watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:15 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4328 Lượt

nghĩ ngợi về mấy lời công chúa định nói mà chưa thành lời.

Trong khoảnh khắc trước khi bước qua cửa, công chúa Bình Dương nghiêng đầu nhìn sang tôi, tôi gật đầu, tỏ ý mình sẽ lưu tâm tất cả.

Lý Nghiên ngồi thẳng lưng trên sạp, nhìn thấy công chúa đứng dậy mỉm cười, hai người khiêm nhường một hồi rồi mới từ từ ngồi xuống.

Lý Nghiên nhìn về phía tôi lúc ấy vẫn đang đứng ngoài rèm cửa, quay sang thị nữ nhẹ nhàng giơ tay lên rồi lại hạ xuống, thị nữ kéo tấm rèm trân châu lên chỉ thị tôi yết kiến. Tôi cúi thấp đầu đi bước nhỏ về phía trước, cẩn thận quỳ bái một lễ lớn, Lý Nghiên bình thản gật đầu, lệnh cho tôi đứng dậy rồi dặn dò thị nữ rời hết đi, để cho nàng và công chúa yên tĩnh nói chuyện.

Công chúa cười nói với Lý Nghiên hồi lâu, rồi bảo: “Ta còn phải đi gặp hoàng hậu, khi nào rời cung sẽ sai người sang đón Kim Ngọc.”

Lý Nghiên vội đứng dậy đưa tiễn: “Làm phiền tỷ rồi.”

Công chúa vừa đi, Lý Nghiên vẫy tay cho tôi đến ngồi bên dưới nàng.

Tôi ngắm nghía đánh giá nàng tỉ mỉ, tuy được sủng ái nhất hậu cung, nhưng nàng vẫn ăn mặc vô cùng đơn giản trang nhã, y phục chỉ có vài đường thêu thùa, nhưng thủ nghệ đều là hạng nhất, cho nên vẻ cao quý lộ ra chính từ sự mộc mạc, thanh đạm ấy, ngược lại làm dấy lên một hứng thú khác thường. Có lẽ vì đã được phong làm phu nhân, nên dung mạo thanh mỹ của nàng càng thêm phần diễm lệ, yêu kiều, chỉ là thân hình vẫn yếu ớt, mỏng manh như trước, tuy nói càng làm cho nàng thêm nét lay động lòng người, khêu gợi sự hứng thú khiến người ta thêm yêu mến, nhưng…

Lý Nghiên thấy tôi cứ một mực chăm chú nhìn nàng, mặt đột nhiên ửng đỏ: “Người muốn nhìn thấy cái gì?”

Tôi bật cười: “Ta chẳng muốn nhìn gì cả, ngươi nhắc như thế, ta lại bỗng muốn nhìn vài thứ.”

Lý Nghiên giơ tay che má nói: “Nhất định, ngươi đã lén đọc mấy cuốn sách kia rồi, thật không biết xấu hổ, không biết ngượng!”

Ánh mắt nàng long lanh, vừa vui vừa ngượng, đôi môi anh đào hơi bĩu, vừa mang chút tức giận cũng vừa có vẻ đáng yêu, quả là có đến hàng nghìn nét biểu cảm. Tôi ngẩn người ra nhìn nàng, gật đầu thở dài nói: “Đúng là một tuyệt sắc giai nhân nghiêng nước nghiêng thành, bệ hạ đúng là đã kiếm được bảo ngọc, có được nàng rồi, chỉ sợ kể cả lúc đang phiền muộn cũng có thể cười phá lên được.”

Lý Nghiên hơi khựng lại một giây rồi lập tức khôi phục lại vẻ bình thản, nàng cười hỏi: “Ta đã nhắn tin cho ngươi, công chúa thường hay vào cung, ngươi có thể cùng công chúa vào thăm ta, ngươi lại không thường xuyên đến, chẳng lẽ chê tiền ta ban cho ngươi còn chưa đủ nhiều ư?”

Tôi cười cúi người: “Tiền nhiều thì càng làm được nhiều việc thiện có ích, vĩnh viễn không bao giờ chê nhiều, chỉ chê chưa đủ nhiều thôi.”

Lý Nghiên duỗi những ngón tay thon dài nhỏ nhắn trỏ vào tôi, vẻ mặt bất lực hỏi: “Ngươi lần này vào cung là có chuyện gì?”

Tôi cười khúc khích xòe hai bàn tay ra: “Cần tiền!”

