|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
là chuyện động trời, xôn xao trong võ lâm Trung Nguyên, chứ chẳng phải chuyện thường.
Hùng Văn vẫn lẩm nhẩm tiếp :
– Thánh kiếm đâu rồi? Ôi, Thánh kiếm đã bị lão ta lấy mất.
Lang Khách buột miệng :
– Phải chăng Thánh kiếm công tử vừa nói có phải là báu kiếm do Nhất Tiên Sinh để lại?
Hùng Văn gật nhanh :
– Dạ, đúng đấy.
Lang Khách bàng hoàng nhìn Hùng Văn rồi đột nhiên lão cười rộ :
– Hay quá, mất Kim Lý đơn lại được Thánh kiếm. Đáng lắm, đáng lắm.
Ngẩn mặt bởi kinh ngạc, Hùng Văn vội hỏi :
– Lang tiền bối. Ngài vừa nói gì? Ngài đã lấy lại được Thánh kiếm rồi hay sao?
Thần Điếu Vương Lang Khách bật cười :
– Hì hì, có thể hiểu như thế. Thôi, ta đi đây.
Vừa dứt lời lão đã xoay mình phóng vút đi.
Hùng Văn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, chàng lại lẩm bẩm thắc mắc :
– Lạ thật, vậy Thánh kiếm trong tay ai? Rõ ràng ta thấy Hạm Không lão tổ cướp đi… Thế mà ông lão này lại bảo đã giữ được trong tay. Lẽ nào ông câu cá đã tranh giành được kiếm báu.
Thần Điếu Vương đi lâu rồi, mà Hùng Văn vẫn ngẩn ngơ suy nghĩ mãi như mất hồn.
Quyên Quyên liền hỏi :
– Văn ca ca, ca ca suy nghĩ gì vậy?
Hùng Văn vội nói ra điều mình thắc mắc.
Công chúa mỉm cười :
– Ôi, có vậy mà ca ca cũng nghĩ nhiều quá.
Chàng ngạc nhiên :
– Sao muội lại nói ca ca nghĩ nhiều?
Quyên Quyên bảo :
– Thánh kiếm rõ ràng bị Hạm Không lão tổ lấy đi. Còn câu nói của Ngũ Hồ Thần Điếu Vương chỉ nghe qua cũng hiểu ý. Ý lão nói rằng lão đã biết Thánh kiếm nằm trong tay Hạm Không lão tổ rồi.
Hùng Văn hiểu ra, gật gù :
– À, muội muội nói Thần Điếu Vương Lang Khách sẽ tìm đến Hạm Không lão tổ để đoạt lại Thánh kiếm?
Mỉm cười, Công chúa gật liền mấy cái :
– Chính thế.
Gương mặt Hùng Văn đầy vẻ khẩn trương, chàng nói nhanh :
– Vậy chúng ta cũng mau mau đến Hạm Không đảo.
Quyên Quyên công chúa cười lớn :
– Ca ca lầm rồi, hiện nay lão ma chẳng về Hạm Không đảo đâu.
Với vẻ thán phục, Hùng Văn hôn lên môi Công chúa và khen :
– Quyên muội thông minh lắm. Hạm Không lão tổ không về Hạm Không đảo, vì sợ người ta biết lão bị kẻ khác đánh trọng thương, mất cả uy tín và danh tiếng lừng lẫy bấy lâu.
Thế là Quyên Quyên công chúa bỗng trở thành người mưu sĩ đắc lực của Hùng Văn.
Nàng bảo chàng :
– Văn ca ca, nhờ uống được viên Kim Lý đơn, công lực của ca ca đã tăng tiến. Bây giờ chúng ta chỉ cần tìm tới Ngoại đường của Hắc Y bang, bất cứ ở đâu, để Hạm Không lão tổ biết tin ca ca chưa chết. Chắc chắn lão sẽ nổi giận đi tìm ca ca. Khi đó ta có thể lấy lại được Thánh kiếm, mà may còn tìm được cả Thiện Tâm quả để chữa bệnh cho ca ca nữa.
Hùng Văn vui mừng nói :
– Muội muội bàn rất phải. Ta đi thôi.
Vậy là hai người cùng rời khỏi Hàng Châu.
Trong dãy núi Hoài Ngọc sơn, giáp hai tỉnh Triết Giang và An Huy, nắng vàng tỏa sáng cả một vùng sơn cước. Vương Hùng Văn và Quyên Quyên công chúa ngồi
ngồi trên lưng tuấn mã sãi nhanh. Đã mấy ngày qua, Hùng Văn cảm thấy trong mình rất sảng khoái. Dường như Kim Lý đơn có công hiệu làm cho Vạn Tà Sát Mạch tạm thời lắng dịu. Chàng đang cùng Quyên Quyên đi tìm một Ngoại đường của Hắc Y bang.
Đột nhiên có tiếng vó ngựa rầm rập chạy tới, cát bụi bay mù mịt cả một vùng, trên lưng toàn những tay đại hán.
Hùng Văn liền bảo Công chúa :
– Bọn này đều là những nhân vật võ lâm, chẳng hiểu đi đâu vội vàng thế?
Quyên Quyên bảo :
– Ta cứ theo dõi xem sao.
Hai người mới trao đổi một câu thì đoàn người đã tới. Họ gồm sáu người cưỡi trên lưng ngựa, đi đầu là một lão già. Phút chốc đã qua mặt Hùng Văn và Quyên Quyên.
Hùng Văn chỉ kịp nghe lão già nói :
– Chỉ cần qua khỏi rừng lá nhọn trước mặt là bình yên vô sự.
Tiếng nói hòa lẫn tiếng vó ngựa xa dần.
Vẫy chiếc roi ngựa trên tay, Hùng Văn nói nhanh :
– Ta phải theo cho kịp họ.
Ngựa phi một lúc đã thấy vạt rừng trước mặt, cây lá nhọn hoắt chĩa lên trời như gươm đao.
Hùng Văn gật gù :
– Đúng là rừng lá nhọn rồi.
Thình lình có tiếng thét lớn :
– Tiểu tử và tiểu cô nương dừng lại…
Tiếng thét chưa dứt, hai bóng người đã chặn ngang phía trước, thân pháp nhẹ nhàng lanh lợi.
Trong đầu Hùng Văn thầm nghĩ :
– Hai gã này khinh công rất giỏi, chắc không phải kẻ cướp tầm thường.
Để xem trong rừng này có những nhân vật nào, Hùng Văn liền bình tĩnh dừng ngựa, chàng múa cây roi trên đầu một vòng, phát ra luồng kình đạo thổi rạt ngọn cây.
Hai gã kia trố mắt, một gã nói nhỏ :
– Tiểu tử này dường như học được một chút võ công?
Tên kia gật đầu :
– Chắc cùng đồng bọn với lũ kia, chỉ đi chậm hơn thôi. Sáu thằng nọ đã có các Đường chủ chặn phía trước. Hai đứa này là phần tụi mình. Tiểu cô nương coi ngon mắt quá nhỉ?
Lời nói của chúng rõ ràng không coi Hùng Văn ra gì. Chàng bèn nghĩ thầm :
– Chúng nói đến Đường chủ, chắc cũng là phe phái chi đây.
Nghĩ như thế rồi mỉm cười, lên tiếng :
– Các ngươi là gì mà dám ngăn đường cản lối?
Một gã cười hề hề :
– Bọn ta đây thuộc Hắc Y bang.
Gã hãnh diện khai lý lịch như vậy mà không ngờ là tự tìm lấy cái chết thảm.
Hùng Văn vui mừng trong lòng, bởi chàng đang muốn tìm Hắc Y bang, quả là vượt rừng qua suối cũng chẳng uổng công tí nào.
Chàng gằn giọng :
– Đường chủ của các người đâu?
Hai tên nọ chưa kịp đáp thì có những tiếng rú thê thảm từ phía trước vọng lại, làm Quyên Quyên rùng mình.
Hùng Văn biết những kẻ đi trước đã lâm nạn, liền dựng chưởng, miệng quát thật to :
– Tự các ngươi tìm lấy cái chết.
Chàng băng mình xuống ngựa, xuất liền một chiêu, cùng với tiếng gầm :
– Ta là Vương Hùng Văn, các ngươi có mắt như mù.
Mấy tiếng “ta là Vương Hùng Văn” đã làm hai gã nọ sợ đến bủn rủn tay chân. Chưởng đạo của Hùng Văn Nhất Chiêu Lưỡng Dụng vận đủ thập thành công lực Vân Hải chân kinh xô tới chẳng khác sóng bủa đầu ghềnh làm hai tên nọ bị quật chết trong chớp mắt.
Hùng Văn thu chưởng, bắn vọt mình lên cao, rồi bảo Công chúa :
– Quyên muội, ca ca phải đi trước xem sao. Muội cứ từ từ theo sau nhé.
Từ trên không, chàng cắt ngang ngọn cây phóng mình về phía trước, Hùng Văn lúc ấy coi chẳng khác một mũi tên.
Lúc đó, trong góc khu rừng lá nhọn vang lên những tiếng “Bình Bình” nổ rát tai. Trên nền cỏ úa bày ra năm xác chết. Đó là năm người trong số sáu người vừa qua mặt Hùng Văn hồi nãy, chỉ còn lại lão già sống sót đang kịch chiến với lũ áo đen.
Lão chính là Thất Tinh Kiếm Thương Tử Tài, Tổng tiêu đầu của Đệ Nhất Tiêu Cục vùng Trung Thổ. Lão đang quyết đấu với Bá Khí Hắc Tâm Triệu Vũ, Phó đường chủ của Hoài Ngọc phân đường của Hắc Y bang.
Bên cạnh là năm tên thuộc hạ của Hoài Ngọc phân đường đang thu lượm binh đao, chứng tỏ chúng vừa giết năm người của Thương Tử Tài, và tên Đường chủ Đã Nhân Tăng chưa
phải động thủ.
Thất Tinh Kiếm Thương Tử Tài thấy năm thuộc hạ bị giết trong chớp mắt thì tinh thần không còn được tập trung, uy lực kiếm pháp trong tay dần dần suy giảm.
Trong lúc đó, hai chiếc búa mỗi chiếc nặng 50 cân của Bá Khí Hắc Tâm Triệu Vũ múa vèo vèo, chiêu thức vừa mạnh vừa nhanh. Hắn buộc Thương Tử Tài phải dốc sức liên tục, không phương tránh né.
Thấy đối phương đã rối loạn đường kiếm, Bá Khí Hắc Tâm thừa thắng xốc tới. Chiêu búa trong tay bổ xuống như trời giáng, theo thế Độc Bích Hoa Sơn…
“Bình Bình”, chỉ nghe hai tiếng chấn động, Thương Tử Tài kêu “hự” như nấc nghẹn, miệng hộc máu tươi, thanh kiếm tuột khỏi tay lao vào không khí như một chiếc lá.
Bá Khí Hắc Tâm Triệu Vũ cười rống lên :
– Ha ha, rốt cuộc Ngọc Hoàn trong tay ngươi cũng lọt vào túi ta. Hãy mau nộp mạng.
Dứt lời, thân hình Triệu Vũ băng tới, cặp búa kêu vù vù, kình lực phát ra ghê gớm vô cùng.
Thương Tứ Tài đã hoa mắt, ngước nhìn trời than rằng :
– Tử Tài công lực không còn, xin tạ tội với Đỗ tiền bối. Ôi, làm sao bảo vệ Ngọc Hoàn đây?
Lời than của Thất Tinh Kiếm chứng tỏ giá trị của bửu bối Ngọc Hoàn thật cao trọng.
Bá Khí Hắc Tâm khoái chí, múa búa lao tới như ánh chớp để toan truy sát Thương Tử Tài thật nhanh chóng.
Đột nhiên có tiếng thét lộng óc làm bọn hắc y phải kinh hồn, rồi một bóng người vừa lao tới kình đạo đã tuôn ra…
– “Bình…”
Bá Khí Hắc Tâm Triệu Vũ “hự” một tiếng, cả thân hình to như con trâu nước của gã bị bắn lùi hơn hai trượng, bởi luồng kình đạo vừa xô tới thình lình.
Một thiếu niên tuấn tú xuất hiện, ngang tàng đứng trước mặt gã. Người ấy chính là Vương Hùng Văn. Chàng kịp thời xuất một chưởng cứu được mạng sống cho Thương Tử Tài trong đường tơ kẽ tóc.
Hùng Văn quét ánh mắt nhìn khắp lượt bọn Hắc Y bang, gương mặt đầy vẻ kiêu ngạo thách thức.
Triệu Vũ chột dạ, nghĩ thầm :
– Hừm, gã thiếu niên này chẳng biết từ đâu ra mà công lực thật khủng khiếp.
Bỗng có nhiều tiếng nói vang lên :
– Tiểu tử oắt con này có duyên nợ với Hắc Y bang, xin Triệu phó đường chủ tạm ngừng tay, để huynh đệ chúng tôi thanh toán nó.
Những lời xôn xao ấy là của năm tên thuộc hạ áo đen. Trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




