|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chưởng đang vụt tới. Chàng đưa mắt liếc thấy Trình Vân lộ vẻ lo lắng thì trong lòng được an ủi vô cùng. Tinh thần phấn chấn hẳn lên, hai chân chàng vẫn đứng nguyên như cột đá, hơi ngả mình về phía sau…
Đúng lúc mọi người kêu lên bởi luồng chưởng áp sát chàng trai, thì Hùng Văn chỉ hơi nghiêng mình đưa tả chưởng vạch một đường, hóa giải chưởng lực của Trình Phi tan biến trong không khí.
Đang dương dương tự đắc, Trình Phi bỗng nhận thấy chưởng lực của mình phóng ra như một tảng đá hụt hẫng rơi chìm xuống đáy biển. Gã hoảng hốt vội vã thụt lùi.
Thấy vậy Trình Vân nhẹ nhõm vô cùng. Vương Hùng Văn không thay đổi sắc mặt, chỉ thản nhiên nói lớn :
– Chưởng lực của Trình đại ca vô cùng thâm hậu. Nếu Hùng Văn này không có may mắn thì đã nát xương rồi. Kính thỉnh đại ca phát chiêu thứ hai…
Lời nói thật khiêm cung, nhưng không giấu được ý kiêu ngạo.
Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải và tiểu thư Trình Vân đều hết sức kinh ngạc, không hiểu công lực của Hùng Văn ghê gớm thế nào mà có thể hóa giải tuyệt chiêu của Trình Phi thành vô hình giữa khoảng không. Trừ phi là chàng ta luyện được Ban Nhược thiền công của nhà Phật mà chỉ có những cao tăng Thiếu Lâm mới được tu luyện?
Trình Phi lúc này mới phát hiện võ công của Vương Hùng Văn quả là ghê gớm. Hắn thận trọng đề phòng và dè dặt chuẩn bị phát chiêu thứ hai.
Người trong đại sảnh căng mắt ra nhìn…
Bỗng nghe Trình Đại Hải thét lớn :
– Trình nhi đình thủ, đây là Ban Nhược thiền công, dù con phát mười chiêu cũng chỉ làm trò cười thôi. Hãy ngừng tay lập tức.
Quay sang Vương Hùng Văn, Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải trầm giọng :
– Ngài có phải là người của Thiếu Lâm tự chăng?
Câu hỏi khiến cả đại sảnh đứng mình trong không khí căng thẳng, bởi mọi người thấy Trình chủ nhân tỏ ý thù địch với Vương Hùng Văn.
Nhưng Vương Hùng Văn lại cười trong bụng và nghĩ thầm :
– Thì ra Trình lão tưởng ta là môn hạ của phái Thiếu Lâm đang sử dụng Ban Nhược thiền công mà không biết Vân Hải chân kinh của Vân Hải Nhất Phái, với điều kỳ diệu là tập trung được thế mạnh của lưỡng phái, vừa công, vừa thủ đều hiệu quả tuyệt vời.
Chàng lắc đầu, nghiêm nét mặt, đáp :
– Vãn bối không phải đệ tử Thiếu Lâm.
Trình Đại Hải càng thêm kinh ngạc, hỏi ngay :
– Vậy ngài là truyền nhân của Kiếm Tiên Đinh Hán Uy?
Chẳng biết Kiếm Tiên Đinh Hán Uy là người như thế nào. Nhưng Vương Hùng Văn đoán ông ta là một nhân vật ghê gớm của võ lâm, nếu không Trình Đại Hải đâu có tỏ thái độ dè dặt như vậy…
Vương Hùng Văn chậm rãi lắc đầu :
– Vãn bối không hề biết Đinh Hán Uy là ai, nên không thể là môn nhân của ông ta được.
Gương mặt Trình Đại Hải hiện rõ nét trầm tư, ông ta nhìn thẳng vào đôi mắt chàng trai trẻ :
– Vậy ngài không muốn để lộ tung tích sao?
