|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tột độ.
Trình Đại Hải vui mừng trong bụng, lão không nói gì nữa.
Nhưng Thiếu Lâm tam lão dường như cố ý lờ đi thái độ khiêu khích của một gã hậu bối.
Lúc ấy Đại Dũng thiền sư cao giọng nói lớn :
– Lão nạp xin đi thẳng vào việc yêu cầu hôm nay. Để khỏi mất thời gian, xin Trình thí chủ hãy nộp ngay Tử Long ngọc bích.
Lời nói của Đại Dũng thiền sư làm mọi người đều kinh ngạc. Vương Hùng Văn cũng trố mắt nhìn Trình Đại Hải.
Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải cười gằn :
– Thật là chuyện lạ, Tử Long ngọc bích chẳng phải báu vật của Thiếu Lâm, vì sao các vị lại tới đây đòi?
Ba vị Thiền sư hơi có vẻ lúng túng, nhưng Đại Trí thiền sư đã bước lên vài bước, rồi thở dài, bảo rằng :
– Quả thật Tử Long ngọc bích chẳng phải pháp bảo của Thiếu Lâm, nhưng cũng không thể rơi lọt vào tay Trình thí chủ. Bởi lẽ nào thì Trình thí chủ đã biết, hà tất phải nhiều lời. Nếu cần có điều kiện gì, xin cứ nói thẳng ra.
Trình Đại Hải bật cười ngạo nghễ :
– Làm sao Trình mỗ có thể giao nộp Tử Long ngọc bích cũng như Thiếu Lâm các vị lẽ nào truyền cho kẻ khác bí kíp Ban Nhược thiền công?
Đại Trí thiền sư là người bình tĩnh nhất, mà cũng phải phẫn nộ bởi câu trả lời của Trình lão.
Nhà sư lớn tiếng :
– Trình thí chủ cứ ngoan cố như vậy thì bần tăng phải mang tội vậy…
Thân hình Đại Trí thiền sư lỏng khỏng, gầy gò, trông bộ dạng chẳng ra gì, nhưng lời nói uy nghiêm, tiếng vang như chuông, chứng tỏ nội lực thâm hậu.
Vả lại Trình Đại Hải biết Tử Long ngọc bích là bảo vật quan hệ rất lớn, cả võ lâm giang hồ đều mong muốn, bây giờ nằm trong tay mình là Minh chủ Hắc đạo, chắc những tay trọc đầu này chẳng để yên, xem chừng phải diễn ra một trận long trời lở đất.
Tia mắt ông quét ngang ba nhà sư, trong đầu lại nghĩ tiếp :
– Một mình lão Đại Trí chưa chắc mình đã giải quyết xong, huống hồ còn có hai cao tăng kia nữa. Đành rằng mình cũng còn nhiều thuộc hạ, song cả bọn đâu phải đối thủ của Thiếu Lâm tam lão. Chỉ còn trông cậy vào Vương Hùng Văn thôi.
Khi đó, Vương Hùng Văn không hiểu được sự tình, mà qua câu chuyện chỉ biết đôi bên đang tranh giành một bảo vật là Tử Long ngọc bích. Trong lòng chàng không thành kiến với bên nào, bèn quay sang nhìn Đại Trí thiền sư mà hỏi :
– Vãn bối xin hỏi đại sư, Tử Long ngọc bích chính thật là vật quý của người nào?
Đại Trí thiền sư đáp ngay :
– Viên ngọc ấy trước đây là của Kiếm Tiên Đinh Hán Uy, chẳng hiểu sao bị lạc ra giang hồ, rồi sa vào tay Trình thí chủ.
Vương Hùng Văn “a” lên một tiếng, mặt tươi tỉnh, bảo rằng :
– Thế thì sự việc thật đơn giản, rõ ràng. Nó đã ở trong tay Trình lão bá, thì lão bá có quyền sở hữu, liên can gì tới phái Thiếu Lâm mà các vị đến đòi?
Nét mặt thay đổi, Đại Trí quay sang nói với Đại Nhân thiền sư :
– Gã hậu bối này chẳng biết gì mà lại đặt hỏi, nghe phát khùng…
Đại Dũng thiền sư thì nói lớn :
– Tiểu tử, đứng qua một bên, lão nạp sẽ chẳng gây khó khăn gì cho ngươi.
Vương Hùng Văn bỗng nổi nóng, dù sao tuổi trẻ cũng háo thắng, vả lại chàng thấy Thiếu Lâm tam lão có vẻ “lấy thịt đè người” quá đáng, đòi hỏi của họ cũng vô lý, còn xem chàng như đứa trẻ ranh.
Chàng bèn sấn bước tới, dõng dạc bảo :
– Các vị đại sư tưởng Vương Hùng Văn này sợ mấy vị sao? Xin để ba vị nếm thử vài chiêu tài mọn…
Vốn chưa biết lễ nghi giang hồ là gì, Vương Hùng Văn nói xong lập tức xuất chiêu, chưởng phong rầm rầm xô tới.
Đại Dũng thầm nghĩ :
– Thằng tiểu tử ngông cuồng. Tuy ngươi là truyền nhân của phái Vân Hải, nhưng hỏa hầu nhắm được bao nhiêu.
Hết sức khinh thường, đại sư xuất thủ hóa giải chưởng lực của Vương Hùng Văn. Không ngờ chiêu thức của Hùng Văn đi quá nhanh, sức mạnh cũng vô cùng mãnh liệt…
– “Bùng…”
Chưởng chiêu của Đại Dũng thiền sư vừa đẩy tới nửa chừng đã bị chưởng lực của Vương Hùng Văn đánh bật trở lại, phát nổ dữ dội, chưởng khí quật thẳng vào lưng nhà sư, khi ông vừa chuyển bộ. Mọi người bên ngoài ngó thấy đều hoảng vía kinh hồn.
Thì ra chiêu chưởng của Hùng Văn là một chiêu biến hóa rất nhanh, có tên là Phao Chuyên Dẫn Ngọc (quăng viên ngói để dụ viên ngọc), thuộc một trong những chiêu lợi hại của phái Vân Hải.
Đại Dũng thiền sư giật mình, ông ta không còn kịp biến chiêu giữa những tiếng “Bình… Bình” dữ dội.
Song ông ta là một trong Thiếu Lâm tam lão, võ công thâm hậu, kinh nghiệm có thừa. Tuy ở trong thế nguy ngập ông ta vẫn sử dụng Ban Nhược thiền công dùng nhu pháp hóa giải chưởng khí khủng khiếp của đối thủ.
Bởi vậy chưởng lực của Vương Hùng Văn vừa tới thắt lưng của Đại Dũng thiền sư thì chàng chỉ nghe “ào” một tiếng, rồi cảm thấy có một lực thật mềm mại từ đại sư biến chưởng khí của chàng thành vô hình…
Vương Hùng Văn hụt hẫng và phải khen thầm :
– Lão này thi triển Ban Nhược thiền công thật là tuyệt diệu…
Không chậm trễ, Vương Hùng Văn liền xuất chiêu Nhất Thạch Nhị Điểu (một hòn đá liệng trúng hai con chim), sóng chưởng đùng đùng ập vào đối phương như thác đổ…
Đại Dũng thiền sư không còn dám xem thường, vội xoay mình một lúc thi triển mười tám thức La Hán chưởng, khi ấy chưởng phong gào thét, các lực đạo của đôi bên va chạm phát nổ ầm ầm nhức óc. Những người bao quanh đều có võ công thâm hậu mà phải dạt cả ra.
Vốn công năng của La Hán chưởng đã dữ dội, sau này còn được Kiếm Tiên Đinh Hán Uy cải tiến. Bây giờ Đại Dũng thiền sư sử dụng, uy lực càng kinh khiếp vô cùng.
Vương Hùng Văn nhận biết công lực của Đại Dũng thiền sư thật phi thường, chàng chống đỡ nổi là do có Vân Hải chân kinh bảo vệ.
Sấm chưởng vẫn vang rền một góc đại sảnh.
Vừa bước chân ra giang hồ, tuổi trẻ lại còn cao ngạo, tự kiêu, nên Vương Hùng Văn gặp đối thủ vừa khoái chí, vừa hãnh diện. Chàng còn muốn thi triển võ công cho Trình Đại Hải phải nể phái Vân Hải và người mình yêu thương là Trình Vân tiểu thư phải hết sức phục tài.
Vậy thế là chàng huy động nội lực cùng những chiêu thức biến hóa ảo diệu của Vân Hải chân kinh, liên tiếp đẩy kình lực giao đấu với đối thủ, chưởng phong rào rạt, chưởng ảnh đầy trời… Khiến bậc cao tăng thâm hậu như Đại Dũng thiền sư phải thối lùi nhiều bước.
Đại Nhân và Đại Trí thiền sư đứng bên ngoài thấy Đại Dũng phải lùi bộ thì hoảng hốt, không ngờ gã trẻ tuổi kia có võ công kinh hồn đến thế. Hai vị liền chuẩn bị tư thế để hỗ trợ đồng môn.
Nhưng các nhà sư chưa kịp ra tay thì Vương Hùng Văn đã búng mình ra khỏi vòng chiến, tự ý đình thủ.
Mọi người chưa hiểu chuyện gì, Vương Hùng Văn đã cười khà khà.
Chàng gật gù nói :
– Bổn gia sư có dạy rằng Vân Hải chân kinh có thể cương, có thể nhu, có thể công, có thể thủ, thật không sai. Tại hạ mời đại sư thưởng thức mấy chiêu chắc đã đủ chứng minh tài mọn của kẻ hậu bối.
Thì ra Vương Hùng Văn trong khi giao đấu, biết hỏa hầu của mình không bằng Đại Dũng thiền sư nên chàng ngầm kết hợp chưởng pháp trong Vân Hải chân kinh quả nhiên đánh lui được đại sư của phái Thiếu Lâm làm chàng đắc ý…
Chàng định dừng tay, để Trình Đại Hải thương thuyết vụ viên ngọc xem thử ra sao.
Đại Dũng thiền sư tức muốn chết, nhưng ông chẳng thể thi triển gì hơn, đành chỉ nhìn hai vị đồng môn bên cạnh.
Lúc ấy Đại Trí thiền sư liền bước tới bên cạnh Vương Hùng Văn và trầm giọng nói :
– Vân Hải chân kinh, tiểu thí chủ vừa thi triển quả có uy lực rất lớn, lão nạp cũng muốn được lĩnh giáo vài chiêu.
Ngó thấy Đại Trí thiền sư vóc mình ốm yếu, chỉ được cái cao lênh khênh như con cò ma, Vương Hùng Văn mỉm cười thầm nghĩ, Đại Dũng to xác ta vừa đánh lui, không ngờ lại tiếp theo là nhà sư ốm tong này, coi bộ hài hước quá…
Tuy nghĩ vậy, nhưng Vương Hùng Văn cũng không dám khinh thường, bởi tuy Đại Trí ốm tong, nhưng cử chỉ của ông ta khá linh hoạt, chuyển bộ chắc như đóng đinh, khác hẳn Đại Dũng nên chàng thận trọng.
Mặc dù không khinh suất, nhưng chàng vẫn cười to, với giọng nói hàm ý kiêu ngạo :
– Tốt lắm, tốt lắm, mới xuất thử mấy chiêu, tại hạ còn chưa đã ghiền. Nếu đại sư muốn giãn gân cốt, xin cứ phát chiêu…
Thái độ ngạo mạn của Vương Hùng Văn khiến Đại Trí thiền sư bình tĩnh đến đâu cũng phải nổi điên lên được. Ông thầm nghĩ :
– Tiểu tử này quá ngông cuồng kiêu căng. Cần phải dạy cho nó một bài học.
Thoáng nghĩ trong đầu như vậy, rồi ông thi triển ngay thủ pháp Thập Lục Lộ Cầm Long, bắt mạnh vào mạch môn hữu thủ của Vương Hùng Văn.
Đây là thủ pháp đáng sợ…
Bởi qua động tác cầm nã, Ưng Trảo Lực nội gia của Thiếu Lâm rất ghê gớm.
Chỉ cần Đại Trí thiền sư bắt trúng là cánh tay của Vương Hùng Văn bị đứt lìa.
Chẳng phải Đại Trí thiền sư ác độc, nhưng ông biết Vương Hùng Văn có Vân Hải chân kinh, nếu chỉ dùng những chiêu thức thông thường sẽ không có tác dụng.
Vương Hùng Văn giật mình, biết Đại Trí thiền sư ra chiêu độc thủ, song chàng đã có thế hóa giải nhanh hơn tia chớp. Chỉ thấy thân hình Vương Hùng Văn hơi nghiêng, hữu thủ gạt chéo.
Một cách phản thế nhẹ nhàng, song không kém phần lợi hại, bởi khi gạt chéo thì cánh tay phải của Hùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




