|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trong lòng thêm khổ…
Khi ấy Vương Hùng Văn tỉnh ngộ, chàng hiểu Trình Vân tiểu thư đâu hiểu được chuyện riêng của chàng, thái độ vừa qua có thể làm nàng đau lòng.
Nghĩ như thế Hùng Văn có hơi hối hận, liền nhìn Trình Vân, rồi vòng tay nói nhanh :
– Trình tiểu thư, cô nương đối với tại hạ rất tốt. Tại hạ xin ghi lòng tạc dạ.
Nhưng bây giờ, tại hạ phải cáo từ…
Trong trí Vương Hùng Văn đoán biết Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải và Trình Vân sẽ không tiết lộ với mình chỗ ở của Hắc Y Độc Tâm do liên hệ họ hàng.
Nếu nói ra, mình sẽ giết người thân của họ. Làm sao hỏi thẳng được với Trình Vân đây, thôi đành từ biệt là hơn.
Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải nghiêm giọng hỏi :
– Vương hiền điệt không muốn nói rõ vấn đề sao?
Mặt Vương Hùng Văn chợt biến sắc, chàng hỏi lại :
– Trình bá bá muốn tại phải nói rõ sự thật sao? Vấn đề này thật hết sức khó nói ở nơi này.
Dứt lời, Vương Hùng Văn thấy Trình Đại Hải vẫn lạnh lùng nhìn mình, còn cái nhìn của Trình Vân lại thật đáng thương…
Chàng đành đau đớn nói :
– Hắc Y Độc Tâm là thù nhân đã sát hại phụ thân tại hạ!
Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải dường như bị chấn động mạnh, run bắn người lên, vội hỏi :
– Phụ thân của hiền điệt là ai?
Vương Hùng Văn nghiêm nét mặt, buông gằn từng tiếng :
– Nam Sơn kiếm khách Vương Đạt.
Dứt lời, lại ngửa mặt lên trời cười khan, hết sức đau đớn.
Trình Vân “a a” mấy tiếng trong ngỡ ngàng, rồi thốt lên một câu tuyệt vọng :
– Trời ơi, sao lại trái ngang thế này?
Trình Đại Hải hiểu rõ nỗi khổ tâm của đôi trẻ, Trình Vân và Vương Hùng Văn. Thâm tâm ông cũng muốn có sự kết hợp tốt đẹp, không ngờ xảy ra cớ sự này.
Đôi mắt đảo nhanh, Trình Đại Hải ngập ngừng :
– Thế thì Vân nhi…
Lão mới nói được nửa câu, Vương Hùng Văn đã đau khổ kêu lên :
– Thôi, xin đừng nói tới Trình cô nương… Không nên nhắc tới nữa…
Dứt lời, Vương Hùng Văn bắn mình ra khỏi đại sảnh, trong nháy mắt đã biệt dạng phía chân trời.
Thân pháp của Vương Hùng Văn nhanh nhẹn lạ kỳ, dù Trình Đại Hải muốn cản ngăn cũng không kịp.
Trình Vân thét lên một tiếng xé lòng, thân hình lảo đảo như muốn đổ xuống nền đại sảnh.
* * * * *
Lúc ấy trong lòng Vương Hùng Văn đau đớn vô cùng. Chàng cố gắng ra khỏi trang viên của họ Trình, rồi lao vun vút vào khoảng rừng xanh bạt ngàn vô tận.
Màn đêm đã buông xuống…
Muôn ngàn vì sao lấp lánh trên bầu trời.
Cứ phi hành như điên, Vương Hùng Văn cũng không biết đã đi được bao lâu, xuyên mấy cánh rừng rậm rạp. Cho đến lúc gió đêm thổi buốt da mặt, chàng ta tỉnh táo đầu óc, nhịp phi hành chậm lại dần dần.
Nhưng trí não chàng như muốn vỡ tung ra khỏi bao ý nghĩ ập tới, toàn là cảm giác thương đau, trong chốc lát như muốn nhận chìm Vương Hùng Văn vào biển sâu lai láng.
Chàng đã ngưng phi hành, chỉ bước đi chậm chạp trong rừng đêm tối đen như mực. Song với nhãn lực tinh tường của đôi mắt Hùng Văn trong đêm cũng chẳng khác gì ngày. Chàng đi lang thang không mục đích. Miệng lảm nhảm mãi một câu :
– Ôi, sao trời đất oái oăm, lại khiến cho Hắc Y Độc Tâm là cậu của Trình Vân, người ta yêu quí…?
Lòng chàng nặng như bị đè dưới tảng đá ngàn cân, trong ý nghĩ dằn vặt khôn nguôi :
– Ta biết xử trí sao đây, khi người ta yêu lại là cháu ruột của kẻ thù đã sát hại thân phụ?
Bình thường Vương Hùng Văn cũng hiểu trong đời sống của con người có những nỗi đau thương không thể tránh mà người ta đành chấp nhận. Những lúc này, khi khổ đau ập đến thình lình, chàng cũng không còn dũng cảm để coi như một chuyện đương nhiên.
Đêm về khuya, trời càng lạnh. Rừng cây bao quanh như mỗi lúc mỗi dày đặc thêm và bóng tối trong rừng thật mù mịt, ánh mắt ngời sáng của Hùng Văn quét trong bóng tối đáng sợ như những tia hung quang hận thù.
Chàng buông một câu dứt khoát đầy khổ não :
– Trình cô nương, tại hạ đành vĩnh biệt… Tại sao cô nương lại là cháu ruột của Hắc Y Độc Tâm?
Chàng kêu lên câu đau khổ ấy, trong phút chốc đầu óc của Hùng Văn như mê muội đi bởi tình thì rối rắm ngổn ngang.
Đột nhiên nỗi căm thù Hắc Y Độc Tâm làm Hùng Văn phát điên lên. Một hình bóng mặc quần áo đen, gương mặt trắng bệch hiện ra, lung linh trước mắt sáng ngời của chàng trai trẻ.
Hùng Văn bị kích động mạnh, cơn phẫn nộ căm thù không sao kìm nén nổi.
Chàng vỗ ra một luồng chưởng phong mãnh liệt như trút hết hận lòng…
– Ào ào! Bùng!!!
Chưởng khí tung cả rừng cây, hàng loạt cổ thụ trốc gốc, cành gãy lá bay, đất đá mịt mù.
Nhưng bóng gã y phục đen cứ hiển hiện trước mắt Hùng Văn và dường như còn nham nhở cười trêu tức.
Hùng Văn như mất cả lý trí, chàng phát chiêu liên tiếp vào khoảng không, bứng đi hàng loạt cây rừng. Muông thú trong rừng đêm đều bật dậy, chúng bị banh xác phơi thây oan uổng, hay sống sót tháo chạy lung tung, kêu gào thảm thiết như ngày tận thế đã tới rồi.
Bỗng nhiên có tiếng rên khe khẽ vọng tới bên tai Hùng Văn…
Khổ luyện dưới đáy biển mười năm trời, nên thính lực của Hùng Văn đã đạt tới mức siêu đẳng tuyệt vời. Tiếng rên rỉ của ai đó tuy rất yếu ớt, người thường không nghe nổi, song lại vọng rõ bên tai Hùng Văn mồn một.
Hùng Văn bình tĩnh trở lại bởi tiếng rên của con người. Chàng ngạc nhiên thầm nghĩ :
– Trong đêm khuya khoắt thế này giữa rừng sâu thăm thẳm lại có ai đó rên la như bị bức hại, hoặc có tâm sự não nề không người chia sẻ?
– Hừm, đúng rồi, kẻ nào đó đang có nỗi niềm tâm sự trắc ẩn cũng như ta.
Chàng khổ não suy nghĩ như thế, rồi vọt miệng hỏi lớn :
– Kẻ nào vừa rên rỉ đó?
Câu hỏi với âm vực cao vút như xé màn đêm của Hùng Văn làm rừng khuya chuyển động, hàng loạt cây gãy, lá bay, nhưng tuyệt nhiên chẳng nghe tiếng trả lời, vọng lại…
– Người hay ma quỷ? Sao không thấy trả lời?
Hùng Văn không hề sợ sệt, nhưng trong chàng mênh mông nỗi buồn cô độc bơ vơ… Một hiện tượng mới mẻ với Hùng Văn trong cảnh tịch mịch giữa rừng đêm.
Mười năm cô đơn dưới lòng biển đã quen, lúc lên bờ gặp được mối tình với Trình Vân xinh đẹp, không ngờ định mệnh khắc nghiệt chia rẽ đôi lòng.
Bây giờ Hùng Văn mới biết thế nào là nỗi sầu cô độc.
Bóng người thiếu nữ đẹp lại hiện ra trước mắt chàng với nụ cười tươi như hoa, khiến lòng chàng thêm rối bời, thác loạn.
Đột nhiên một chuỗi thở dài từ đâu vọng lại nghe rất thê lương.
Bây giờ Hùng Văn đã hiểu ra. Những tiếng rên, tiếng thở là của một người có thân pháp ảo diệu, hình bóng mơ hồ, tuy chàng nghe rõ thanh âm mà không phát giác được hình tích.
Chàng liền hỏi thật lớn :
– Cao nhân ở đâu,
cho ta được diện kiến, chẳng lẽ chỉ có thanh âm mà không có con người?
Lúc ấy chàng mới nghe lời đáp rõ mồn một lọt vào tai :
– Ôi, tiểu tử thật đáng đánh đòn. Sao lại không có người, mà chỉ vì tiểu tử ngươi không nhìn thấy ta đó thôi.
Vương Hùng Văn vận thính lực và nhãn lực cố gắng phán đoán kẻ trả lời đang ở nơi nào. Dường như kẻ ấy đang ở rất xa, nhưng sao lời nói nghe quá gần?
Hành tung của người này không thể nhìn ra, tất nhiên võ công cũng không rõ được cao thấp.
Lại thấy nổi lên một tràng cười :
– Khà khà, thằng nhỏ, đừng láo liên tìm ta như thế. Ta là Thánh Kiếm Chí Tôn lẽ nào để ngươi phát hiện dễ dàng?
Hùng Văn ngơ ngác, bởi chưa bôn tẩu giang hồ, nên chàng chưa biết gì về Thánh Kiếm Chí Tôn.
Chàng ngỡ ngàng hỏi lại :
– Cái gì? Thánh Kiếm Chí Tôn à?
Tiếng nói lại vang lên :
– Ngươi hoảng hốt sao? Đừng sợ, ta không hại ngươi đâu. Nếu ta không rộng lòng thì cái tội ngươi chạy lộn xộn trong Thánh kiếm Lâm của ta, còn đánh gãy bao nhiêu cây cối, làm chết thú vật, ta đã bắt ngươi nhốt lại rồi.
Tuy ngạc nhiên nhưng Hùng Văn không tin lời nói bí mật nọ. Chàng thầm nghĩ trong đầu :
– Ta có Vân Hải chân kinh chưởng pháp tuyệt vời, thì dù Thánh kiếm chi chi nữa ta cũng chẳng ngán.
Chàng gằn giọng :
– Tại hạ chẳng cần biết gì về Thánh Kiếm Chí Tôn. Nếu người không lộ diện, tại hạ lại đi đây…
Giọng nói bí mật như có vẻ ngạc nhiên :
– Ngày nay trong giang hồ ai lại chẳng biết Thánh kiếm đã tái xuất võ lâm.
Mọi người từ cao thủ đến kẻ tầm thường đều mong gặp được Thánh kiếm, chỉ có ngươi là không biết.
Hùng Văn bị lời nói bí mật kích thích, liền hỏi phăng tới :
– Vậy Thánh kiếm cũng chỉ là một cây kiếm chứ gì?
Thanh âm bí ẩn lại vang lên :
– Đúng, Thánh kiếm là một cây kiếm, thậm chí là cây kiếm chẳng quý báu gì. Nó là cây kiếm tầm thường tới mức không có kiếm nào tầm thường hơn.. Thế tại sao bao người lại muốn tranh giành thanh kiếm ấy, đến nỗi có thể gây nên biển máu, núi xương, đảo lộn giang hồ?
Hùng Văn ngập ngừng lý giải :
– Vậy hẳn là Thánh kiếm chất chứa những gì phi thường?
Giọng cười vang ngân, lạnh lẽo :
– Quả đúng như thế, trong Thánh kiếm có ẩn chứa những điều bất ngờ với bao bí ẩn mà võ lâm Trung Nguyên và Quan Ngoại, cùng với hai giới Hắc Bạch quần hùng đều khát vọng kiếm tìm.
Vương Hùng Văn đã say mê bị thu hút vào lời nói bí mật tự bao giờ. Như mơ màng, chàng hỏi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