Thấy Trình Đại Hải thay đổi thần sắc, Vương Hùng Văn chưa hết ngạc nhiên để lựa lời đáp, thì nghe bên ngoài có tiếng chân huỳnh huỵch chạy vào. Vài gã đại hán cúi đầu thông báo :
– Bẩm lão gia, có Thiếu Lâm tam lão đến…
Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải biến sắc, mắt nhìn Vương Hùng Văn, miệng cười lạt, rồi phẩy tay, ra lệnh :
– Mời vào…
Thiếu Lâm tam lão là những nhân vật kỳ cựu trong võ lâm. Với Ban Nhược thiền công là chân truyền trong phái Thiếu Lâm thì Thiếu Lâm tam lão lừng danh, chấn động giang hồ, thuộc hàng cao thủ của võ lâm quần hùng đương đại.
Vốn ít khi bôn tẩu giang hồ, hôm nay Thiếu Lâm tam lão đột ngột tới đây, hẳn là có đại sự.
Tất nhiên Vương Hùng Văn mới từ lòng biển đi lên, chẳng biết Thiếu Lâm tam lão là ai. Song chàng hiếu kỳ muốn hiểu võ công của Tam lão này ra sao mà Trình Đại Hải có vẻ rúng động như thế.
Tiểu thư Trình Vân từ từ đi tới bên cạnh Vương Hùng Văn, định nói điều gì đó, nhưng nàng chưa kịp mở lời thì Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải đã bật cười lớn và nhón mình lên :
– Khà khà, Thiếu Lâm tam lão ba vị Thiền sư: Đại Nhân, Đại Trí, Đại Dũng hôm nay bỗng hạ cố đến hàn xá, chẳng những Trình mỗ cảm thấy hết sức hân hạnh, mà mọi người trong Hắc đạo đều hân hoan vinh dự.
Trình Đại Hải chưa dứt lời đã thấy ba vị cao tăng đi thành hàng chữ nhất tiến thẳng vào đại sảnh.
Vị đi giữa cao lớn, người bên trái mập lùn, còn người bên phải lại cao gầy lênh khênh. Ba người đứng với nhau chẳng tương xứng chút nào, thậm chí còn có vẻ hài hước.
Người cao to chính giữa là Đại Dũng thiền sư, người cao gầy là Đại Trí thiền sư, và người mập lùn là Đại Nhân thiền sư ba vị cao tăng lừng danh thiên hạ. Đại Dũng thiền sư chắp tay thốt giọng trầm của người có võ công thâm hậu :
– Mô Phật, Trình thí chủ quá khách sáo. Võ lâm quần hùng ai mà chẳng biết Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải là Minh chủ Hắc đạo, thống lĩnh cao thủ hắc phái mười ba tỉnh, oai chấn giang hồ, làm sao lão nạp và nhị vị sư huynh có thể cảm thấy bình an?
Trình Đại Hải vẫn tỏ vẻ khiêm cung :
– Không dám, không dám, xin đại sư chớ quá lời. Ba vị pháp gia tới đây, kính thỉnh an toạ.
Đích thân mời ba nhà sư ngồi, Trình Đại Hải còn quay lại kêu lớn :
– Phi nhi, Cương nhi, Vân nhi, các con ra chào tam vị.
Trình Phi, Trình Cương, Trình Vân lập tức bước tới, chắp tay cúi đầu làm lễ trước ba đại sư.
Đại Trí thiền sư bỗng liếc nhìn Vương Hùng Văn, rồi lên tiếng :
– Lão nạp xin mạn phép hỏi, vị thiếu chủ kia là ai?
Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải mỉm cười :
– Hà hà, chẳng lẽ đại sư không nhận ra người trẻ tuổi này là ai. Mới vài khắc vừa qua, Vương tiểu hữu đã thi triển Ban Nhược thiền công của Thiếu Lâm đại phái đấy.
Nghe Trình Đại Hải dứt lời, cả ba vị Thiền sư đều tỏ vẻ kinh ngạc, đổ dồn những cặp mắt nhìn Vương Hùng Văn với những luồng nhãn quan sáng ngời như tia điện.
Thấy ba vị đại sư cùng nhìn mình trân trối, Vương Hùng Văn lại thích thú mà không ngờ những điều ghê gớm sẽ xảy ra.
Bởi Ban Nhược thiền công là võ công tuyệt học, hết sức cao siêu và bí mật của phái Thiếu Lâm, ngoài các cao tăng trong phái, chỉ có Kiếm Tiên Đinh Hán Uy biết được điều kỳ diệu của bí kíp này. Thế mà nghe Trình Đại Hải nói Vương Hùng Văn có thể thi triển Ban Nhược thiền công ai chẳng phải giật mình kinh ngạc?
