|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
kiếm rất tuyệt vời.
Lúc này hai lãọ ãn mày mới nói :
- , Nghe có thanh “Bạch Quang kiếm” danh trấn giang hỗ nên bọn tôi mới đến xin được chíêm ngưỡng. Mong nhà vua cho thưởng thức tuyệt kỷ của mỹ nhân.
Càn Long vời Phượng Trì đến :
- Ái phỉ ơi ! Nàng hãy vì trẫm mà cho xem lại khúc Luân vũ kiếm lần nữa đi !
Lúc này đầu óc Phượng Trì đang rối bôi vì suy tính cách thoát thần, nghe Càn Long ra lệnh nàng liền bước ra sánh điện vung thanh Bạch Quang kiếm lên, lần này nàng múa bài Thái cực kiếm của phái Võ Đang.
Lão chột mắt reo lên :
- Thật là hảo kiếm pháp Không sơ hở một li nào cả!
Lão mặt vàng :
Kiếm pháp đã tuyệt mà nội lực còn ghê hồn ! Nếu không có khing công cao thâm thì không múa nổi Thái Cực kiếm, nhưng tại sao cô gái Việt lại học được Thái Cực kiếm của chân phái Võ Đang sơn ?
Vua Càn Long cười lớn, giải thích ra bộ am tường :
Có lạ gì chuyện người Việt biết tường tận võ học hay văn học Trung Quốc ?
Võ Đang tạ Thái Cực quyền, Thái Cực kiếm theo tinh thần Nhu thắng Cương của Lão Học,mà hai lão có biết chăng ?
Lão vua dừng lôi ngang làm lão chột sốt ruột :
Nhà vua bão chúng tôi biết gì ?
Vua Càn Long nói :
Có biết Lão Tử là người nước Việt thuở xưa ở phương Nam không ?
- Sao có chuyện lạ thế ?
Đông Bách Việt từ thời Xuân Thu chiến quốc đã làm chúa Trung Nguyên khá lâu. Họ ở rải rác khẩp nước ta tữ Ngũ Đài sơn đến vùng Lướng Quãng ngày nay. Vì thế mà … Nguyễn Huệ dọ dẫm sang đòi đất Lượng Quảng cho người Việt. Quyền kỳ thư cổ nhất của người Việt là quyển Lạc thư. Lạc là Lạc Việt, thư là sách. Sách của người Việt, Lạc thư với Hà đồ là nền tảng để Khổng Tử soạn ra bài Dịch về vũ trụ quan đời cổ.
Lão mặt vàng hỏi gằn :
Thế nhà vua có định trả đất Lưởng Quảng cho Nguyễn Huệ hay không ?
Vua Càn Long ngoảnh lại nhhl Phượng Trì mà nói :
Người đẹp vừa dừng tay. Ta tiếc nay đã tám mươi rồi mà người đẹp nhất thiên hạ hãy còn quá trẻ. Nếu ta còn sống đến trăm năm nữa, ta sẽ đem Lưỡng Quảng mà tặng cho kiều nữ này đây.
Càn Long trong cơn cao hứng ba hoa cười nói :
Không biết lão vua già này nói thật hay đùa nữa. Phượng Trì đã dừng tay lại, mắt không hề đổi sắc. Lão một mắt khen:
Người đã đẹp lại càng tài hoa !
Lúc này đêm đã hầu tàn, tất cả đều có vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ. Vua Càn Long hạ lệnh cho mọi người cứ tự nhiên nghỉ ngơi ở đây hoặc ra về tuỳ ý.
Nhưng bên ngoài trời lạnh thấu xương nên không ai muốn lặn lội trong tuyết rơi ra về cả. Còn Càn Long và hai lão hành khất vẫn như quên cả tuổi già và đêm sâu giá lạnh, cùng ngồi tụm lại với nhau mà tiếp tực hồi ức miên man về câu chuyện ngây xưa ở Giang Nam …
THOÁT KHỎI ĐIỆN TẬP HIỀN Kiếm pháp múa thì đẹp lắm ! Nhưng chẳng biết nàng có giỏi phép giao đấu hay chăng ?
Nghe lão già mặt vàng nói, Càn Long bèn gật gù :
Ta cũng muốn thử xem tài giao đấu của người đẹp Còn võ công của nhị vi, chắc có hơn hồi xưa chứ ?
