|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hàng đó chỉ có một cái bàn, trên bàn có mật tấm kiếng Bát quái, một cây thước mun chứ còn thứ gì khác.
Tấm vải trải bàn có vẽ hai bức tranh, một bức là bộ mặt người, một bức vẽ hai bàn tay, mặt người râu năm chòm, trông rất cổ quái, có chú thích hơn 100 danh xưng của các bộ vị, bàn tay vẽ chỉ tay rất rõ, mỗi đường chỉ đều có tên. Trên bàn cắm một cây cờ, trên cây cờ phất phơ tấm vải trắng, trên vải trắng có chữ đen: ” Bố y tướng”
Có một người ngồi cạnh bàn, dáng vẽ nhàn nhã, mặc trường bào bằng vải gai, khuôn mặt hệt như bức vẽ trên tấm vải.
Ai vừa nhìn cũng nhận ra người chủ quày hàng đó là một thầy tướng số giang hồ chuyên đóan việc rủi may.
Người đang nhờ ông coi tướng là một nhà sư mặt mày rầu rĩ.
Thầy coi tướng cầm bàn tay nhà sư, xem xét kỹ lưỡng, tựa như chẳng hề hay biết chuuyện xảy ra trên phố.
Đột nhiên Văn Cửu Cônng phát giác ra con phố vốn đã vắng tanh nhưng bỗng dưng lại xuất hiện thêm hai người.
Thù Ngũ Hoa cảm thấy quày hàng đó đã có từ trước nhưng không biết hai người này có mặt từ lúc này. Trương Hạnh Thủ cảm thấy hai người này và quày hàng đã tồn tại, nhưng chẳng hiểu sao cũng không lưu tâm, bây giờ mới để ý thì thấy họ chướng mắt quá.
Thầy tướng số và nhà sư chẳng hề hay biết gì.
Thầy tướng số vẫn ngắm nghía chỉ tay của nhà sư, nom dáng điệu ông ta tựa như đang vắt óc ngẫm nghĩ cho nước cờ tiếp theo chứ không phải đang xem tướng.
Chỉ nghe nhà sư hỏi:
- Lão nạp chỉ mong được chết, chả lẽ không chết được sao?
Thầy tướng số nói:
- Tất cả đề do số mệnh, con người chẳng làm gì khácđược, có cố cũng vô ích. Hai chân mày đắiu đều có đường phúc thọ, nhân trung sâu rộng, quyết không thể chết yểu.
Nhà sư vỗ bàn nói:
- Bộ mặt lão nạp khổ sở thế này, sợ gì không chết được!
Thầy tướng số nói:
- Đúng là đại sư có bộ mặt khổ sở thật, nên chắc chắn trải qua nhiều gian nan, có điều không chết được đâu, hơn nữa đại sư địa các đầy đặn, hai tai buông dài, chắc chắn là tướng trường thọ.
Nhà sư nổi cáu:
- Ta cứ chết để xem ngươi nói có đúng không!
Thầy tướng cười rằng:
- Sống chết đã định sẵn, cưỡng cầu làm chi?
Nhà sư đập bàn nói:
- Ta cứ chết cho ngưỡiem!
Lão đứng phắt dậy, bốc người lên không trung như con ó rồi cả thân người với cái đầu bóng loáng lao bổ vào vách tường như một trái đạn.
Biến cố ấy thật kinh người, thầy tướng chợt lạng người, chặn giữa nhà sư với bức tường.
Với đà lao bổi tới của nhà sư, thầy tướng chắc chắn sẽ vỡ bụng, Vãn Phi không khỏi buộc miệng la lên:
- Đừng!
“Bốp” một tiếng, cái đầu trọc lóc của nhà sư đã húc trúng bụng của thầy tướng.
Thầy tướng hóp bụng vào, ôm trọn cái đầu của nhà sư, rồi lại hít một hơi đẩy ra, hất nhà sư bay bổng lên không. Nhà sư nhẹ hàng hạ xuống đất mà đầu chẳng vỡ, bụng củng thầy tướng cũng chẳng hề hấn gì.
Chỉ thấy nhà sư mặt khổ nổi giận:
- Ngươi xem tướng chẳng đúng!
- Ồ!
Nhà sư nói:
- Nếu đúng, ngươi không cần phải ngăn cản, để xem lão nạp có chết được không!
Thầy tướng thở dài:
- Nhìn người tìm đến cái dhết mà không ngăn cản, thật là trái lẽ vậy!
Nhà sư mắng:
- Mặc kệ ngươi có lí hay vô lí, lão muốn chết, ngươi chớ cản đường!
Thầy tướng mỉm cười:
- Chỉ sợ tại hạ không ra tay, đại sư cũng không chết nổi đâu.
Nhà sư lại phóng vọt lên, vì phóng nhanh quá nên kêu “vù” một tiếng, đang trên không trung nhà sư quát lên:
- Chuyện của lão nạp, ngươi chớ xen vào!
Quả nhiên Thầy tướng chỉ chắp tay sau lưng đứng nhìn.
Chỉ nghe “ầm ” một tiếng, nhà sưnhư một quái điểu khép cánh lao vào vách tường, gạch đá vỡ nát, cát bụi bay mù mịt, bức tường thủng một lỗ to tướng. Trong nhà vọng ra tiếng kêu hoảng.
Lát sau chỉ thấy nhà sư sờ đầu, bò ra, mồm lẩm bẩm:
- Quên mất tản công, không chết được, làm lại lần nữa.
Rồi toan phóng lên lần nữa.
Thầy tướng nói:
- Đại sư, vậy là ông không đúng rồi!
Nhà sư gãi đầu nói:
- Ta chết một lần không được, thì chết lần thứ hai, chết được hay không là việc của, việc quái gì đúng với chả sai.
Thầy tướng cười nói:
- Ông chết là việc của ông, nhưng cớ sao chỉ vì muốn chết mà làm sập tường nhà người ta, thế chẳng phải đã sai rồi sao?
Lúc này nhà sư mới vỡ lẽ ra, vỗ vỗ đầu, bên tai chỉ nghe tiếng trẻ nít khóc với tiếng dỗ dành dọa nạt của người lớn.
Thầy tướng thản nhiên nói:
- Đức Phật nói nhân quả tuần hoàn, đại sư tạo nghiệp, theo lẽ phải trả đấy!
Nhà sư toát mồ hôi ròng ròng, vái dài nói:
- Mong tiên sinh chỉ điểm!
Thầy cười mỉm cười:
- Đại sư đã phá bức tường này,vậy phải xây lại cho người ta!
Nhà sư nói:
- Xin hỏi tiên sinh, hôm nay lão nạp không chết được, vậy chừng nào lão nạp mới về Tây thiên?
Rồi lão quay vào trong lớn tiếng nói:
- Thí chủ bên trong đừng sợ, lãm nạp làm hư bức tường, chắc chắn sẽ sửa lại!!
Thầy tướng mỉm cười, an ủi:
- Đại sư có tướng phúc thọ, cớ gì phải cầu tử?
Nhà sư nói:
- Chính vì thế gian quá khổ, lão nạp phải chết thôi!
Thầy tướng lắc đầu cười:
- Được, để ta xem lại.
Hai người lại ngồi vào bàn xem chỉ tay.
Hai người này xuất hiện khiến Trương Hạnh Thủ, Thù Ngũ Hoa, Văn Cửu Công đều sửng sốt, bất giác nhớ đến hai nhân vật trên giang hồ, một người là Cầu Tử đại sư chùa lớn không nhận miếu nhỏ không tiếp, tự thâm ngộ thiền cơ, võ công cao thâm khó lường nhưng luôn quyết tìm cái chết; người kia là là nhân vật kiếm tiên dị nhân nhất lưu trong lời đồn của giang hồ.
Nhưng Trương Hạnh Thủ, Thù Ngũ Hoa, Văn Cửu Công chỉ nhớ có một nhân vật như thế, họ không cho rằng thầy tướng này là người đó, bởi vì họ không tin rằng thầy coi tướng lang thang trên giang hồ này lại là nhân vật ghê gớm tỏng lời đồn kia. Hơn nữa họ cũng chẳng tin quả thật lại có một nhân vật ghê gớm như thế trong lời đồn.
Lời đồn trong giang hồ đa phần là thêm mắm dặm muối, nhất là trong thời buổi tai họa liên miên, giặc cướp như rươi, dân tình khổ sở, tiểu nhân nắm quyền , lộng thần tác quát, những lời đồn đó càng lan nhanh.