Lý Nghiên sững sờ, trừng mắt nhìn tôi, thấy tôi không có ý trêu đùa, nàng không hề do dự nói: “Không có vấn đề gì, ta bây giờ cái không thiếu nhất chính là tiền.”

“Ngươi cũng không hỏi xem ta cần nhiều thế này để làm gì à?”

Lý Nghiên nhấc một chén nước nóng trên bàn lên, dài giọng nói: “Ngươi là người như thế nào, trong lòng ta biết rất rõ, có gì không thể an tâm chứ?” Nàng uống mấy ngụm nước nóng, rút từ trong ống tay áo ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng thấm nước trên khóe miệng.

Tôi chăm chú nhìn khăn tay nàng: “Ta muốn mở rộng việc kinh doanh, nhất thời lại thiếu nguồn vốn, coi như là ngươi cho ta vay tiền, về sau ta trả lại cho ca ca của ngươi.”

“Không cần giải thích, ngươi gặp phải chuyện khó xử, chịu tìm đến ta, chứng tỏ trong lòng ngươi dù nhiều, dù ít cũng đã coi ta là bạn bè, ta rất vui.”

Tôi cười nói: “Thế thì cảm ơn.”

Lý Nghiên cười rung rung khăn tay của nàng nói: “Đây là khăn được ban tặng, nếu ngươi thích, đợi một lát nữa, ta sai thị nữ tìm hai cái mới đem cho ngươi, chỉ là ở trên đó ta đều đã thêu một chữ, ngươi phải dùng tạm vậy.”

Tôi cười cười nói: “Ta nhìn là nhìn chữ ‘Lý’ được ngươi thêu vô cùng độc đáo, đã là nương nương rồi, sao vẫn làm mấy việc này?”

Lý Nghiên mở khăn tay ra, thuận tay xoa lên đường thêu của chữ ‘Lý’, hờ hững nói: “Chính vì ta là nương nương, bệ hạ là người đàn ông duy nhất của ta, nhưng ta lại không phải là người phụ nữ duy nhất của bệ hạ, cho nên ta hiện giờ mới có nhiều thời gian nhàn nhã.”

“Ngươi có hối hận không?”

“Không hối hận!” Lý Nghiên nắm chặt lấy chiếc khăn.

Tâm tình tôi lay động theo bàn tay run rẩy của Lý Nghiên. Nếu một ngày kia Lý Cảm nhìn thấy chiếc khăn này, chuyện gì sẽ xảy ra? Gia tộc Lý Thị từ thời Cao Tổ đã là trọng thần triều đình, trước có Tương quảng vũ quân Lý Tả Xa nổi tiếng, ngày nay có An Lạc hầu Lý Thái và Phi tướng quân Lý Quảng, trải qua mấy thời đại Đế vương, bây giờ thế lực trong triều đã bám rễ chắc chắn, trong quân đội càng có không ít con cháu Lý thị.

So với Vệ Thanh xuất thân thấp kém phải dựa vào quan hệ với hoàng tộc để đi lên thì văn quan trong triều lại tôn dòng dõi của Lý thị hơn. Nếu Lý Cảm thật sự có lòng tương tư quý mến Lý Nghiên, sao Lý Nghiên có thể từ bỏ một gia tộc hữu ích trong việc giúp mình giành ngôi chính thất cơ chứ?

Hai người ngồi im lặng một lúc, Lý Nghiên đột nhiên hỏi: “Ngươi biết mùa xuân vừa rồi ở Tây Vực có một trận mưa đá không?”

Tôi gật đầu: “Có nghe được một chút tin tức, trong thành Trường An đột nhiên xuất hiện thêm không ít vũ nương Tây Vực, vì để kiếm sống sẽ tìm các phường hát nổi tiếng có tiền để bán thân.”

Khóe miệng Lý Nghiên nở một nụ cười kiều mị, nhưng giọng nói lại lạnh như băng: “Giá cả của mỗi phường hát tất sẽ phải hạ xuống, sau đó sẽ càng ngày càng rớt xuống, mạng người thời loạn thật chẳng hơn gì mạng chó! Một trận thiên tai vẫn còn chịu được, nhưng họa binh đao thì còn hơn cả thiên tai, tuy có ‘a bố đán,’ bọn họ lại chỉ có thể trở thành ‘a bố đạt lặc’ thôi.”

