|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sàng chia tay. Hai người lặng lẽ rời nhau, ai lo việc nấy.
Hùng Văn nhắm thành Côn Minh lao vút đi.
Chàng tính đốt ngón tay, thấy một tháng đã trôi qua, vừa đúng kỳ hạn với Quyên Quyên công chúa và Thập tam khách Lãnh Huyết. Chàng cần y hẹn để gặp lại kiều thê Quyên Quyên và các huynh đệ thuộc hạ, rồi sẽ cứu Bảo Liên.
Chàng yên tâm Bảo Liên chưa bị hại, vì mục đích Cổ Độc Giang Phiêu bắt cóc Bảo Liên là để buộc thân phụ nàng là Kiếm Tiên phải đem tập sách của Thiên Cổ môn đổi lại. Lão không thể giết nàng. Vậy thì Hùng Văn phải đến nơi hẹn với Quyên Quyên trước.
Vừa đến ngoại thành Côn Minh là điểm hẹn, Hùng Văn đã đảo mắt kiếm tìm hiền thê Quyên Quyên và thập tam huynh đệ. Nhưng thị lực phi thường của chàng đã làm Hùng Văn muốn đứng tim khi nhìn thấy cảnh tượng từ xa…
Chàng kêu lên :
– Quyên Quyên ái muội ơi, thập tam huynh đệ ơi…
Chàng phóng vèo tới nơi và sửng người đau đớn. Trước mắt chàng là mười ba người Lãnh Huyết thập tam khách nằm chết bên mười ba con tuấn mã. Còn Quyên Quyên công chúa thì chẳng thấy đâu.
Ôi, thật là kỳ quái, hẳn một địch nhân cao thủ nào đó, công lực ghê gớm mới có thể ra tay giết một lúc mười ba người, mười ba ngựa. Bản lãnh của Lãnh Huyết thập tam khách nào phải tầm thường. Thế mà bị địch nhân giết hết cả người lẫn ngựa, không có dấu hiệu giao tranh, đủ biết kẻ nào đó thật đáng sợ, đã gây nên một hiện tượng kinh hồn.
Không nén nổi đau đớn, chàng thét to :
– Kẻ nào giết huynh đệ thuộc hạ của ta. Hãy ra đây ta xem.
Bốn bề đều tĩnh lặng, không nghe tiếng trả lời.
Chàng lại hồi hộp kêu tiếp :
– Quyên Quyên muội muội đâu? Hùng ca ca đã về đây…
Hùng Văn chỉ nghe tiếng mình vọng lại từ vách thành, không có tiếng gì khác nữa.
Thật là đau đớn căm hờn, Hùng Văn toan sục sạo đi tìm Quyên Quyên, bỗng bên tai nghe tiếng nghiến răng trèo trẹo. Chàng vội vàng nhìn kỹ. Thì ra Bạch Hằng Huyền, người đứng đầu trong Lãnh Huyết thập tam khách chưa chết hẳn. Bởi có công lực cao, chàng ta còn đang hấp hối nên mới có tiếng nghiến răng vì đau đớn.
Hùng Văn vội vàng cúi xuống đặt miệng mình vào miệng Bạch Hằng Huyền để truyền chân khí. Bạch Hằng Huyền từ từ tỉnh lại, nhưng Hùng Văn biết chàng ta không còn sống được lâu.
Mắt ứa lệ, Hùng Văn hỏi nhanh :
– Bạch hiền đệ, đã xảy ra chuyện gì thế?
Đưa cặp mắt lờ đờ nhìn Hùng Văn, Bạch Hằng Huyền trả lời đứt quãng :
– Vương đại ca… Xin lỗi…
Hùng Văn nói bên tai chàng trai :
– Hiền đệ đừng nói đến trách nhiệm nữa, nhiều việc do định mệnh sắp bày cùng số phận. Hãy thuật lại chuyện vừa qua cho ta nghe, thì dù vào rừng đao kiếm, hay đến tận chân trời góc biển nào ta cũng thề phải trả thù cho tất cả các huynh đệ.
Bạch Hằng Huyền thở dài, rồi vừa thở vừa nói :
– Sau khi từ biệt đại ca, anh em chúng tôi hộ tống Quyên Quyên công chúa tới điểm hẹn này. Thời gian một tháng qua, và suốt lộ trình chẳng có gì quan trọng xảy ra. Đến kỳ hạn, đêm qua anh em chúng tôi và Công chúa tới đây chờ đại ca đến giờ dần…
Nói đến đây, Bạch Hằng Huyền im lặng, có lẽ vì quá mệt.