Là Minh chủ Hắc đạo, Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải hẳn không vọng ngôn nói lời bậy bạ, điều này càng khiến Thiếu Lâm tam lão phải kinh tâm.
Ba vị Thiền sư đều nhận thấy Vương Hùng Văn chẳng phải môn đệ của bổn phái, nên đoán ngay chàng trẻ tuổi là học trò của Đinh Hán Uy nên mới thi triển được Ban Nhược thiền công.
Đại Trí thiền sư bước lên, chắp tay thủ lễ, miệng hỏi Vương Hùng Văn :
– Mô Phật, tiểu thí chủ có phải môn đệ của Đinh Kiếm Tiên chăng?
Vương Hùng Văn biết là đã đến lúc phải nói sự thật để tránh những phiền phức tai hại.
Chàng cúi đầu đáp lễ, rồi dõng dạc trả lời :
– Đại sư hiểu lầm rồi, tại hạ là môn đệ truyền nhân đời thứ tám của Vân Hải Tiên Quân. Vừa qua tại hạ thi triển Vân Hải chân kinh, nhưng Trình lão bá tưởng là Ban Nhược thiền công.
Đại Trí thiền sư càng thêm kinh ngạc, cố bình tĩnh hỏi :
– Vân Hải chân kinh ư? Phái Vân Hải đã thất truyền từ hơn trăm năm qua, bây giờ lại tái xuất. Không lẽ Vân Hải Tiên Quân còn sống?
Vương Hùng Văn vội đáp :
– Bạch đại sư, bổn Tổ sư đã quy tiên từ lâu…
Miệng đáp mà trong lòng Vương Hùng Văn cảm thấy an ủi. Thiếu Lâm tam lão quả là những người uyên thâm võ học, nên còn nhớ được phái võ Vân Hải với vị Tổ sư Vân Hải Tiên Quân. Rõ ràng kiến thức của ba vị Thiền sư kia hơn hẳn Trình Đại Hải.
Qua những lời đối đáp, Trình Đại Hải đã hiểu Vương Hùng Văn không phải là người của phái Thiếu Lâm, cũng chẳng phải là môn đệ Kiếm Tiên. Chàng ta là người của một phái hoàn toàn khác. Đầu óc trí trá của ông ta liền nảy ra ý tưởng lợi dụng, bèn thay đổi thái độ, quay sang chàng tr
trai trẻ, ôn tồn bảo rằng :
– Vương hiền điệt hãy cùng Vân nhi ra sau vườn dạo chơi, để ta hầu tiếp ba vị đại sư…
Vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, Vương Hùng Văn rất nhạy cảm, nhưng do chưa được bôn tẩu giang hồ, nhiều việc trong võ lâm chưa được biết, trong lúc tình cờ chưa hiểu ra sự cố trước mắt. Nhưng lúc này chàng đã có cảm giác hai phái Thiếu Lâm và Hắc đạo của Trình Đại Hải có chuyện rắc rối gì đây. Hồn nãy bởi nghĩ ta là người của Thiếu Lâm, Trình lão đã thay đổi thái độ, bây giờ lại ôn tồn bởi biết rõ ta là môn nhân phái khác…
Chàng nghĩ tiếp :
– Trình lão là cha của Trình tiểu thư. Thiếu Lâm tam lão đến đây hẳn là không có chuyện lành, sao ta chẳng ở lại giúp một tay, tất nhiên sẽ được lòng người ta yêu quý?
Quả thật Vương Hùng Văn lúc này chỉ vì tình cảm mà không phân biệt rõ chính, tà. Cứ nghĩ là làm.
Chàng bèn mỉm cười, nói :
– Bổn Tổ sư đã dạy tại hạ rằng giữa Vân Hải chân kinh và Ban Nhược thiền công có chỗ giống nhau, mà cũng có chỗ khác nhau. Nay có cơ may gặp Thiếu Lâm tam lão, tại hạ mong được thỉnh giáo vài chiêu cho biết, xin tam vị đại sư mở lượng từ bi, cho tại hạ được khai quang, mở rộng tầm mắt.
Câu nói của Vương Hùng Văn với giọng khiêm cung, nhưng kỳ thực là tỏ ý khiêu khích ba vị cao tăng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




