|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lĩnh cứ đến lấy.” Nói chậm nhưng diễn tiến cực nhanh, y lần tay xuống eo, cắm đao vào vỏ, gương cung lắp tên kéo căng, “soạt soạt soạt soạt”, bắn liền bốn mũi vào soái kỳ của sa đạo.
Soái kỳ tuy lớn bằng cổ tay nhưng bị liên châu tứ tiễn cũng bắn trúng một điểm, nên không chịu nổi, “cắc”, lá cờ gãy gục.
Cây cung trong tay Hô Vô Nhiễm do Tỵ Tuyết thành đặc chế, đài chế tạo bằng sắt, dây làm từ gân nai, phối hợp với lực cánh tay cực mạnh, xạ trình cực xa, địch nhân tuy cách trăm bước mà vẫn nằm trong tầm uy hiếp. Hơn nữa y tấn công bất ngờ, bắn cờ chứ không bắn người, nên tất thảy đều không kịp phòng bị, mặc cho y thành công.
Cuồng Phong Sa Đạo tung hoành đại mạc xưa nay chưa bị vũ nhục hay miệt thị như thế bao giờ, mặc kệ tiếng chỉ huy của Khốc Liệt vương tử, cùng hò hét phóng ngựa tới như thủy triều.
Hô Vô Nhiễm chiến đấu đã lâu, gần như thoát lực, bốn mũi tên vừa rồi đã dốc hết sở năng, mấy vết trọng thương trên mình nứt toác, liền hiểu rằng không thể dằng dai, kế dụ địch cũng đã thành, lập tức cùng Kha Đô rút ngay.
Đến chỗ Hồng Cầm, ba người nhìn nhau, hiểu rõ tâm ý, mặc kệ ngựa đang mệt, dốc sức vung roi. Hồng Cầm đi trước, Hô, Kha đoạn hậu, lao thẳng vào vùng đầm lầy lưu sa.
Loạn tiễn như mưa ập tới, đều bị Hô Vô Nhiễm và Kha Đô dụng đao gạt đi.
Đi được chừng mấy chục bước, sau lưng lại vang lên tiếng người ngựa réo vang, nhóm sa đạo đi đầu đã ngập vào lưu sa, định dừng lại nhưng bị nhân mã tràn tới phía sau, loạn thành một đám.
Hô Vô Nhiễm hít sâu một hơi, ngoái lại cười to: “Khốc Liệt vương tử ngươi có tài, cứ việc vào trong đầm lưu sa lấy bảo châu và mỹ nữ.”
Khốc Liệt vương tử dừng ngựa bên bờ lưu sa, nhìn vùng cát mênh mang, cho rằng cả ba chết chắc, rít lên lanh lảnh: “Suối vàng xa lắm, bản vương không tiện đưa xa.”
Giọng Kha Đô từ xa truyền lại: “Hôm nay đã thấy bản lĩnh của Cuồng Phong Sa Đạo, cũng thế mà thôi, ha ha…”
Dù Khốc Liệt vương tử lạnh lùng nhưng đối mặt với tình cảnh hao binh tổn tướng vô ích này cũng không ngăn được lửa giận, gầm lên quay đi, sai toán sa đạo theo hầu cứu những tên rớt vào lưu sa.
oOo
Đây là vùng đất tử vong nóng bỏng, cát vàng hút được bao nhiêu hơi nóng từ ban ngày giờ trào hết ra. Tất cả đều ngừng lại, chỉ còn nhiệt lãng cùng nhiệt phong ào ạt bốc lên từ mặt đất, không khí oi bức không chỉ khiến người ta khó chịu như đang bị hấp mà thể lực cũng hao tổn cực nhanh.
Từ chân trời dâng lên mây đen dày đặc, cát đá từ tốn chuyển động, cuồng phong liên tục quét tới, sắp có bão cát.
Ba người phóng ngựa vào vùng lưu sa mới hai, ba thời thần, đi được bảy, tám dặm, chiến mã mỏi mệt dần. Trước mắt họ cát vàng mênh mông, không có tận cùng, tốc độ của chiến mã chậm hẳn, nếu không phải Hồng Cầm buộc gỗ lên vó chúng, chỉ sợ họ sớm sa vào lưu sa rồi.
Trải qua một phen khổ đấu, con ngựa của Hô Vô Nhiễm không chịu nổi, hý lên vang vọng, chân khuỵu xuống, hất y ngã xuống.