Tôi nói: “Sự tình không như nàng nghĩ đâu, các phường hát dưới tên ta đều không được hạ giá, các phường hát khác vẫn chưa đủ năng lực ảnh hưởng thị trường.”

Trong mắt Lý Nghiên ánh lên nét ấm áp, nàng nhìn tôi gật đầu: “Ngươi vì bọn họ mà lưu lại một đường sống.”

Tôi cười nhạt: “Hạ giá chưa chắc đã có lợi, hôm nay hạ giá thì đơn giản, ngày mai muốn lên giá lại không dễ, làm gì phải tốn nhiều công sức như thế chứ?”

Lý Nghiên bật cười: “Ngươi đúng là tính tình kỳ lạ, người ta đều chỉ mong được khen được thưởng, ngươi thì ngược lại, làm việc gì cũng không muốn dính líu một tí gì đến bản thân mình, luôn sợ người ta coi mình là người tốt.”

Tôi nói một cách lạnh nhạt: “Ta và ngươi không giống nhau, tuy ta lớn lên ở Tây Vực, nhưng không hề có cảm tình gì Tây Vực cả, cũng không có tâm tư giúp đỡ Tây Vực, những việc ta làm chỉ là vì kinh doanh phường hát thôi.”

Lý Nghiên khẽ thở dài: “Tuy ta rất hy vọng ngươi và ta giống nhau, nhưng mấy chuyện này không ép buộc được. Chỉ cần ngươi không phản đối tất cả những gì ta làm, ta đã rất vui rồi. Bà chủ lớn, gần đây việc kinh doanh thế nào rồi?”

Tôi cười hành lễ với nàng: “Nhờ hồng phúc của nương nương, việc kinh doanh của tiểu nhân không tệ.”

“Ca ca của ta khỏe không?” Ý cười trên mặt Lý Nghiên chợt ảm đạm đi.

“Thỉnh thoảng ngươi cũng phải được gặp Lý nhạc sư đấy chứ?”

“Gặp thì được gặp, bệ hạ thường triệu đại ca gảy đàn, ta đôi khi cũng sẽ nhảy múa theo nhạc, nhưng không có cơ hội nói chuyện, vả lại ta cũng hơi sợ nói chuyện với đại ca.”

Tôi lấy một miếng điểm tâm nhỏ trên bàn đưa lên miệng: “Hiện tại nhị ca của ngươi và bang vương Công Tôn Tử kia khá thân thiết, hắn muốn chuyển ra ngoài ở, nhưng Lý nhạc sư không đồng ý.”

Lý Nghiên lộ vẻ bất lực: “Nhị ca từ nhỏ được mẹ yêu quý chiều chuộng, hành sự không cần biết trời cao đất dày ra sao, giờ ngày ngày cùng chơi với mấy kẻ con nhà giàu sang quyền quý, bị người ta dẻo mồm lừa lọc nịnh hót, sớm muộn thì cũng sẽ gây ra chuyện ầm ĩ. Tính cách đại ca quá ôn hòa thường chiều theo ý muốn của chúng ta, trong lòng lại không sợ. Theo ta thấy thì nhị ca thực ra có chút sợ sệt, kiêng nể ngươi, ngươi quay về giúp ta nói vài lời với ca ca.”

Tôi nheo mày, bất đắc dĩ nói: “Nương nương có lời, tiểu nhân xin lắng nghe.”

Lý Nghiên quở trách: “Người đừng nói chuyện kiểu này nữa, nếu nhị ca thật sự gây chuyện gì, đối với ngươi cũng không tốt.” Tôi chỉ có thể gật đầu lia lịa, Lý Nghiên lại nói: “Còn nữa, đại ca ta và Phương Như…”

Tôi từ trên sạp nhảy dựng lên: “Lý nương nương, người định thuê ta làm người hầu cho hai vị ca ca của nàng à? Chuyện này muốn ta quản, chuyện kia cũng muốn ta quản, chắc là công chúa sắp xuất cung rồi, ta cũng đi đây.” Nói xong tôi không dám nghe nàng dài dòng thêm nữa, vội vã bước ra ngoài. Lý Nghiên ở phía sau lưng mắng: “Kim Ngọc hư hỏng! Xem xem đại ca đã vì phường hát của ngươi mà thu xếp bao nhiêu vở ca múa rồi, ngươi cũng nên quan tâm một chút chứ.”

Tôi vừa ngó khỏi phòng liền nhảy giật lùi về mấy bước, Lý Nghiên lập tức đứng lên nhìn tôi đầy nghi

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT