưa thổi hết đã dừng lại thế?” Lời dứt liền nghe tiếng gõ cửa.
Tôi đặt cây sáo xuống: “Cửa không cài then, mời vào.” Hoắc Khứ Bệnh đẩy cửa đi vào, nhấc cây sáo trên bàn mân mê: “Vừa rồi nàng thổi bài gì thế? Nghe có vẻ quen quen, nhưng không tài nào nhớ nổi là khúc gì.”
May mà ngươi vốn chẳng bao giờ lưu tâm mấy chuyện này, tôi thầm thở phào, giật lấy cây sáo đặt vào hộp: “Tìm ta có việc gì?”
Hắn quan sát tôi thật kỹ: “Đến xem nàng đã khỏe hẳn chưa.”
Tôi lấy lại tinh thần, mỉm cười: “Ta rất khỏe.”
Hắn cười hỏi: “Cả ngày nhốt mình trong phòng không ra khỏi cửa tức là rất khỏe?”
Tôi cúi đầu: “Ta thích ở trong nhà.”
Hắn đột nhiên ghé đầu tới trước mặt tôi, nhìn tôi trừng trừng không chớp: “Nàng nhờ ta tìm mấy quyển sách kia là để cho Lý Nghiên đọc đúng không?”
Hắn chuyển chủ đề đến là nhanh, tôi ngớ ra một lúc mới hiểu mấy quyển sách mà hắn nhắc đến là sách gì, bèn xoay người quay đầu đi, khẽ nói một tiếng: “ừ.”
Hắn thì thào bên tai tôi: “Nàng đã đọc chưa?” Hơi thở âm ấm kề sát bên tai khiến nửa mặt tôi nóng bừng bừng. Lòng hơi hoảng loạn, tôi vụt giơ tay đẩy hắn tránh ra.
Hoắc Khứ Bệnh đưa tay đỡ lấy đầu, cười tít mắt nhìn tôi. Tôi bị hắn nhìn chằm chằm đến nhột nhạt cả người, liền bật dậy: “Ta phải đi làm việc, người mau mau đi về đi.”
Hắn uể oải đứng dậy, than thở: “Đàn bà trở mặt còn nhanh hơn cả thời tiết sa mạc. Vừa rồi còn trời quang mây tạnh, một lát sau đã cát bụi đầy trời rồi.”
Tôi chẳng nói thêm lời nào đi ra mở cửa, trừng mắt nhìn hắn, ý bảo hắn mau đi đi, hắn nghiêm mặt, lãnh đạm đi ngang qua bên tôi. Tôi đang định đóng cửa, hắn lại xoay người lại buông giọng thản nhiên: “Nàng ra vẻ lạnh lùng khiến tâm can người ta càng thêm ngứa ngáy.” Tôi ném cho hắn cái nhìn hằn học, rồi đóng rầm cửa lại.
Vẫn đang hết sức bực mình với Hoắc Khứ Bệnh thì lại nghe tiếng gõ cửa, tôi cáu quá hét lên: “Sao ngươi còn quay lại đây làm gì?”
Hồng cô ngơ ngác hỏi: “Ta không quay lại thì còn đi đâu được.”
Tôi mỉm cười chạy ra mở cửa: “Muội bị người ta chọc giận đến hồ đồ rồi, vừa rồi không phải cáu với tỷ đâu.”
Hồng cô bật cười: “Trút giận được là tốt, muội hai ba hôm rồi suốt ngày ủ rũ, hôm nay mới thấy có chút sức sống, cùng ta đi dạo trong vườn đi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, thời tiết tốt thế này mà ngồi trong phòng thì phí quá.”
Tôi chợt nhận ra, bị Hoắc Khứ Bệnh trêu chọc, tôi chỉ lo nổi đóa lên, ưu sầu tích tụ mấy ngày qua không ngờ đều thay đó vơi đi quá nửa, hắn… hắn cố ý làm thế chăng?
Thấy tôi đứng ngẩn người ở cửa, Hồng cô cười cười kéo tay tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