Hô Vô Nhiễm bất ngờ, hiểu rằng mọi sự không ổn, tung mình nửa vòng trên không, kịp thời điều chỉnh thân hình, đáp chân xuống, nhưng xung lực giáng xuống quá mạnh mới đứng vững, lưu sa nhỏ xíu dĩ nhiên liến qua gót chân. Y lạnh buốt trong lòng, định phát lực tránh đi, nhưng dưới chân mềm nhũn, lấy đâu ra chỗ tá lực, mới hơi chần chừ, lưu sa đã hút chân y, cơ hồ có một luồng lực hút cực mạnh kéo y xuống lòng đất…
Hồng Cầm hô lên kinh hãi, tuy nàng quyết tử song không thể trơ mắt nhìn người thương thảm tử, định bất chấp tất cả đến cứu, Kha Đô lập tức vung roi ngựa quấn lấy eo Hô Vô Nhiễm, vừa phát kình vừa mượn sức ngựa, kéo bật y lên.
Hai chân Hô Vô Nhiễm thoát khốn, cảm kích nhìn Kha Đô, hiểu rằng đại hạn sắp giáng xuống, Kha Đô tuy kịp thời cứu y song cũng vứt đi nửa tính mạng. Y tâm cao khí ngạo, tâm chí kiên nhẫn, không muốn mình thành gánh nặng cho gã, liền bạt trường đao cắt dây. Kha Đô lạnh lùng ngoái lại: “Nếu đại ca cắt dây, từ giờ chúng ta không còn là huynh đệ.”
Cách đó mấy chục bước, thớt hồng mã của Hô Vô Nhiễm chìm nửa người xuống lưu sa, hý lên đau đớn.
Hô Vô Nhiễm nóng bỏng trong lòng, ý chí cầu sinh dấy lên, dốc lực lao tới, tận lực giảm nhẹ lực kéo của Kha Đô: “Hảo huynh đệ, chúng ta đánh cuộc với ông trời một phen.”
Trong vùng lưu sa, có khi đi mấy chục bước đã chạm nền đất cứng, có khi đi mấy dặm vẫn là đầm lầy, quả thật chỉ biết đánh cuộc với thiên ý. Nhưng sức người có hạn, hà huống cả hai ban nãy đã khổ đấu, Hô Vô Nhiễm tiêu hao gần hết thể lực, mấy vết thương trên mình chảy máu không ngừng, cứ lao đi theo kiểu tổn hao chân nguyên thế này, không mấy mà kiệt lực.
Hồng Cầm kinh hãi kêu lên, chỉ sáng bên trái: “Có bão cát.”
Bên trái mù mịt cát bụi, cuồng phong cuốn theo cát vàng thành từng cơn sóng cao chừng ba thước, như một bức tường ập vào ba người.
Hô Vô Nhiễm gầm lên: “Theo hướng gió mà đi…” Mới mở mồm, cát tràn đầy ngay.
Con ngựa biết được bão cát lợi hại, không đợi chủ nhân vung roi đã chuyển hướng. Nhất thời trước mắt toàn cát, bên tai tiếng gió rít ù ù, thiên địa ảm đạm. Tuy mắt không nhìn rõ, mồm không thở được, toàn thân bị cát quất đau nhói nhưng thuận chiều gió khiến cả ba tiết kiệm được nhiều sức lực.
Bão cát trong mạc nổi lên bất ngờ, phương hướng thay đổi liên tục, ba người bị trận cuồng phong thổi cho quay cuồng, không phân biệt được hướng nào với hướng nào, chỉ biết thuận theo hướng gió, cũng may trận não này lướt qua nhanh, không lâu sau đã tan.
Đi thêm mấy dặm, con ngựa của Kha Đô cũng không chịu nổi, sùi bọt mép trắng xóa, sắp gục xuống. Con bạch mã của Hồng Cầm thần tuấn hơn hết, còn chịu đựng được.
Nàng vung roi, cuốn lấy mình Kha Đô: “Cố gắng lên, chúng ta nhất định thoát được.”
Con ngựa của gã hý vang, gục xuống. Gã chuẩn bị trước nên phi thân xuống, nắm lấy đuôi ngựa của Hồng Cầm, tay kia chộp tay Hô Vô Nhiễm.
Ba người và con ngựa chật vật đấu tranh với ông trời.
Nhưng con bạch mã cũng không chịu nổi trọng lượng của ba người, dần toát mồ hôi, miệng phun bọt trắng.
Hô Vô Nhiễm hạ quyết tâm, hít sâu một hơi, móc hộp ngọc đựng Ngưng Lộ bảo châu và tuyết liên đưa cho Kha Đô, định lên tiếng nhưng chỉ thở phì phò nổi.
Kha Đô minh bạch ý của y, không đón lấy mà dụng kình đẩy lại, hàm ý rõ ràng không để y buông xuôi một mình.
Gương mặt Hồng Cầm cũng bị gió thổi khô rang, nước mắt không thể chảy ra, lạc giọng gào lên: “Muốn chết phải chết cùng, muội sẽ không sống một mình.”
Chợt con bạch mã hý vang, chạy về bên phải.
Ba người ngẩng đầu lên, bất giác đại hỷ, cách đó nửa dặm về bên phải có một vùng đen ngòm, hình như là một khu rừng.
Ý niệm cầu sinh kích phát tiềm năng sau cùng của thân thể, cả ba dốc tàn lực loạng choạng chạy thêm mấy bước, sau cùng cũng đặt chân lên mặt đất, bạch mã cũng kiệt lực, hai chân mềm nhũn gục xuống, hất Hồng Cầm ngã nhào.
Ba người tìm thấy đường sống trong cái chết, thoát khỏi đại nạn, bất giác nhẹ lòng, ngả mình xuống đất, lập tức có cảm giác tứ chi tan rã, yết hầu như đang nuốt than hồng, muốn ngủ mà không nhắm nổi mắt.
Hô Vô Nhiễm tiêu hao sạch thể lực, gần như hư thoát.
Kha Đô còn lại đôi chút thể năng, chợt có cảm giác khác thường, ngẩng lên thấy trong vùng tối tăm trước lúc lê minh, khu rừng gai lóe sáng mấy đôi mắt xanh lấp lánh. Mấy đốm sang di động cực nhanh, tựa hồ đom đóm trong đêm, lại như quỷ hỏa ở bãi tha ma, thoáng kèm theo hơi lạnh. Gã định đứng dậy dò xét, nhưng toàn thân mềm nhũn, cố gắng hét lên: “Là gì nhỉ?”
Hô Vô Nhiễm ngẩng nhìn trời, không buồn nhìn tới mà lẩm bẩm: “Sa đạo sao? Ta thật sự bội phục Khốc Liệt vương tử…”
“Không, không phải sa đạo.” Hồng Cầm là người duy nhất đứng dậy được, cầm đoản đao trong tay, run giọng: “Là đàn sói.”
Tầng không sà xuống thấp, màn đêm dày mịt chất chồng lên nhau, nhiệt phong rít gào bên tai. Trong vạt rừng gồm mười mấy bụi cây gai lúp xúp này, mấy đốm lửa màu lục di động, thoạt trái thoạt phải, chính thị ánh mắt rợn người của đàn sói.
Hồng Cầm được nghe kể rằng đàn sói trong sa mạc rất nhẫn nại, sức mạnh dẻo dai, nếu gặp mồi săn ở nơi trống trải, chúng không vội vàng bổ vào mà gọi đồng bạn vây kín, đến khi vật săn kiệt lực mới cùng đến kết liễu, một khi bổ tới, chúng đều ngoan cường hung mãnh, bám riết tới cùng, không có chuyện bỏ dở nửa chừng. Tình cảnh hiện tại quả nhiên chúng không vội xông tới, chỉ vây quanh ba người, vòng vây thít chặt dần, xem ra định kết xong vòng vây sẽ cùng tấn công.
Hồng Cầm nao núng, cố trấn tĩnh đếm, tổng cộng có hơn mười đốm lửa, tức là chưa đến mười con sói. Nếu bình thường, võ công của Hô Vô Nhiễm và Kha không coi bảy con sói này vào đâu, nhưng lúc này cả ba vừa thoát thân khỏi vòng lưu sa, thể lực hao tận, hai nam tử đứng còn khó, một mình nữ tử không biết võ công như nàng làm sao chống nổi mấy con ác ma ăn thịt người trong sa mạc này?
Đàn sói thít chặt vòng vây, dưới ánh sao, đầu sói nanh ác lộ ra hàm răng trắng ởn. Nàng cố lên gân vung đoản đao quát to, đao quang lóe lên khiến chúng hơi chần chừ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