Hai lão cùng đáp :
Mặc dù tưổi càng ngày càng già, nhưng chúng tôi cũng vẫn thường xuyên luyện tập. Hay nhà vua muốn chúng tôi thử kiếm với ái phi của nhà vua?
Càn Long nói:
- Không phải ta coi thường tài nghệ của nhị vị lão huynh nhưng ta ngại nhị vị đã bỏ nghiệp võ để hòa nhập với cỗ cầy sự vật hòa nhập với tạo hóa mà sổng an nhiên tự tại cả rồi, Nay vị lãọ huynh cho ta được thưởng thức tuyệt kỹ công phu ngày nào thì đại hông phúc cho ta lắm !
Nhà vua quay sang Phượng Trì vẫn còn ở sân :
Các đại thần đã vào nghỉ. Ta mong ái phi hãy vì ta mà biểu diễn vài đường tuyệt nghệ với nhị vị lão huynh đây.
Ta rất yêu quý nàng, xin đừng tữ chối ý ta Phượng Trì đã có chủ tâm bèn nói :
- Xin thánh thượng cho phép tiện thiếp ra trước tiền đình lộng rãi để “đối kiếm” cùng nhị vị lão sư phụ đây.
Vua Càn Long ưng thuận ngay, còn bảo thị vệ lấy thêm áo da cừu ban tặng người đẹp và cả hai lão tiền bối.
Dưới ánh đuốc và đèn lưu ly sáng loáng, Phượng Trì mặc áo ngự hàn trăng như tuyết càng làm cho nhan sắc nàng ửng sáng hẳn lên, rực rở như một nàng tiên trong thần thoại.
Phượng Trì cầm ngang ngọn Bạch Quang kiếm bước ra sân. Còn hai lão hành khất sau khi bàn định ai sẽ đấu trước lão mặt vàng bèn nói với Càn Long :
- Xin bệ hạ cho lão mượn đỡ thanh Long Tuyễn kiếm.
Càn Long lập tức đưa ngay gươm báu của mình cho lão hành khất. Sở dĩ cử chỉ nhà vua không chút e ngại vì chính trước kia, hai người này đã tững cứu Càn Long thoát chết ở Giang Nam để sau đó trở thành đôi bạn chân thành.
Lão trượng nhân tuốt thanh Long Tuyền kiếm, một luồng hồng quang đỏ rực như lửa, dường như tự thân báu kiếm bốc ra sức nóng làm tan cã khí lạnh quanh mình.
Đó là báu kiếm có trên đời, nhờ có nó mà nhà vua đã bao nhiêu lần thoát khỏi sự ám toán của kẻ thù. Lão chột mất có vẻ khấp khởi mừng thầm:
- Với “Long Tuyền báu kiếm”, thanh “Bạch Quang kiếm” của Tây Sơn khó bề đối địch. Càn Long bảo :
- Trẫm nhờ “Long Tuyền báu kiếm” mà vỗ văn trăm họ, từ lầu giữ vững được ngôi trời. Nay có dịp thử xem Long Tuyền còn kì diệu nữa không ?
Lão chột nói vói vào tai lão mặt vàng :
Đây chỉ là cuộc thử tay kiếm, lão huynh nên nhẹ tay với ái phi của đức Hoàng đế một chút. Nàng là cả một rừng hương sắc của Thanh triều Hoàng đế, có hề gì, tan ngọc nát vàng khiến Hoàng thượng buồn lòng thì mất đi lễ đạo vua tôi.
Lão mặt vâng tó ra không chú ý đến yêu cầu đó, cú diêu động thanh kiếm liên hồi … Phựơng Trì thừa biết các tay lão hiệp khách, tài ba và tính khí siêu việt nhưng thừơng ẩn tài trong dáng dấp của hạ nhân, bọn hành khất hoặc các sư sãi tà tơi cùng khổ … Vì thế nàng không dám khinh thường.
Đây chỉ là một dịp thử kiếm, nàng biết dù được hay thua cũng không quan trọng với danh dự của nàng, nàng thấy phấn khích trong lòng vô cùng. ..Phượng Trì múa Bạch Quang kiếm lướt đến tưng ra một thế “Nghinh phong chiết liễu”, lưỡi kiếm la đà như cành liễu dương ra đón ngọn gió xuân, luồng Bạch Quang kiếm chói rộng ánh sáng như soi thủng qua lớp hồng quang của Long Tuyền báu kiếm.
- Rẻng ! Rẻng ! …
Hai thanh kiếm chạm nhau ngần lên những tiếng lạnh mình, gió kiếm khua vi vu tiết ra những âm ba ghê rợn, rền rì làm sởn gáy những tên thị vệ và các võ tướng cận thần của nhà vua. Lúc này Càn Long đã thức táo hần lại.
Cuộc giao chiến ban đầu chầm chậm, về sau nhanh dần, đến một lúc cả hai tay bảo thủ như vô hình vô ảnh chỉ thấy hai đạo hồng – bạch – quang bay lượn vi vu xoắn tít vào nhau tạo nên thiên hình vạn trạng tư thế, càng phút càng linh diệu mãi thối … .
Thái cực kiếm ! Đã qua rồi. Thái hư kiếm ! Cũng qua luôn ảm dương kiếm pháp cũng đã lướt qua! Võ học kỳ thư vế kiếm pháp của phái Vỡ Đang của lão mặt vàng đã xuất đủ 108 đường tưyệt chiêu mà lạ thay, cũng chưa hạ nổi nàng thiếu nữ đất Việt.
Đối phó lại Phượng Trì chỉ sử dụng có pho “Diêu tri nữ tiên kiếm”, đó là một bài kiếm tiên của vi sư phụ ở vùng Tây Sơn lĩnh truyễn thụ. Toàn thân nàng bây giờ như một nàng tiên đang vỗ cánh bay lượn khắp năm non bảy núi.
Thế kiếm lả tả như tuyết rơi ngùn ngụt bốn phương …Càng lúc đạo bạch quang càng mở rộng chu vi, vẽ cuồn cuộn như gió vờn trăng, như mây đùa núi.
- Thật tuyệt diệu ! Xưa nay ta chưa từng thưởng thức danh thủ nào lại múa kiếm lạ thường kỳ ảo như thế ! Tự nhiên ánh hồng quang đi phụt rồi cái bóng của lão Cái Bang như chiếc pháo thăng thiên bay vút khỏi vòng kiếm quang đó, mặt mây thất sắc, đứng trơ như khúc gỗ nhưng hai chân bắt đầu run lên bần bật.
- Hảo kiếm pháp . Hảo kiếm pháp !
Lão chột mắt vừa la lớn khiến bọn nội thị và bọn đại thần đang trủm áo da cửu, quấn khăn lông thú trốn lạnh đêu bừng tỉnh lại cả. Càn Lơng đứng bật dậy đưa tay lấy lại thanh Long Tuyền báu kiếm. Lão tra kiếm vào vỏ hỏi:
- Mỹ nhân của trẫm tài nghệ thật cao diệu. Ha, ha ! Hai vị Bang chủ thành Giang Nam tài ba thế ấy mà không khuất phục được nàng ! Ha ha ! Nàng muốn đòi ta thưởng cho gì nào ?
Một lão Cái Bang tự nhiên trầm hần giọng xuống như nói riêng với Phượng Trì :
- Cô nương chờ lúc nào nữa mới thoát ra cái ngục Mãn Thanh này ? Nguyễn Phúc Chân đang chờ cô nương ở tại Quảng Tây thành nơi trấn Nam Ninh, hãy đi mau !
Phượng Trì sửng sốt vì không ngờ hai lão Bang chủ này định muốn gì ?
Đang do dự thì đã nghe giục :
- Đi nhanh lên ! Con thần mã đi tuyết bờm lông trắng như bông đang chờ nàng ngoài cửa điện Càn Long vì đứng xa chập chờn trong ánh đuốc nên tưởng họ đang thì thảo luận về kiếm pháp, bất đỏ cả ba cái bóng thóat phóng vút ra khỏi dãy tường, cao ngoài bờ thành, sau đó bóng họ chập chờn lẫn khuất trên nền tuyết.
- Đến đây, Càn Long và bọn thị vệ đã tỉnh ngộ Lão vua già gầm lên như sấm – Điện tiền chỉ huy sứ Ngự lâm quân ! Các đại hiệp khách ! Tất cả hãy đuổi theo bắt cã bọn về cho trẫm.
Hằng trăm dũng sĩ, ngự lâm quân, hiệp khách vũ khí đầy mình vội vã phóng ngựa đuổi theo ba người đã chìm sâu trng tuyết không màu.
Xa tít ngoài thành Yên Khi bên những ngọn núi mờ mờ trong tưyết phủ, sau khi chia tay công hai lão hiệp ăn mày, Phượng Trì sải tuấn mã nhắm hướng Quảng Tây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




