|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
bị mất đầu trong lúc ngồi trước án thư và cũng ở Bích Đổng viện này. Lão nổi cười lên khanh khách.
- Từng hổi này, ta còn sợ ké nào ám sát ta được !
Càn Long làm vua đã lâu, việc triều chính đã ổn định. Tộc Hán đang chịu nhục làm ăn yên ổn, thời đại lão tương đối thanh bình thịnh trị. Cả nhà vua, cả tộc Mãn đã hòa cùng tộc nhà Hán cùng vui thú vui của Hán tộc và lão đã, làm chúa tể thiên hạ, hưởng phúc lộc bậc nhất. Nay gần tám mươi, sai quân đánh chiếm nước Nam thì Tôn Sĩ Nghi đã đánh đến kinh đô báo tiệp thắng lợi liên tiếp quả là xứng đáng sự nghiệp của vị hoàng đế anh minh thần võ. Càn long càng nghĩ càng khoái trá cười vang như sấm …
Bọn thị vệ tuy bị đuổi ra khỏi Bích Đồng viện nhưng cũng chỉ lển quấn chung quanh chứ không dám đi xa để phòng khi Hoàng đế cớ nổi cơn cho gọi thì ứng tiếng kịp ngay.
Càn Long còn cho thuê một bọn sư phụ sư bá Lạt Ma Tây Tạng, võ sĩ nhà Thanh và cả hiệp sĩ Phù Tang đều có mặt trong trong đền viên minh để đề phòng toán vệ sĩ này toàn những tay trung thành, được ân sủng hậu, luôn luôn sẵn sàng chết vì chúa thượng. Hắn vừa rất tin cẩn bọn vệ sĩ ấy lại. vừa lúc nào cũng bi ám ảnh bởi “thiên mệnh” docái chết mất đâu của vua Ung Chính.
Càn Long đọc sách đến khuya rồi trở về Bắc cung nghỉ ngơi cùng hoàng hậu.
Chương 4: Mưu Đoạt Lại Bạt Quang Kiếm
- Nương tử ôi, không phảí đức vua nào cũng đường bệ huy hoàng … và sạch sẽ đâu, vì thế cái mưu của ta đêm qua chỉ là kế mọn qua đỡ một đêm. Khi Hoàng thượng đã quen cái mùi khốn khổ ấy thì nương tữ liệu làm sao.
Phướng Trì xấu hổ cúi mặt tần ngần khi nghe lão thái giám già nói. Đợi cho nàng bình tâm trở lại,lão tiếp Sau buổi tan chầu, Hoàng thượng,vẫn nhắc đến nương tử Nếu nàng.. thơm tho hơn chút nữa chắc chắn sẽ trở thành ái phi của Hoàng đế.
Ái phi của một ông già như … cụ tổ thế thì thật là khổ Nếu lão giúp ta một việc tự ta sẽ thoát được nơi này.
Lão thái giám.
- Lão biết cô nương là một kiếm khách. Nếu muốn định táo Nương tử cho cô uống tách trà do bọn cung nữ dâng trước giờ Hoàng đế lâm hạnh đó.
Phượng Trì gật gù:
Cám ơn lão. Nhưng chàng lẽ suết ngày ta khống được uống gì sạo ?
- Nương tử hãy ăn tạm những trái cây có sẵn cũng đủ chất nước cần thiết.
Sáng sớm mai, lão sẽ đem nước lọc đến, nương tử cứ uống dù có mùi vị hơi khác một chút. Đó là loại nước giải độc nếu chẳng may nương tử ăn phải khi dủng các thức ăn tối.
Phượng Trì hỏi :
- Lão có biết thanh kiếm vàng của ta bị cất giấu nơi nào không ? Thanh kiếm có chuôi nạm vàng đó.
- À thanh báu kiếm mà Trương Triều Long đem về dâng, vua rất thích và đã sai cất vào kho báu vật. Kho này chỉ có Hờa Thân là được giữ chìa khóa thôi. ở đó báu vật khắp nước chất cao như núi và so với muôn vàn báu vật khác thì thanh kiếm trở l ên bình thường.
Lão hãy cố gẩng tìm lại giùm tôi, ở chuôi có khắc ba chữ Bạch Quang Kiếm.Lão thái giám hơi tư lự rổi nói:
- Việc này ắt phải nhờ đến Vương tử Hòa Thân, để lão sẽ lập mưu cho Hoàng đế hạ chỉ bắt Hòa Thần dâng kiếm thì mới mong tìm lại được. .
- Lập mưu để Hoàng đế hạ chỉ dâng kiếm quả là khó quá!
Lão thái giám nhếch đôi mép nhăn nheo :
- Mưu này chỉ có nương tữ mới thực hành được. Hãy chịu khó một chút. Tối nay khi vua đến, nương tử nhân cơ hội ngoài trời tuyết phủ đầy hãy làm bộ vui vê xin vua bày tiệc múa kiếm và xin được ân ban kiếm cho nàng. Vua Càn Long có một thú vui là xem các phi tần múa kiếm trước khi giao hoan nên thỉnh thoảng cũng có mời các đạo sĩ vào cung dạy các cung nữ vũ điệu lồng trong các bài kiếm rất đẹp mắt. Chỉ có kế ấy mới mong nhìn thấy được Bạch Quang kiếm mà thôi.
Phượng Trì vui mừng lộ ra nét mặt :
Có Bạch Quang kiếm trong tay tôi sẽ tự tin hơn nhiều. Lúc ấy tôi sẽ tự thoát thân mà không để liên lụy cho lão.
Lão thái giám cần thận dặn dờ :
Nương tử chớ khinh thường. Càn Long nội ngoại công phu đều tuyệt đỉnh, chung quanh lại có bọn Ban Thiền, Đại Lạt Ma và bọn Sài Điều Thục, Đào Hoa Anh Tử, nhà sư phái Côn Lôn là Đoàn Châu bảo vệ khổ mà thoát được đó.
- việc Đó hậu sự sẽ hay. Lão hãy biết cố giúp ớm Bạch Quang kiếm đi đã.Cả hai dang bàn định thì có cung nữ đem lệnh gọi của Càn Long đến.
Hiện nay Càn Long đang ngự yến ở điện Tập Hiền với các hoàng tử. Đêm xuống dần, trời lạnh giá và Càn Long đang say sưa trong rượu nồng với hoàng tử và các quan dại thần về tin vui thấng trận liên tiếp gởi về tạo niềm phấn khởi cho mọi người.
Khắp cung điện hiện nay đầy những lời chúc tụng, tâng bốc, tầng công ào ào tuôn ra theo những vò mỹ tửu trong cuộc chinh phục nước Nam. Các cuộc truy hoan được phép mở tự do trong cung cấm và các trò vui cũng được tổ chức, nào múa hát, đàn địch, đánh vật, múa gươm và đủ loai bài bạc sát phạt lẫn nhau.
Trong cơn cao hứng, Hoàng đế cho triệu lão thái giám tới Trong cơn say chếch choáng, lão vua nhìn lão thái gìám bằng đôi mắt đỏ ngầu:
- Lệnh cho gọi tất cả cung phi mỹ nữ và đội nữ nhạc ở Tây cung đến đây múa hát cho ta và các đại thần xem đêm nay.
Lão thái giám vâng lệnh và mang đi thực hiện ngay Lát sau một toán cung nữ nghe thường vũ y lộng lẫy mùi thơm sực nức kéo vào điện Tập Hiền. Hắn nhìn quanh một lúc rồi phán :
- Sao không thấy Cần Chánh điện học sĩ Hòa Thân có mặt trong đêm vui nầy . Hãy gọi hắn đến ngay chơ ta !
Thực ra trong triều không ai được nhiều ần sủng, bằng Hòa Thân, y nói gì vua cũng nghe và khi đón nhận được bất cứ phấm vật gì, vua đều chia xẻ cho tên nịnh thần ấy. Hắn còn được vua tln cẩn traơ giữ chìa khóa khơ báu vật nội cung.
Trong triều tính đa số không ai ưa tính khi gian xảo lại cao ngạo của y nhưng cũng không có ai dám can đảm chống lại y Tuy vậy, Hòa Thân lại thích kết bạn với đám hoạn quan để nắm được mọi bí mật của nội cung và do đó y rất coi trọng lão họ Điền là lão thái giám già nhất trong cung.
Đức Hoàng thượng hạ chỉ triệu ngài đến đự yến.
Hòa Thân trố mắt :
- Triệu ta đến điện Tập Hiền để đánh bạc trong khi cung Chiêu Dương lại bỏ trống rỗng. Tập Hiền điện là nơi chỉ tổ chức những lễ nghi trang trọng sao lại cho tụ tập làm những cuộc ăn chơi bê bối như thế được ?
Lão thái giám họ Điền cười nói :
- Mời Vương gia cứ việc đến chầu Hoàng thượng mà biện bác về việc ấy.
- Hòa Thân đành lặng lẽ vào thay áo mũ ra đi. Càng về đêm trời càng lạnh thấu xương. Tuyết rơi tững mảng lớn và đóng thành một lớp băng trên khắp hoàng cung.
- Mấy tên khiêng kiệu tê cóng nên Hòa Thân đành đánh xe ngựa cùng lão thái giám đến điện Tập Hiền. Dọc đường nhìn lão thái giám già ngổi yên nhìn tuyết phủ, Hòa Thân hỏi:
- Dường như lão không cảm thấy lạnh ?
Lão cười khẩy :
- Lạnh nhiều quá rồi, đâu còn cảm giác nữa.Loại ngựa q
quý Hắc Long Giang đã quen chịu lạnh mà đêm nay hai đôi chân còn run lập cập phải cố gắng lắm mới đưa được hai người đến điện Tập Hiền.
Lúc này trong tòa đại sảnh đèn nến sáng như ban ngày,vưa quan ngã nghiêng say sưa rượu thịt gái đẹp to bông lò sưởi nên không ai cảm thấy lạnh. Đầy cung điện là tiếng cười khanh khách, tiếng chúc tụng, tiếng nỉ non của các kỹ nữ và tiếng cấu chí nhau của các trò chim .chuột Cảnh huy hoàng xa hoa khác hẳn cảnh gió vùi tuyết dập những con người lầm than nheo nhóc chết gục vì đói lạnh bên đường Yên Kinh …
Chợt Càn Long nửa anh nửa say cất tiếng hỏi lão thái giám họ Điền Vẫn còn thiếu một người, ta muốn nàng gái Việt đến vui cùng ta đêm nay!
- Dạ ! Dạ !
Mau đem khinh kiệu rước nàng đến ngự yến với trẫm!
- Tâu vâng !
Lão thái giám vội vàng gọi kiệu, tám tên thị vệ toàn những tên hộ pháp nội công cao diệu, chúng hầu như coi thường cái rét chỉ mặc mốt áo đa theo kiểu vệ sĩ, lập tữc nâng kiệu chạy như bay đến Tây hội.
Phượng Trì đang ngồi khoanh chân trên giường ngà, nàng vẫn mặc chiếc áo mỏng bàng lụa Hàng Châu vàng óng ả Nàng ngồi khép chân như các vị sư thịnh tọa, hai mắt lim dim, hai bàn tay đặt vào nhau trước huyệt đan điền, nghĩa là nàng đang tập trung công phu luyện khí cho hơi thở điều hòa. Càng lúc nàng càng không quan tâm gì đến cái rét nứt da ngoài trời đến khi gió lùa qua khe cửa nội cung, khi lão thái giám đấy cửa bước vào :
- Nương tử ! Nương tử !
Nghe tiếng gọi, Phượng Trì xỏ chân vào đôi hài bước xuống giường :
Trời lạnh thế này mà lão đến đây làm gì ?
Lão lùn khoát tay nói vội :
- Mau mau mặc triều phục đến điện Tập Hiền ngay !
Có cã Hòa Thân nữa đấy!
Nàng hiểu ý vội vã trang điểm ra đi, việc này cũng mau thôi vì chung quanh nàng luôn luôn có bốn ả cung phi lo việc trau chuốt cho nàng.
Lão lùn dặn:
- Nương tử nhớ mặc áo ấm, bên ngoài trời lạnh kinh khủng lắm !
Phượng Trì gạt đi :
Để mặc ta, cứ cho áo ấm vào kiệu khi đến ta sẽ dùng tới.Lão thái giám hạ giọng :
Nhớ những lời dặn của lão nhé ! Đêm nay rất … đẹp trời!
Phượng Trì lầng lặng gật đầu bước lên kiệu.
Bọn vệ sĩ lại liều mình trong giá rét phóng như bay qua vườn Viên Minh trở lại điện Tập Hiền.
Quả nhiên khi nàng đến, vẻ đẹp lộng lẫy của nàng sáng rực như một vầng trăng hiện giữa ánh lưu ly mờ mờ.
Càn Long kêu lên:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




