watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4329 Lượt

Cửu gia dường như không ngờ tôi lại có thể “mặt dày vô sỉ” đến thế, một chữ vừa bật ra khỏi miệng, liền bị tôi làm cho nghẹn lời.

Tôi nhìn vẻ mặt Cửu gia, giờ mới hiểu lời nói của mình vừa rồi quá thô lỗ, trong lòng cực kì ảo não, hôm nay tôi bị làm sao thế? Sao cứ liên tục buột miệng rước họa thế này? Muốn xin lỗi nhưng cũng không biết nên xin lỗi từ đâu, đành im lặng đi tiếp. Cửu gia bỗng dưng bật cười lắc đầu: “Muội đích thực là lớn lên trong bầy sói.”

Tôi yên tâm trở lại, cũng cười nói: “Hiện giờ đã tốt lắm rồi đấy, trước đây nói chuyện một chút kiêng dè cũng không có cơ.”

***

Từ lúc đi nông trang ở ngoại thành về, trong lòng tôi cứ không ngừng suy nghĩ, luôn thấy cảm xúc hỗn loạn, khó mà an lòng như cũ được, bèn lấy mảnh vải đã chuẩn bị sẵn rồi vừa nghĩ vừa viết:

Thứ nhất, một loạt các học thuyết Nho gia, Cửu gia rõ ràng không quan tâm lắm, chỉ có Kinh Thi được đọc nhiều nhất. Nếu như thế, chắc là không tán đồng với việc dần dần tập chung hoàng quyền, cũng không chấp nhận thuyết thiên tử nhận mệnh của trời, và mớ luận thuyết hàm hồ buộc người dân phải tuyệt đối trung thành. Thứ hai, rõ ràng Cửu gia cực kì thích Lão Tử và Trang Tử. Sở học của Hoàng Lão, tôi mới chỉ nghe cha giảng chỗ được chỗ chăng một ít, cũng chưa thật sự đọc qua, nhưng đủ biết một vài điều, nếu Cửu gia thích lão Trang, vậy thì bây giờ mọi chuyện đối với Cửu gia mà nói, không phải đều là đau khổ sao? Thứ ba, Cửu gia tôn kính nhất là Mặc Tử, Mặc tử cả đời sống vì những kẻ bình dân bách tính, nỗ lực thuyết phục quân vương các nước từ bỏ chiến tranh, giúp đỡ nước bé kiến tạo thành trì binh khí đối kháng nước lớn. Nước lớn trong lòng Cửu gia có phải là Hán triều hay không? Nước bé là các nước Tây Vực chăng? Cửu gia muốn làm một Mặc Tử sao? Nếu như thế, không phải là đi ngược lại với Lão Tử và Trang Tử sao?

Tôi khẽ thở dài, gác bút lông lên nghiên mực, là sự hiểu biết của tôi có mâu thuẫn, hay trong lòng Cửu gia tràn đầy mâu thuẫn? Tôi không quan tâm thân thế của Cửu gia như thế nào, hiện giờ mình rốt cuộc có thân phận gì, tôi chỉ muốn hiểu tâm ý của Cửu gia thôi.

Cất mảnh vải đi rồi, tôi mau chóng chạy đi tìm Hồng cô: “Tỷ giúp muội mời một tiên sinh, cần phải tinh thông sở học của Hoàng Lão và Mặc Tử, am hiểu bách gia chư tử.”

Hồng cô kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ còn cần các cô nương trong nhà học mấy cái này? Biết chữ, biết học thuộc mấy bài Kinh Thi là đủ rồi.”

Tôi cười nói: “Không phải các nàng ấy học, là muội muốn nghe giảng.”

Hồng cô cười đồng ý: “Được! Sai người đi mời, muội mà tiếp tục học hành, có thể mở cửa thu nạp đồ đệ được đấy.”

Bất kể được trả bao nhiêu tiền, tiên sinh cũng kiên quyết không vào giảng bài trong phường, cho nên tôi đành nghe theo lời tiên sinh, qua chỗ tiên sinh nghe giảng. Hôm nay nghe hết bài về Tiêu dao du của Trang Tử, lòng tôi thấy hơi cảm động, đến lúc xuống xe ngựa vẫn vừa đi vừa nghĩ ngợi.

Người vừa đi vào đến vườn nhà, Hồng cô đột nhiên từ trong phòng xông ra, cực kì vui mừng nói: “Đoán xem có chuyện gì tốt.”

Tôi cố ý nhìn Hồng cô với vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ Hồng cô có ý trung nhân muốn xuất giá?”

Hồng cô giơ tay ra cấu tôi: “Cái đồ mồm miệng gian xảo nhà muội!”

Tôi lách người tránh qua một bên: “Ai bảo tỷ không nói ngay ra.”

Hồng cô thấy không bắt được

tôi, bất đắc dĩ nhìn tôi trừng trừng: “Công chúa phái người tới, ban thưởng rất nhiều đồ, muội không có nhà, ta thay mặt nhận rồi, nhưng tốt nhất là ngày mai muội sang tạ ơn công chúa đi. Nghe người sai vặt nói, Lý… Lý giờ đã được sắc phong làm phu nhân rồi, hôm nay mọi thứ vàng bạc ngọc ngà đều do công chúa ban tặng cả, chắc mấy ngày nữa Lý phu nhân cũng sẽ sai người trong cung qua ban thưởng.”

Thấy tôi cười không nói gì, Hồng cô cười nói: “Chả trách người người đều muốn làm hoàng thân quốc thích, muội xem mỗi lần công chúa ban thưởng cho muội đều là những thứ có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.” Bà liếc mắt nhìn ra ngoài vườn, nhỏ giọng nói: “Lý Nghiên cũng thật không chịu thua kém, mới mùa thu năm trước vào cung, mà bây giờ mùa hè đã được lập làm phu nhân, chỉ xếp thứ hai sau Vệ hoàng hậu.”

Tôi chừng như nhớ ra điều gì, không kìm được nghiêng đầu suy tư, nhìn mấy cánh hoa trắng tinh yếu ớt trên giá đỡ uyên ương đằng, tự nhiên vỗ lên trán: “Mấy ngày gần đây chỉ mải mê Lão Tử với Trang Tử, sắp biến thành một con bướm khổng lồ thật rồi[4">, bệ hạ đã cho đại quân xuất phát chưa?

[4"> Lấy ý từ điển tích “Trang Chu mộng hồ điệp” của Trang Tử, có đại ý là con người không rõ đang mơ mình làm bướm, hay là bướm mới chính là nằm mơ là người, thực và ảo lẫn lộn.

Hồng cô giật mình hỏi: “Cái gì cơ?”

Tôi mới yên tâm trở lại: “Có vẻ là chưa rồi, cứ làm theo quy củ cũ, những đồ công chúa ban thưởng tỷ ghi chép lại từng thứ một tỉ mỉ, xem cái gì có thể dùng được, nếu thật thích thì đem ra mà dùng, nếu không thích hợp cho chúng ta thì có thể nghĩ cách đem bán, mấy thứ này không có giá trị tiền bạc thực tế, từ từ bán có thể bán được với giá tốt, nếu tương lai nhất thời cần ra tay làm gì gấp rút có thể dùng tiền mặt. Lý phu nhân biết chúng ta thích cái gì, sẽ không đem cho chúng ta phiền phức đâu, khẳng định là sẽ cho vàng.”

Hồng cô gật đầu lia lịa, vui vẻ nói: “Chúng ta đều là tục nhân chốn hồng trần, mấy thứ đồ này nhìn thì đẹp đẽ trang hoàng, nhưng vẫn không thực tế bằng một thùng tiền vàng.”
Chương 11: Trả lại khăn tay

Đất Hà Nam là một quận do Tần Thủy Hoàng lập ra, khi Tần triều diệt vong, quần hùng đuổi hươu[1"> ở Trung Nguyên, quận này đã bị quân Hung Nô thừa cơ chiếm đoạt. Ở Hà Nam, thế lực vươn xa nhất của Hung Nô chỉ cách Trường An bảy trăm dặm, trang bị gọn nhẹ, cưỡi ngựa một ngày một đêm là đến nơi. Mỗi lần Hung Nô xuất kích từ Hà Nam, thành Trường An đều phải đặt chế độ giới nghiêm.

[1"> Tức anh hùng tranh thiên hạ.

Sau khi lên ngôi Lưu Triệt quyết chí trừ bỏ hiểm họa từ bên trong này của đế quốc Đại Hán. Năm Nguyên Sóc thứ hai, Vệ Thanh đại tướng quân từ biên cương xa xôi dẫn quân hướng về phía Tây, một mặt cắt đứt đường rút lui của quân Hung Nô tại Hà Nam, một mặt vây bọc công kích, thế lực của Hung Nô ở Hà Nam do Bạch Dương vương, Lâu Phiền vương cầm đầu, đều bị hãm vào thế khốn quẫn, đại quân Vệ Thanh chỉ một trận đánh đã lấy lại được đất Hà Nam.

Lưu Triệt lập ra hai quận Sóc Phương, Ngũ Nguyên tại Hà Nam hạ lệnh di mười vạn quân đến đó, gia cố Sóc Phương thành. Nhưng Hung Nô không cam lòng đánh mất vị trí chiến lược của đất Hà Nam sau đó liên tục hết lần này đến lần khác xuất binh tấn công thành Sóc Phương. Để bảo vệ đất Hồ Nam và củng cố thành Sóc Phương, vào mùa hè năm Nguyên Sóc thứ sáu, Lưu Triệt đã ban lệnh phong Vệ Thanh làm đại tướng quân, hợp kỵ hầu Công Tôn Ngao làm trung tướng quân, thái phó Công Tôn Hạ làm tả tướng quân, hấp hầu Triệu Tín làm tiền tướng quân, vệ úy Tô Kiến làm hữu tướng quân, lang trung lệnh Lý Quảng làm hậu tướng quân, tả nội sứ Lý Tự làm Cường Nô tướng quân. Vệ Thanh đại tướng quân thống suất lục quân xuất phát từ Định Tương để tấn công Hung Nô. Hoắc Khứ Bệnh lúc ấy mười tám tuổi được bổ nhiệm làm Phiêu Diêu giáo úy thống lĩnh tám trăm kỵ binh xấp xỉ tuổi nhau, đi theo cữu phụ Vệ Thanh và di phụ Công Tôn Hạ xuất chinh.

Tôi ngồi trên ngọn cây, nhìn về con đường lớn phía xa. Dưới ánh nắng trải xuống như dát vàng, áo giáp và mũ giáo phản chiếu những tia bạc lấp lóa, chói mắt người nhìn. Hoắc Khứ Bệnh mặc khôi giáp màu đen, đang thúc ngựa phi nhanh. So với lúc mặc y bào rộng rãi, trông hắn trong bộ nhung trang bỗng bớt phần tùy ý ngông nghênh, lại thêm mấy phần kiêu dũng hiên ngang, tràn đầy khí phách anh hùng.

Một tháng không gặp, làn da hắn đã biến thành gần giống màu đồng thiếc, xem ra ngày nào cũng phơi mình dưới ánh nắng. Đứng cách khá xa nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí thế chiến đấu nghiêm túc trong nội tâm hắn, tôi đột nhiên cảm thấy hắn rất giống đồng loại của tôi, rất giống với vẻ sắc sảo của Lang huynh lần đầu tách bầy sói, năm ấy Lang huynh trước mỗi lần có một trận công kích lớn đều rất ung dung thản nhiên như thể đông cứng lại trong bộ dạng quyết chí tiến lên, khí thế quyết không quay đầu.

Đôi lúc hắn lại đảo mắt về phía bên kia đường, tôi đứng thẳng người lên, ngắm nhìn hắn chằm chằm từ một cây bên đường. Hắn cuối cùng bắt được tầm nhìn của tôi, tôi nhìn hắn cười vẫy vẫy tay, giơ tay chỉ về hướng quán ăn Nhất phẩm cư. Hắn ngồi thẳng trên lưng ngựa không động đậy, tốc độ phi ngựa vẫn không hề chậm lại, thần sắc lạnh lùng cũng không có chút thay đổi gì, tầm mắt của hai người vừa chạm vào nhau, ngựa của hắn đã đi qua chỗ cái cây tôi đứng, tôi quay đầu nhìn theo thân hình hắn biến mất dần trong lớp khói bụi.

Vừa vào cổng thành đã bắt gặp Thạch Thận Hành và Thạch Phong đang định ra khỏi thành. Thạch Phong từ trong xe ngựa ngó đầu ra nhìn thấy tôi vội kêu mấy tiếng: “Ngọc tỷ tỷ,” gọi tôi lại.

Tôi nói với Thận Hành: “Thạch nhị ca, đồ đệ này của ca sao không có nổi một nửa phong độ của ca thế?”

Thận Hành thoáng lộ nét ý cười, nhìn Thạch Phong, không trả lời

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT