watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1658 Lượt

Nhiễm cười lớn: “Dũng sĩ Tỵ Tuyết thành quả nhiên danh bất hư truyền, Khốc Liệt cũng trọng thưởng cho ai lấy được đầu đại ca, chúng ta giúp hắn đỡ mất một khoản…”

Ba người định kế xong, không còn lo truy binh đuổi tới, để giảm tải cho chiến mã liền bỏ hết đồ ăn lại, chỉ giữ một túi nước uống.

Hồng Cầm ở nguyên một chỗ, theo lời dặn của Hô Vô Nhiễm, dùng dao cắt một miếng bằng bàn tay trên yên ngựa, buộc vó.

Hô Vô Nhiễm cùng Kha Đô lại tìm một gò cát cách đó hơn một dặm náu mình, đeo trường đao lên eo, tay cầm cung tên, đợi sa đạo tới. Họ đứng dưới ánh sao như hai pho tượng sừng sững ngàn năm.

Không lâu sau, phía trước tối om cuồn cuộn cát bụi, tiếng người và tiếng ngựa vang lừng, càng lúc càng gần.

Hô Vô Nhiễm cười: “Khốc Liệt vương tử vạn vạn lần không ngờ chúng ta dám quay lại phản kích, hiện giờ hắn đang chí đắc ý mãn. Nhất định ta phải cho hắn biết Tỵ Tuyết thành đệ nhất dũng sĩ lợi hại thế nào.”

Kha Đô lúc đầu nghe đến tên Tỵ Tuyết thành đệ nhất dũng sĩ cũng không để ý lắm, nhưng dọc đường thấy Hô Vô Nhiễm gặp nguy hiểm không kinh hãi, hành sự trầm ổn, mưu lược quyết đoán, dũng mãnh vô cùng, bất giác càng bội phục, trầm giọng hỏi: “Được cùng Hô đại ca sánh vai chống địch, thật sự thống khoái.”

Hô Vô Nhiễm mỉm cười không đáp, thần sắc y kiên nghị, song mục như điện, tay giương tay kéo, cây cung cứng căng hết cỡ, lạnh lùng nhìn tên sa đạo đầu tiên lọt vào xạ trình trong vòng trăm bước, quát vang lạnh lùng, mũi tên như sao băng xạ vào đêm đen.

Một tiếng kêu thảm thiết truyền lại từ xa trong màn đêm đại mạc, tên sa đạo đi đầu trúng tên, ôm yết hầu gục xuống, mũi tên xuyên qua thân thể vẫn chưa hết dư kình, tiếp tục trúng tên thứ hai, máu bắn tung lên dưới ánh sao tựa như một đóa hoa thê lương.

Chỉ một mũi tên mà sa đạo chết mất một tên, bị thương một tên.

Khốc Liệt vương tử cưỡi một thớt hoàng mã thần tuấn nhất, đi ở giữa đội ngũ sa đạo, vừa tiếp nhận lời chúc tụng của thủ hạ vừa nghĩ cách bắt được mỹ nữ Hồng Cầm của Tỵ Tuyết thành rồi giày vò một phen.

Hắn vừa dẫn Cuồng Phong Sa Đạo phục kích thành công, giết sạch hơn ba mươi Tỵ Tuyết chiến sĩ, thu được khá nhiều da dê, đang lúc hứng chí nhất, tính rằng chỉ phải

đuổi theo ba kẻ, trước mặt lại có lưu sa cản đường, coi như đối phương thành đồ trong túi, nên cũng không phái kị sỹ đi trinh sát. Nào ngờ đối phương lại chủ động phục kích, trong lúc bất phòng, hai huynh đệ đi trước đã gục ngã, trận thế phe mình đại loạn, hắn đang kinh hãi, vừa kịp nhận rõ phương hướng địch nhân, tên của Kha Đô bắn tới, một tên sa đạo khác trúng tên rớt khỏi lưng ngựa, tiếng chửi rủa đồng loạt vang lên.

Cuồng Phong Sa Đạo đều trải qua nhiều trận chiến, ứng biến cực nhanh, tuy được thấy uy lực của Hô Vô Nhiễm nhưng vẫn không sợ, theo lệnh của Khốc Liệt vương tử, hai chục kị sĩ đi đầu vung đao xông tới, số còn lại chấn chỉnh đội hình, bình tĩnh tản ra chặn đường rút của hai người, hiển nhiên đã được huấn luyện.

Nhất thời cả Bộc Hỏa Sa Mạc vang lên tiếng hò hét.

Hai người có ý dụ địch, vừa bắn vừa lùi, Hô Vô Nhiễm liên châu phát ra chín mũi tên, chín tên sa đạo gục xuống, Kha Đô cũng không tệ hơn, bắn chết được chín tên sa đạo, bất giác y cũng sinh lòng khâm phục tiễn thuật của đối phương.

Thuật huấn luyện ngựa của sa đạo trên đại mạc quả nhiên xứng danh, sau mấy hơi thở, đội tiên phong hơn hai chục tên đã đến gần năm mươi bước. Hô Vô Nhiễm lùi đến sát vùng lưu sa, soái kỳ của Khốc Liệt vương tử ở cách một dặm, muốn dụ đại binh của địch, tất phải giải quyết hơn mười tên sa đạo đã, bèn cười vang với Kha Đô: “Huynh đệ vừa lùi vừa dùng cung tên, ta ngăn địch nhân.” Đoạn lật tay rút trường cung trên lưng, bạt đao nhảy lên ngựa, nghênh đón tên sa đạo đầu tiên xông tới.

tới.

Kha Đô thấy Hô Vô Nhiễm không cần mình tiến sát, biết y rất tin vào võ công bản thân, cung tiễn trong tay không ngừng bắn ra, cưỡi chiến mã từ từ lui lại, lên tiếng: “Hô đại ca nên nhớ giết xong mười lăm tên là rút lui ngay, đừng quá ham giết địch.”

Hô Vô Nhiễm giục ngựa xông lên một gò cát nhỏ, rút một mũi tên ra nhưng thấy y, tên sa đạo đi đầu buông lời ô uế, mắt lộ hung quang, hung hãn vung lang nha bổng bổ mạnh xuống.

Kị binh tác chiến khác hẳn kiểu chiến đấu tầm thường, không chú trọng tiểu xảo linh động, mà thiên về thế trầm lực trọng, một bổng này hàm chứa cả xung lực của chiến mã, e rằng không dưới ngàn cân.

Hô Vô Nhiễm biết không thể lực đấu, dù chặn được đòn đánh như Thái Sơn áp đỉnh này chắc chiến mã cũng không chịu nổi. Trong khoảnh khắc đó, y bộc lộ võ công và kị thuật hơn người của Tỵ Tuyết thành đệ nhất dũng sĩ, hai chân quặp chặt, vận lực lên eo, chiến mã đang cưỡi linh xảo quay người, vừa hay tránh khỏi, y lướt qua bên mình địch nhân, đao quang xán lạn lóe lên, đập mạnh vào trường thương của địch, hoa lửa bắn tung tóe.

Tên sa đạo cầm lang nha bổng đánh hụt, lướt qua mình Hô Vô Nhiễm nhưng không kịp thu thế, cây bổng đánh xuống đất, trong tiếng chiến mã hý cắt đôi người.

Toán sa đạo còn lại thấy Hô Vô Nhiễm kiêu dũng vô cùng nhưng vẫn không sợ, hung tính đại phát, nhất thời không buồn để ý đến Kha Đô đang thoái lui, bao nhiêu binh khí hạng nặng, từ trường thương, loan đao, trọng kích, lưu tinh chùy, trảm mã câu đều tấn công vào Hô Vô Nhiễm.

“Choang choang…” mấy tiếng vang động, tiếng kêu thảm vang lên trong vùng hoa lửa cùng huyết vụ. Hô Vô Nhiễm tả xung hữu đột dùng chiêu thức tinh diệu và kị thuật linh động xuyên qua sa đạo, mấy vết thương đầm đìa máu trên vai và lưng đổi lại bằng năm xác địch nhân ngã xuống. Ba tên bị y giết, hai tên bị thần tiễn của Kha Đô kết liễu.

Hô Vô Nhiễm quay đầu ngựa, trường đao dài năm thước chỉ vào bảy tên sa đạo còn lại, cũng không thèm băng bó vết thương mà chuyển đao sang tay trái, hít sâu nhằm khôi phục cánh tay phải tê cứng vì chấn động.

Trong lúc quần chiến, y căn bản không thể tránh được mọi binh khí công tới, chỉ biết phán đoán trong sát na, dùng thân thể đón lấy binh khí có lực sát thương kém nhất. Vết thương và vết đao tuy không trí mệnh nhưng nếu cố ý tốc chiến tốc quyết, lượng máu tràn ra sẽ khiến y mất chiến lực.

Phía sau y nửa dặm là hơn ngàn tên sa đạo cùng gầm gào, tiếng vó ngựa hỗn tạp đang áp sát.

Máu tươi và cơn đau kích phát chiến chí cao vời của Hô Vô Nhiễm. Y cười vang, giục ngựa vung đao lao vào trường đồ sát thảm liệt.

“Mười bốn, mười lăm, mười sáu…” Y vận lực chém gãy một ngọn trường thương, định giải quyết địch nhân nhưng tên sa đạo cuối cùng ôm cổ gục xuống, bị tên của Kha Đô bắn hạ.

Y giục ngựa chạy quanh, thời gian tuy ngắn nhưng tình huống chiến đấu khá ác liệt, mười hai thi thể ngổn ngang, mấy con chiến mã giãy giụa trong đám binh khí gãy, máu đã bị cát hút khô, chỉ còn lại một vùng đỏ rực.

Đại quân sa đạo cách trăm bước, tên không ngừng bắn tới nhưng vì cự ly quá xa nên đến nơi đều đã hết đà, dễ dàng bị cây đao gạt xuống.

Tà áo xanh của Hô Vô Nhiễm thấm đẫm máu, không hiểu là máu của địch nhân hay bản thân, y vội xé vạt áo bao lại mấy chỗ đau rát, giơ ngón tay cái với Kha Đô: “Huynh đệ, ta giết được mười sáu tên.”

Kha Đô nghiêm mặt: “Tiểu đệ chỉ giết được mười hai tên, còn ba tên nữa mới đủ vốn.”

Hô Vô Nhiễm ngạo nghễ nhìn về phía trước, cười vang: “Muốn giết sa đạo còn nhiều cơ hội mà.”

Kha Đô ngẩng nhìn ánh trăng như nước, đại quân sa đạo cơ hồ không biết đến trận chiến, vẫn từ từ tiến tới, hiển nhiên chúng hiểu đang ở trong khu vực của lưu sa nên phải hành quân cẩn thận. Tuy chúng không tiến tới với uy thế hùng tráng, chỉ từng bước áp sát nhưng vẫn tạo ra áp lực trầm trọng.

Trong trận chiến ban nãy, Hô Vô Nhiễm tận lực lưu ý không để ngựa thụ thương, thành ra bản thân bị dính mấy vết thương, bèn thở phào rồi hít sâu một hơi, gào lớn đại quân sa đạo: “Khốc Liệt vương tử, có dám tử chiến với Tỵ Tuyết dũng sĩ Hô Vô Nhiễm chăng?”

Kha Đô thấy y đối diện với hơn ngàn địch nhân mà không hề hoảng sợ, ngược lại hào khí tận hiện, bèn giục ngựa đến đứng sóng vai, không tỏ ra khiêm cung như thường ngày mà cười vang: “Khốc Liệt mà dám đấu với ta trăm chiêu, Thiết Soái thân vệ Kha Đô lập tức tự vẫn.”

Hô Vô Nhiễm biết gã kích nộ địch nhân, hòng khiến chúng toàn lực xông lên sa vào lưu sa, y cũng tiến lên mấy bước, vừa chặn mũi tên nhắm vào mình vừa cười: “Khốc Liệt vương tử võ công thấp kém, lại nhát chết như thế, sao dám quyết chiến với Thiết Soái thân vệ, chi bằng huynh đệ chỉ thủ không công, nhường hắn mười chiêu, không thì mới mấy chiêu đã lấy được cái đầu chó má đó, ô nhục cả bảo đao.”

Hai người cười nói như không, cơ hồ không coi hơn ngàn tên sa đạo vào đâu.

Chúng sa đạo ồn ào, tiếng Khốc Liệt từ trong đám đông truyền lại: “Để lại bảo châu mỹ nữ, các ngươi sẽ được toàn thây.” Nghe hắn ngữ khí bình tĩnh, hình như không để tâm đến lời nhục mạ của hai người, không cho thủ hạ manh động.

Hô Vô Nhiễm ngạo nghễ đứng trước địch trận, cười to: “Bảo chân trên mình ta, có bản

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT