|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
vì việc nghĩa. Hãy lo cho mình. Những việc khác muội tự thu xếp được.
Tuy nói cứng, nhưng trên gương mặt Công chúa vẫn lộ vẻ bịn rịn, không muốn rời Hùng Văn.
Trong lòng Hùng Văn lại xao xuyến, chàng suy nghĩ :
– Nàng đối với ta là tình cảm sâu sắc, hơn nữa đã là phu thê, ta sao đành bỏ nàng cho đành?
Hiểu rằng sự lưu luyến của mình sẽ làm mềm lòng Hùng Văn, nên Công chúa Quyên Quyên bình tĩnh trở lại, tỏ ra cứng rắn :
– Ca ca suy nghĩ làm gì nhiều thế? Chỉ cần làm tốt mọi việc, đừng lo cho tiểu muội…
Sự lo lắng của Hùng Văn dịu bớt bởi những lời can đảm của Quyên Quyên vừa nói. Chàng cũng biết Công chúa rất thông minh biết cách quyền biến. Hẳn xa nhau ít lâu cũng không đến nỗi nào.
Chàng liền quay nhìn Bá Khí Hắc Tâm Triệu Vũ gằn giọng :
– Về thông báo của ta với Hạm Không lão tổ, ngươi cứ nói rằng trong vòng kỳ hạn tháng sau, ta hẹn gặp hắn ở Thiên Trì Trường Bạch.
Triệu Vũ cười lạt :
– Ta sẽ nói lại rõ ràng với Lão tổ. Tin chắc rằng ta với ngươi cũng còn gặp lại trong ngày gần đây.
Vừa dứt lời, hắn đã đứng lên phóng đi biệt dạng.
Hùng Văn ôm hôn Quyên Quyên công chúa và nói lớn :
– Thôi ta đi đây. Muội muội cố gắng bảo trọng nhé.
Chàng lại quay sang Thương Tứ Tài :
– Tiền bối, chúc thượng lộ bình an.
Thế là trong phút chốc, rừng lá nhọn trở lại không khí tĩnh lặng ngàn năm. Vì mỗi người đi một ngả.
Trời đã sang xuân, nhưng trên đỉnh Trường Bạch tuyết vẫn phủ trắng. Dưới ánh sáng mặt trời, tuyết trắng lung linh màu ngũ sắc. Nơi đây lạnh lẽo với những vạt rừng thông, nhưng phong cảnh đẹp vô cùng. Không khí trên đỉnh Trường Bạch bao giờ cũng tĩnh lặng, vắng vẻ hoang sơ.
Hôm ấy, đột nhiên có một chấm di động từ phía chân trời bay gần tới sườn núi tuyết.
Chấm màu trắng ấy chỉ nhỏ bằng hạt đậu, nhưng phút chốc đã lớn dần, cho thấy đó là người áo trắng đang di chuyển rất nhanh, với trình độ khinh công thượng thặng.
Người ấy chính là Vương Hùng Văn.
Chỉ còn cách khu rừng thông là tới Trường Bạch Thiên Trì nơi môn hộ của phái Trường Bạch.
Vẫn hoàn toàn vắng lặng, nhưng khi Hùng Văn đến ngang rừng thông thì có tiếng vang lên :
– Tiểu tử nào đến đây quấy rầy thế?
Tiếng nói vừa dứt thì bóng người đã vùn vụt trong rừng thông phóng ra ngoài.
Đó là ba tên đại hán mặc áo màu nhũ bạc.
Liếc mắt nhìn bọn người trước mặt, Hùng Văn nghĩ nhanh trong đầu :
– Sư phụ Vân Hải Tiên Quân không nhắc tới phái Trường Bạch này, đã lâu nay Trường Bạch phái cũng chưa đụng tới võ lâm Trung Nguyên. Đây là lần đầu xảy ra chuyện Bang chủ Cái bang rắc rối với Trường Bạch phái. Võ công của ba người này coi bộ chẳng phải tay vừa, ta phải cẩn trọng.
Phái Trường Bạch đã thành một phái riêng. Ba người này là Trường Bạch tam lang thuộc hàng các nhân vật đệ nhất của phái Trường Bạch, chỉ kém vị Chưởng môn Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc và hai người nữa.
Lão đại Bạch Mao Lang Nhi lên tiếng :
– Tiểu tử, sao ngươi dám xông bừa vào đây? Ngươi là người của phái nào?
Hùng Văn không thèm khai lý lịch, chỉ hỏi lại :
– Bang chủ Cái bang và Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải lão tiền bối đang ở đâu?
Lão nhị Hỏa Lang Đính Xuân cười lạnh tanh :
– Thì ra lão Đỗ nhắn ngươi đến đưa tang đó hả?
Bị xúc phạm, Hùng Văn nói thầm :
– Ý trời sao cay nghiệt. Ngày nay trong thiên hạ, bọn người ác độc quá nhiều. Đỗ lão tiền bối, tại hạ đến quá muộn, xin tiền bối tha lỗi. Tại hạ sẽ nhất quyết báo thù cho tiền bối.
Thầm nói chưa dứt, Hùng Văn bỗng giật mình vì Vạn Tà Sát Mạch đã bộc phát dữ dội. Sắc mặt Hùng Văn đỏ lên như máu, rồi chàng cười sằng sặc…
Trường Bạch tam lang thấy vậy đều ngạc nhiên. Hỏa Lang Đinh Xuân tính nóng như lửa, liền nghĩ thầm :
– Tiểu tử này nhất định có liên quan sâu sắc với lão Khiếu Hóa. Bởi vậy ta vừa nói gạt lão đã chết thì hắn đã xúc động kinh khiếp đến thế. Mà không hiểu lão Khiếu Hóa giấu Hóa Huyết tà kiếm của bổn bang nơi đâu. Nếu nó tái hiện thì Chưởng môn nhân của ta dễ dàng giết lão Khiếu Hóa. Nhưng thằng tiểu tử này thật ngu, không chịu lên Thiên đàng mà tới đây lao đầu xuống Địa ngục…
Hùng Văn đâu đã biết chuyện thật về vụ này. Nguyên do Bang chủ Cái bang và Cùng Thần Đỗ Tứ Hải nghe nói Quan Ngoại có bảo kiếm xuất hiện nên rủ nhau xuất quan.
Hai người nhặt được cây Hóa Huyết tà kiếm, biết rõ kiếm này rất hung ác. Người nào giữ kiếm sẽ sinh ra sát khí. Nếu để lọt vào tay kẻ ác thì chẳng biết bao nhiêu người trong thiên hạ phải bị đầu rơi, máu chảy. Hai lão nhân đều biết rõ chuyện phái Trường Bạch đã câu kết với Hắc Y bang nên quyết không trả lại bảo kiếm, bèn giấu đi. Không may của sự kiện này là Bang chủ Cái bang và Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải đều không thắng nổi Chưởng môn phái Trường Bạch là Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc. Cuối cùng cả hai vị tiền bối võ lâm bị giam giữ ở Trường Bạch Thiên Trì.
Hùng Văn đã thôi cười, mặt đằng đằng sát khí, gằn giọng bảo :
– Phái Trường Bạch các ngươi cả gan hạ độc thủ với Bang chủ Cái bang và lão tiền bối Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải, vậy hôm nay là ngày cuối cùng của các ngươi rồi.
Hỏa Lang Đinh Xuân cười ngạo mạn :
– Tiểu tử, ngươi tự đi tìm chết. Ta cũng sinh phúc hóa kiếp cho ngươi.
Dứt lời lướt nhanh tới xuất chiêu.
Hùng Văn bình tĩnh tán thưởng :
– Hừm, bộ pháp này rất giống Xúc Thần Bộ của Hạm Không đảo, chắc bọn các ngươi cùng một phe.
Thế của đối phương vừa nhanh mạnh, vừa nham hiểm, chiêu thức tân kỳ, chưởng chiêu vừa xuất, kình lực đã ầm ầm xô tới. Hùng Văn vội né tránh, dịch ngang hơn một trượng. Hỏa Lang Đinh Xuân đắc chí cười lớn, thừa thế truy tiếp, chiêu thức và kình đạo càng ác liệt hơn. Bạch Mao Lang Nhi và Băng Tuyết Lang Hà của phái Trường Bạch đều la lên :
– Đinh huynh đã thi triển Lục Trụ thần công…
Bọn chúng cùng tâm đắc, trong khi bên kia song chưởng của Hùng Văn chỉ hơi chuyển động.
Đột nhiên vang lên một tiếng “Bình” chuyển núi. Bạch Mao Lang Nhi và Băng Tuyết Lang Hà hoảng hốt thét lên và xốc tới. Nhưng đã muộn, Hỏa Lang Đinh Xuân vì khinh địch chưa kịp thi triển hết Lục Trụ thần công thì đã trúng nhằm chưởng lực của Hùng Văn. Hắn bị tung lên hơn mười trượng, dộng đầu xuống đất phọt óc, chết không kịp trối.
Bạch Mao Lang Nhi và Băng Tuyết Lang Hà tập trung kình lực, đẩy nhanh Lục Trụ thần công, chưởng đạo như con mãng xà quật thẳng vào Hùng Văn như phá núi.
Lúc ấy chưởng phong vùn vụt, Hùng Văn cảm thấy toàn thân bị bao vây, tập kích khủng khiếp, kình lực ghê gớm tưởng chừng không tài nào đỡ nổi.
Hùng Văn nghĩ rất nhanh :
– “Thân pháp và chiêu thức của phái Trường Bạch thật lạ lùng, hung hiểm. Phen này nếu ta để lỡ thời cơ thì hậu quả sẽ khốc liệt vô cùng”.
Vừa nghĩ xong, chưởng chiêu của chàng đã xuất ra kịp lúc. Chàng sử dụng chiêu thức vừa thủ vừa công của Hải Vân Chân Kinh, đón đầu lực đạo của đối phương để đánh chính diện…
– “Ầm…”
Một tiếng khủng khiếp, lực đạo đôi bên giao nhau tóe lửa.
Hùng Văn lảo đảo, bị đẩy lùi mấy bước.
Bạch Mao Lang Nhi nói lớn :
– Tiểu tử, công lực của ngươi khá đấy.
Băng Tuyết Lang Hà phụ họa :
– Ngươi học võ công giữa phái Thiếu Lâm với Kiếm Tiên. Hừm, có giỏi cứ thi triển mấy chiêu nữa thử cho ta xem.
Dứt lời cả hai tên cùng xông tới, xuất luôn chiêu Diệp Lạc Phi Sương, như sương rơi lá rụng, một chiêu uy lực mạnh nhất trong Hồi Phong độc chưởng tuyệt nghệ của phái Trường Bạch.
Trong chớp mắt, tứ chưởng vun vút, kình phong vèo vèo.
Tằng hắng một tiếng, Hùng Văn bình tĩnh phản chiêu, xuất liên tiếp luôn sáu chưởng, kình khí mù trời.
Phóng xong lục chưởng, tuy chận đứng được kình đạo của đối phương, nhưng Hùng Văn chột dạ nghĩ thầm :
– Hình như công lực của chúng nó càng lúc càng mạnh hơn?
Băng Tuyết Lang Hà và Bạch Mao Lang Nhi nói nhỏ với nhau :
– Thằng tiểu tử không biết sự diệu kỳ Phản Khí Hồi Công của chiêu Lục Trụ thần công tuyệt học của bổn phái, cho nên cứ liều mạng đánh càng với chúng ta. Phen này Diêm Vương đang gọi nó. Tiểu tử khó sống đến canh năm.
Bạch Mao Lang Nhi xầm xì :
– Để ta chọc giận cho nó đánh hăng thêm, càng tới gần chỗ chết.
Rồi hắn rống họng kêu lớn :
– Tiểu tử, ta tưởng ngươi có hỏa hầu dữ dội lắm, không ngờ chỉ được dăm ba đường võ vẽ. Hãy xem huynh đệ ta báo thù…
Cả hai nháy mắt làm ám hiệu cho nhau, rồi cùng thay đổi chiêu thức, thi triển Ngũ Phong Thập Vũ, chiêu lợi hại trong Hồi Phong Chưởng.
Kình lực của đối phương vừa tuôn ra, Hùng Văn đã nhận biết chiêu này rất ghê gớm, vừa mạnh, vừa hiểm, luôn buộc chàng phải đấu sức trực diện và mãnh liệt. Sự thật uy lực lớn nhất của Lục Trụ thần công là ở chiêu này nhằm tiêu hao công lực của đối phương.
Đánh vã mồ hôi, Hùng Văn chợt hiểu :
– Hừm, mình bị trúng kế rồi. Thì ra chẳng phải công lực của chúng càng đánh càng mạnh mà chính là do công lực của mình bị tiêu hao. Trong lúc chúng dựa vào Lục Trụ thần công để bảo toàn hỏa hầu…
Biết làm sao đây, vì tình thế lúc này buộc Hùng Văn khi xuất chiêu đều rất mạnh, chân khí sẽ suy kiệt mất, chàng thở dài :
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