Cho nên họ chỉ ngại Cầu Tử đại sư.
Nhìn thấy thân pháp phóng vọt lên rồi lao bổ xuống đúng là bất phàm, nếu đúng là Cầu Tử đại sư thì quả là nhân vật khó xơi đây.
Nhân vật như thế, ba người đều không muốn trêu vào.
Chonên Trương Hạnh Thủ hạ giọng nói nhanh:
- Bắt về, từ từ róc thịt!
Thù Ngũ Hoa lập tức ra tay.
Thù Ngũ Hoa không có ngón tay, cho nên y vung chưởng vỗ về phía Vãn Phi, chưởng này trông bình thường nhẹ nhàng, Vãn Phi rất lanh lẹ, tiếp ngay chưởng đó.
“Bốp” một tiếng, Vãn phi cũng chẳng thấy chưởng đó mạnh mẽ gì cả, chỉ khi tiếp chưởng rồi, Vãn Phi chợt thấy lòng bàn tay tê nhói, cảm giác đó dần dần lan khắp cánh tay, bả vai, vào đến buồng tim, hai chân cũng bủn rủn, ngực đau âm ỉ, chỉ muốn gục xuống.
Thầy tướng nói:
- Đó là Vô chỉ chưởng, ngươi không tiếp được đâu!
Trong lúc mê man, Vãn Phi nghe được câu nói, thều thào kêu:
- Tiều bối cứu mạng…
Thầy tướng vẫn xem chỉ tay cho nhà sư:
- Chỉ tay của ông rối loạn, chắc chắn tâm trạng rối bời, nhưng đường sinh mệnh và sức khoẻ lại sâu đậm, đứt gãy ở phần đầu, có đường chỉ hình vuông đóng khung lại, nối liền phần gốc của đường vận mệnh, cho nên gặp nguy nhưng không hiểm, gặp rủi hóa may, có quý nhân phò trợ, tuổi thọ lâu dài, chắc đó là do ông làm nhiều chuyện tốt.
Nhà sư nhăn nhó nói:
- Nhưng lão nạp chẳng thiết sống nữa.
Thầy tướng nói:
- Ông nên tích đức nhiều, bớt tạo nghiệp chướng, ngày chắc chắn sẽ sống những ngày tháng yên vui.
Rồi ông ta ra chiều suy nghĩ, nói:
- Cho nên khuyên người đời tha được thì cứ tha, nếu không thiện ác đáo đầu chung hữu báo…
Mấy câu đó rất nhẹ nhàng nhưng bọn Trương Hạnh Thủ đứng cádh xa cả trượng mà nghe rõ mồn một, ai nấy giật nảy mình như ăn một cái tát tai.
Thù Ngũ Hoa loé lên tia nhìn lạnh lẽo, dợm bước tới.
Trương Hạnh thủ nói:
- Cứ mặc hắn, hắn không gây với chúng ta, cứ bắt tên tiểu tử này về đã.
Văn Cửu Công cũng nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng vàng ệch:
- Được!
Rồi đưa quải trượng móc Vãn Phi đặt lên lưng lừa.
Thầy tướng chợt nói:
- Đại sư có biết tại sao khi đường sinh mệnh bị đứt, nếu được đường ngọc chặn bốn bên thì ngày sau sau dù gặp nguy cũng thành an không?
Nhà sư lắc đầu.
Thầy tướng lớn giọng nói:
- Đó là vì hành thiện nhiều, đường ngọc tân thường xuất hiện trong lòng bàn tay của người hay hành thiện. Làm lắm chuyện ác sẽ chuốc lấy cái chết!
Thù Ngũ Hoa nổi cáu la lớn:
- Tên thuật sĩ giang hồ kia, ngươi nói nói vớ vẩn gì đó?
Thầy tướng vẫn cắm cúi xem chỉ tay cho nhà sư:
- Ỷ mạnh cầu thắng, rốt cuộc cũng chẳng được trò trống gì. Có lòng thương người, gặp nguy sẽ được cứu.
Văn Cửu Công cười lạnh:
- Ta xem thử ngươi được ai cứu!
Trương Hạnh Thủ không muốn gây thêm chuyện, vội nói:
- Mặc hắn, đi thôi!
Văn Cửu Công chúm môi huýt sáo, con lừa què phóng nhanh, một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




