|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lời nói thầm ấy, Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân thi triển thân pháp Đạm Anh Phân Hình bỏ đi biệt dạng.
Lúc đó thì kình lực của Hùng Văn phát ra chạm chưởng đạo của nhị công tử Lôi Tiêu…
– Bình… Bình…
Tiếng nổ kèm theo tiếng rú khủng khiếp của Lôi Tiêu. Chỉ là tiếng rú cuối cùng của gã công tử cao thủ này. Hắn đã bị chưởng lực của Hùng Văn đánh tan xác.
Nhìn thân xác bầy nhầy của kẻ địch, Hùng Văn ngẩn người… Chàng không nhớ mình xuất chiêu gì ghê gớm thế? Chàng có biết đâu trong cơn nguy cấp, đã vô tình đánh một chiêu trong Tam kiếm Thập nhị chưởng là võ công tuyệt học quần hùng hắc bạch lưỡng phái đều đổ xô đi tìm kiếm.
Vì chưa học được khẩu quyết nên Hùng Văn không nhớ ra…
Chàng cứ lẩm bẩm…
– Chẳng biết ta sử dụng chiêu gì nhỉ?
Chợt chàng nhìn quanh không thấy ai, liền gọi lớn :
– Cửu Trảo tiền bối, ngài đâu rồi?
Chỉ có tiếng vang đáp lại nên Hùng Văn biết lão quái đã đi rồi. Chàng bèn nhắm chừng phương hướng rồi phóng vút theo, may ra có thể tìm được lão để hỏi tin tức về Quyên Quyên.
Thuật khinh công của Hùng Văn thuộc hàng cao thủ, vậy mà chàng phi hành quá lâu vẫn không thể phân biệt được Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân đã đi theo con đường nào.
Cứ đi mãi, Hùng Văn bỗng nghe trên không trung có tiếng thét :
– Kẻ nào dám giết con trai yêu quý của ta?
Khi ấy trước mặt Hùng Văn là một ghềnh băng, chẳng biết sâu mấy trượng, chỉ thấy vách băng cao ngất chắn cả lối đi.
Phía sau, tiếng hỏi của lão nhân nào đó, mỗi lúc một gần :
– Kẻ nào giết nhi tử và đồ đệ của ta, hãy mau xuất đầu lộ diện.
Hùng Văn giật mình nghĩ thầm :
– Thôi, đích thị là lão Thiên Trì Quân Lôi Hỏa Mộc rồi. Lão ta thấy cái chết của Lôi Tiêu và Trường Bạch tam lang nên truy đuổi tới đây.
Chàng bật nói :
– So tài với lão cũng hay, nhưng đây là trận đấu long trời mà công lực hết sức chênh lệch.
Chàng chuẩn bị tư thế chờ sẵn. Nhưng lại nghe Lão quân Lôi Hỏa Mộc cười lạt, cùng câu nói :
– Hừm, không ngờ lại là người của Hạm Không đảo.
Ngước mắt nhìn lên, Hùng Văn quả nhiên trông thấy từ xa có bóng người đang lướt tới bằng khinh công Xúc Thần Bộ của Hạm Không đảo. Người ấy chỉ mới là cái chấm bằng hạt đậu, nhưng lão ma đầu đã nhìn ra. Tất nhiên thị lực của Hùng Văn cũng thấy rõ.
Chàng nghĩ nhanh :
– Ta có hẹn trong một tháng, Hạm Không lão tổ tới núi Trường Bạch gặp ta. Bóng người kia hẳn là lão rồi…
Quả thật người đang thi triển Xúc Thần Bộ lướt tới chính là Đảo chủ Hạm Không lão tổ.
Sự xuất hiện của lão thì Hùng Văn đã biết nguyên do, nhưng Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc lại nghi ngờ :
– À à… Hay là chính lão này giết chết con trai và đệ tử của ta?
Lão nghi cũng phải, vì kẻ giết được Lôi Tiêu và Trường Bạch tam lang phải có võ công thâm hậu, mà lão chưa phát hiện ra Hùng Văn dưới ghềnh băng.
Thế là Lôi Hỏa Mộc phóng tới đón đầu. Trong lòng lão sôi sục hờn căm.
Nhưng vừa thấy Lôi Hỏa Mộc, Hạm Không lão tổ lại tươi nét mặt hỏi han rất nồng nhiệt :
– Kính chào Lôi lão huynh, lâu ngày mới gặp, chắc lâu nay sức khỏe và võ công đều thăng tiến?
Lôi Hỏa Mộc ngẩn người, đầu óc lưỡng lự phân vân :
– Hừ, xem ra lão này chẳng biết gì về cái chết của Lôi Tiêu và bọn Trường Bạch tam lang. Nhưng nếu y không giết thì kẻ nào đủ sức giết?
Lão liền hỏi lớn :
– Hạm Không đảo Chủ, ông đến đây làm gì?
Tới lượt Hạm Không lão tổ ngẩn ngơ :
– Có kẻ hẹn ta tới đây? Vậy không phải kẻ đó nhờ lão huynh ra đón ta à?
Lôi Hỏa Mộc trợn mắt ngạc nhiên, sao lại có chuyện rắc rối thế? Hạm Không lão tổ và Lôi Hỏa Mộc đã từng quen biết trong dịp Hạm Không lão tổ mời Lôi Hỏa Mộc cùng chủ trì Hắc Y bang. Nhưng lúc đó Lôi Hỏa Mộc không đồng ý, nên mãi sau này mới liên kết với Hắc Y bang, tạo mối tương quan cùng phái Trường Bạch.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc liền bảo :
– Ông hỏi ta chẳng hiểu gì hết.
Hai lão liền xáp vào đàm đạo.
Cuối cùng, Hạm Không lão tổ vỗ đùi hét lên :
– Thế thì chính Vương Hùng Văn rồi. Nó hẹn ta đến đây, và chính hắn đã giết người của phái Trường Bạch.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc đảo mắt, quét tia hung quang nhìn dáo dác, rồi quát to :
– Dưới ghềnh băng kia đang có một tiểu tử.
Hạm Không lão tổ cười rú lên :
– Chính hắn đó, chính hắn đó.
Hai lão cùng lướt tới ghềnh băng như hai tia chớp.
Hùng Văn trông thấy, giật thót mình :
– Ôi, không ngờ hôm nay trong một lúc ta phải đương đầu với hai lão ma độc địa nhất. Nhưng cũng đành sống chết một phen thôi.
Cặp mắt cú vọ của Hạm Không lão tổ đã chiếu thẳng vào Hùng Văn :
– Tiểu tử, lão phu đã đến đúng hẹn.
– Thằng ranh kia, phải ngươi đã giết con trai và ba thuộc hạ của ta rồi định trốn đó chăng?
Hùng Văn cứng cỏi đáp :
– Chính ta giết những tên độc ác ấy, và ta cũng không trốn, bởi ta đang chờ gặp Hạm Không lão tổ.
Lôi Hỏa Mộc gầm lên :
– Tiểu tử ngông cuồng. Ngươi có được bao nhiêu hỏa hầu mà dám lộng hành tác quái. Hôm nay đã tới ngày tận số của ngươi rồi.
Vẫn bình tĩnh, Hùng Văn hỏi :
– Trong hai người, kẻ nào xuất thủ trước?
Không để Hùng Văn dứt lời, Lôi Hỏa Mộc thét :
– Tiểu tử hôi thối, mau nạp mạng.
Nói dứt lời, lão đã vận thập thành công lực, bóng chưởng xòe to, xuất chiêu như sóng vỗ, chưởng đạo quật thẳng vào Hùng Văn, cây cối hai bên ngã rạp, và những tảng băng rơi xuống ầm ầm.
Hạm Không lão tổ buột miệng khen :
– Hảo công phu, chưởng lực của lão huynh thật ghê gớm, tiểu tử hôi thối đừng mong chống đỡ.
Không ngờ mới xuất thủ mà Lôi lão đã ra chiêu quá độc, Hùng Văn cũng phải vận đủ thập thành công lực phản chiêu.
– Ầm ầm…
Sức dội của hai đạo chưởng phong rung động toàn thân, Hùng Văn chỉ “hự” một tiếng đã bị bắn đi xa lắc…
Phía sau là ghềnh băng.
– Phụp…
Chàng bị rơi xuống ghềnh băng sâu hun hút, chẳng còn dấu vết. Trên mặt ghềnh băng trắng toát chỉ còn một vũng máu tươi đỏ sẫm do Hùng Văn ộc ra, chứng tỏ chàng đã bị trọng thương.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc đắc chí nói :
– Hừm, thằng tiểu tử to gan đã chết rồi.
Nhưng Hạm Không lão tổ lại nghĩ khác.
Nhớ chuyện cũ, Hạm Không lão tổ suy nghĩ :
– Lần trước ta đánh thằng tiểu tử này rớt xuống hồ, nó không chết. Phen này rơi xuống ghềnh băng kia chưa chắc nó đã chết. Từ khi ta nắm được Thánh kiếm trong tay, vẫn chưa tìm được ra bí kíp Tam kiếm Thập nhị chưởng. Vậy nên mau trở về tiếp tục truy tầm bí kíp là hơn.
Nghĩ vậy thế rồi lão vòng tay cáo từ Lôi Hỏa Mộc lướt đi như gió.
Lão Thiên Trì Lôi Hỏa Mộc ngắm nhìn ghềnh băng và thốt :
– Con và đệ tử chết dưới tay gã tiểu tử này, ta đã bắt nó đền tội bằng cái chết… Kể như xong.
Lão quay mình trở về động phủ, bỏ lại ghềnh băng hoang vắng lạnh lẽo với gió thổi tuyết rơi…
Trời tối dần…
Mây đen bỗng ùn ùn kéo tới che kín núi Trường Bạch.
Dưới ghềnh băng tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại có tảng băng nứt, phát ra tiếng kêu răng rắc.
Khung cảnh hết sức thê lương.
Hùng Văn rơi xuống ghềnh băng nhưng không chết, bởi có một lớp tuyết dày như đệm. Chàng lại có Vân Hải chân kinh hộ thân, mà vết thương không đến nỗi trầm trọng.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Hùng Văn hồi tỉnh. Cơ thể chấn thương nên chàng không thể vận dụng khinh công, đành bò theo dốc tuyết để lên khỏi ghềnh.
Trên nên trời mây đen đã tan hết, ánh trăng đã lộ ra.
Hùng Văn bỗng nghe một tràng tiếng leng keng vang động đâu đây. Âm thanh ấy do các vật bằng sắt thép va chạm nhau, mà rõ ràng là tiếng thép tốt của gươm đao quý báu.
Lạ thật, dưới ghềnh băng làm gì có ai đánh nhau? Sao lại có tiếng đao kiếm va chạm?
Chàng liền bò về phía có tiếng động. Lạ thật, âm thanh kia phát ra từ dưới lớp băng, và còn di động được nữa. Hùng Văn bò theo âm thanh di động, và một lúc sau nó ngừng lại ngay dưới chân chàng. Hùng Văn ghé sát xuống nghe ngóng. Mũi chàng bỗng ngửi thấy mùi thơm kỳ lạ và mùi máu rất tanh. Quả là hiện tượng ly kỳ, khiến Hùng Văn dùng hai tay bươi nhanh lớp tuyết, để thấy được khoảng trống bên dưới…
Một cảnh tượng lạ lùng diễn ra trước mắt chàng…
Trong khoảng trống, một tiểu nhân màu đỏ như máu, cao chừng một thước, đang đánh nhau với một cây kiếm nằm trong vỏ. Mùi thơm tỏa ra từ cơ thể thằng bé ấy, còn mùi tanh của máu phát ra từ cây kiếm. Tiếng leng keng là do kiếm cho vào vỏ không chắc, nên thân kiếm va vào vỏ phát kêu. Điều quái lạ là dù không ai điều khiển kiếm vẫn đánh nhau được.
Thằng nhỏ đỏ như máu vừa thấy Hùng Văn đã sợ hãi định bỏ trốn, làm chàng giật mình thầm nghĩ :
– Đây có phải Sâm Vương như truyền thuyết nhiều lần nói tới chăng?
Chàng liền chộp lấy đầu thằng nhỏ màu đỏ máu ấy.
Thằng nhỏ liền nhảy tránh, nhưng Hùng Văn quá nhanh tay đã chụp được, chỉ nghe tiểu nhân đỏ hỏn ấy “hự” một tiếng rồi biến dạng thành một củ sâm hình người, dài khoảng một thước, trông chẳng khác một hài nhi. Tiếng leng keng hồi nãy cũng mất, vì cây kiếm đã nằm im.
Hùng Văn không nén được vui mừng, kêu lên :
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