Hùng Văn cảm thấy tinh thần căng thẳng, vội lay nhẹ chàng ta :
– Rồi sao nữa hiền đệ?
Bạch Hằng Huyền thở một hơi dài, thều thào tiếp :
– Lúc đó bỗng có một người xuất hiện. Tiểu đệ nhận ra là một lão già tóc đỏ.
Hồng Phát lão nhân ấy lên tiếng hỏi :
– Các ngươi có phải là người của Vương Hùng Văn?
– Tiểu đệ tưởng lão là bằng hữu của đại ca sai tới truyền đạt điều gì đó, hoặc có việc gì cần kíp, nên mặc dù không biết lão là ai, tiểu đệ vẫn lễ phép trả lời Vương Hùng Văn là đại ca của chúng tôi. Rồi tiểu đệ còn giới thiệu Quyên Quyên công chúa cho lão biết.
Vừa nghe xong mọi điều, lão liền cười nhạt :
– Ngươi biết ta là ai không?
Nghe giọng điệu ấy, chúng đệ biết là có chuyện không hay rồi, nên ngẩn cả ra, chỉ trừng mắt nhìn lão.
Thế rồi lão bật cười ghê rợn, nói lớn :
– Ta là Hạm Không lão tổ.
Lời nói chưa dứt, song chưởng của lão đã tung ra như sấm chớp. Chỉ cách nhau hai trượng mà chúng đệ không phát hiện được điều gì.
“Ầm”, tiếng nổ dữ dội bật lên, hỏa quang chói lòa ánh lửa, và mười ba người ngựa của chúng đệ đều nhất loạt đổ xuống bởi luồng chưởng đạo cực kỳ kinh khiếp ấy.
Lão già tóc đỏ dùng chân đá vào hông tiểu đệ, giữa lúc toàn thân đệ đã rã rời, tự biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Lão ta gằn giọng bảo đệ rằng :
– Mười hai tên đã chết, chỉ để lại mình ngươi hấp hối làm kẻ truyền tin. Hãy báo cho Hùng Văn biết rằng trong một tháng nữa ta sẽ dẫn kiều thê của hắn là Công chúa Quyên Quyên chờ hắn ở Tây Tử Hồ, trấn Hàng Châu.
Hắn vừa nói xong, tiểu đệ chỉ nghe Công chúa thét lên một tiếng, rồi tất cả chìm vào im lặng.
Như chỉ còn chút tàn hơi cuối cùng, Bạch Hằng Huyền cố gắng tiếp :
– Đại ca, hãy trả thù cho các huynh đệ nhé.
Hùng Văn xúc động thét lên :
– Bạch hiền đệ…
Nhưng Bạch Hằng Huyền đã khép đôi mắt lại và tắt thở.
Quá căm thù, chàng gào lên :
– Ma đầu Hạm Không lão tổ, ta thề sẽ giết chết và moi tim ngươi mới rửa được hận này.
Chàng biết Hạm Không lão tổ hạ độc thủ, bởi chàng đã giết Hạm Không tam tuyệt. Nhưng lão còn thâm độc bắt đi cả Công chúa Quyên Quyên, kiều thê yêu quý của chàng.
Tim chàng đau nhói như bị xuyên một mũi tên. Tuy biết mình chưa phải đối thủ của Hạm Không lão tổ, nhưng Hùng Văn cũng nhất quyết phải đi tới điểm hẹn để giải cứu Quyên Quyên.
Ngày tháng trôi qua, kỳ hạn Hùng Văn chờ mong đã tới.
Sáng hôm ấy mặt trời đã lên cao, vạn vật tắm mình trong ánh nắng hồng, phong cảnh vô cùng đẹp mắt.
Vương Hùng Văn cưỡi trên lưng tuấn mã màu đen. Con ngựa Ô Truy này sẽ đưa chàng thẳng tới Hàng Châu, theo lời hẹn của Hạm Không lão tổ.
Đây là cuộc hẹn vẻ vang, rất đáng tự hào, nhưng cũng là cuộc hẹn đầy tang thương chết chóc. Bởi vì Hạm Không lão tổ đang là cao thủ hàng đầu của võ lâm, trong giang hồ đều khiếp mặt. Hùng Văn tuổi còn tre, tên tuổi ít ai biết đến, mà được lão ma đầu hẹn gặp là điều đáng hãnh diện, song cái chết đã nắm chắc đến chín phần mười.
Đã vào địa phận Hàng Châu mà trong đầu Hùng Văn còn rối bời trăm mối.
Bao sự việc còn giằng co, nan giải với những dự tính dở dang. Hắc Y Độc Tâm, kẻ thù không đội trời chung và hình ảnh những ân nhân: Tịnh Thái ni cô, Ngân Kiếm phu nhân, Độc Thiên Sư, chàng phải có ngày báo đáp. Rồi nào là vợ, nào người tình, những mỹ nhân yêu chàng tha thiết: Đinh Bảo Liên, Quyên Quyên công chúa, tiểu thư Trình Vân, Thiên Sơn Tiên Nữ. Tất cả lướt qua trong đầu, ẩn hiện trước mắt chàng trai…
Ôi, Nợ… Nợ… Tình và thù, ơn và oán. Hùng Văn còn nợ nhiều người, mà kẻ thù nợ chàng xương máu. Bao giờ trả hết, bao giờ thanh toán cho xong?
Cửa thành Hàng Châu mở ra trước mắt, đã cắt ngang dòng suy tưởng của Hùng Văn và khiến chàng phấn chấn tinh thần.
Chàng nói nhỏ một mình, như tâm sự với con tuấn mã :
– Thôi thôi, đời mình như một đám mây, nổi trôi khó biết, hà tất phải suy nghĩ quá nhiều. Điều quan trọng là cuộc đấu đêm nay mình phải giành thắng lợi.
Thế là, sau khi vào thành, Hùng Văn liền tìm một khách điếm nghỉ ngơi, dưỡng thân, để buổi tối quyết sống chết với Hạm Không lão tổ một phen.
Vừa thuê xong phòng, thì Hùng Văn đã thấy tên điếm hỏa vào báo :
– Bẩm công tử, có người đến thăm.
Chàng mới bước ra đã gặp một gã đại hán mặc áo vàng vòng tay chào, chắc là người của Hạm Không lão tổ.
Gã ta nói nhanh :
– Đảo chủ chờ đợi các hạ đã lâu. Biết các hạ đã tới, Đảo chủ rất mừng.
Dứt lời, gã trao cho Hùng Văn một tờ giấy. Mở tờ giấy ra xem, Hùng Văn đọc được những chữ :
– Canh ba đêm nay, hẹn nhau trên đê Tô Bạch, ở Tây Tử Hồ.
Hoàng y đại hán thấy Hùng Văn đã đọc xong, nhưng chưa lui bước. Chàng bèn hỏi :
– Tôn hạ còn điều chi muốn nói?
Đại hán áo vàng đáp ngay :
– Đảo chủ có truyền rằng, nếu Vương Công tử thấy đêm nay chưa tiện, xin cứ dời ngày, song chỉ trong vòng một tháng.
Hùng Văn bị chạm tự ái, bèn tỏ vẻ hào phóng trả lời :
– Tôn hạ cứ về thưa lại, đúng canh ba đêm nay Vương mỗ sẽ tới đúng hẹn.
Hoàng Y đại hán vòng tay :
– Thế thì tốt.
Rồi gã lại nghiêm nét mặt :
– Đêm nay, nếu Vương công tử không may, tại hạ sẽ lo hậu sự cho công tử chu đáo.
Chưa gì đã nghe đối phương nhắc đến cái chết, nhưng Hùng Văn vẫn bình tĩnh đáp :
– Đa tạ lòng tốt của tôn hạ.
Đại hán áo vàng cáo từ, rồi loáng một cái đã phi hành mất hút.
Thời gian trôi nhanh đã gần tới canh ba.
Vương Hùng Văn rời khỏi khách điếm, đi thẳng tới Tây Hồ.
Trong lòng chàng hết sức bình tĩnh, và đầu óc cũng không dự cảm điều gì. Hùng Văn nghĩ thầm :
– Cổ nhân có nói, một người trước khi chết thì tất cả đều trở nên bình thản, quả đúng như thế, xem ra đêm nay chắc ta phải chết? Nhưng cũng có câu rằng kẻ nào sắp chết cũng có điều dự báo, hay dự cảm, thế mà trong đầu ta chẳng thấy điều gì. Hay là ta sẽ thoát chết chăng?
Chàng đang suy tư bỗng có bóng người lướt tới, khinh công chứng tỏ một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




