|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Ta gặp họa mà được phúc nên đã bắt được Sâm Vương.
Hồi ở Vân Hải tiên phủ dưới đáy biển, Hùng Văn đọc sách đã hiểu rõ về Sâm Vương, trải qua mấy ngàn năm, ăn vào tăng sinh lực, tuổi thọ và chân khí dồi dào hơn mấy mươi năm tu luyện. Đây là ân phước ly kỳ cao quý nhất ở chốn nhân gian.
Thế là Hùng Văn bỏ củ sâm đỏ hỏn vô miệng nhai ngấu nghiến. Chàng nhận ra vị ngọt lẫn chua chát, mùi thơm lạ lùng, phút chốc tinh thần và cơ thể đều sảng khoái lâng lâng.
Mọi ưu phiền chàng quên đi tất cả, chỉ còn lắng nghe những khoái cảm đi dần vào từng thớ thịt đường gân.
Trời sáng hẳn.
Vầng thái dương lên cao, tỏa ánh nắng hồng xuống nhân gian, và những tảng băng tan dần, nhấp nhoáng dưới tia mặt trời như ngàn viên kim cương tuyệt đẹp.
Hùng Văn ngồi vận khí chu thiên, thấy kinh mạch lưu thông điều hoà. Các vết thương trong phút chốc đã lành hẳn. Chàng thử tung mình lên cao, phát một chưởng vào không khí rồi vui mừng nói lớn :
– Ôi, công lực của ta lại tăng tiến lạ kỳ. Hạm Không lão tổ, rồi đây ngươi sẽ biết tay ta.
Cái nhảy vọt của Hùng Văn cao đến hai mươi trượng, vừa xuất chưởng đã bạt bằng một khối băng cao như quả núi nhỏ, những hoa tuyết bay tơi tả dưới ánh sáng mặt trời.
Chàng không ngờ hiệu quả của Sâm Vương ly kỳ đến thế, và chợt nhớ tới thanh kiếm có mùi máu đánh nhau với Sâm Vương, liền nói nhỏ :
– Cây kiếm ấy nhất định phải là bảo kiếm. Ta tìm ra thật đúng lúc, vì đang cần một lưỡi kiếm trong tay.
Bước đến lõm tuyết kia, Hùng Văn cúi lượm cây kiếm, bỗng cảm thấy trong tim nhói lên, bèn hoảng hốt nghĩ thầm :
– Hình như Vạn Tà Sát Mạch lại đang bộc phát trong ta?
Ý nghĩ vừa qua trong trí, thì chàng đã thấy muốn chém giết, nên nghiến răng ken két rồi thốt ra :
– Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc thật đáng ghét, ta phải giết chết hắn.
Sát khí dần dần bốc lên ngùn ngụt, chàng vung kiếm la lên :
– Không phải một mình lão, mà tất cả mọi người đều đáng ghét, ta sẽ giết hết, giết hết…
Hùng Văn cười lên sằng sặc, vọt mình lên, chỉ nhấp nhô hai lần đã bay khỏi ghềnh băng. Đó chính là công lực của Sâm Vương đã đem đến cho chàng… Và chàng phóng thẳng tới Thiên Trì Trường Bạch.
Sát khí bị kích động, Hùng Văn đã như điên dại, chỉ còn muốn được chém giết…
Chàng cười như phát khùng.
Cứ thẳng hướng phóng đi, Hùng Văn lao tới Băng Thiên cung. Nơi đây là chỗ ở của Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc và các môn nhân phái Trường Bạch, đã nổi tiếng hàng trăm năm.
Lúc này ở trong Băng Thiên cung, Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc đang ngồi trên ghế thái sư, bên cạnh có một thiếu niên tuấn tú đứng đầu, chính là Lôi Bưu đại công tử.
Trước mặt Lôi Quân có tấm thảm, lúc ấy là chỗ ngồi của vị lão hiệp, chính là Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải, lão Khiếu Hóa, Bang chủ Cái bang.
Lão Quân Lôi Hỏa Mộc lạnh lùng lên tiếng :
– Này lão Khiếu Hóa, hôm nay là ngày cuối cùng. Nếu ngươi không khai chỗ giấu Hóa Huyết tà kiếm của bản môn, thì giờ Thìn sắp đến ta không giải Băng Đằng trên Tì Bà Cốt của ngươi. Toàn bộ công lực của ngươi sẽ tiêu tán hết. Qua giờ Dậu là giờ chết của ngươi. Vậy ngươi có chịu cung khai hay không?
Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải thầm nghĩ :
– Mình vì Trung Nguyên, là chính phái, đâu chịu khuất phục lão ma. Đành phải hy sinh thôi.
Tì Bà Cốt của Đỗ Tứ Hải bị Băng Đằng là kiểu khóa đặc biệt của phái Trường Bạch khóa chặt, công lực toàn thân không thể nào thi triển nổi. Im lặng một lúc, Đỗ Tứ Hải mới nói :
– Con người ai chẳng có lúc phải chết. Nhưng chết cho xứng đáng, đừng mang nhục. Lão Khiếu Hóa này là Bang chủ một phái, có địa vị trong võ lâm quần hùng, lẽ nào khuất phục nhà ngươi. Vậy hắc đạo các ngươi muốn làm gì thì làm, ta chẳng sợ đâu, chớ khủng bố tinh thần vô ích.
Lời nói cứng rắn của lão hiệp Đỗ Tứ Hải làm đại công tử Lôi Bưu nổi cơn thịnh nộ.
Gã gầm lên :
– Phụ thân, con xin chặt bớt một cánh tay của lão.
Dứt lời, hắn bay mình tới sát Bang chủ Cái bang. Nhưng Lão quân Lôi Hỏa Mộc cản lại.
– Khoan đã Bưu nhi, để ta cho hắn nếm thử Thực Cốt Tán Tâm Thủ của bản phái, xem hắn còn cứng được tới mức nào.
Đã coi cái chết nhẹ như lông hồng, Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải nhếch mép cười khinh thị :
– Đã lâu ta nghe nói Thực Cốt Tán Tâm Thủ là hình phạt tuyệt độc của phái Trường Bạch nhằm tra khảo người ta. Nay lão Khiếu Hóa này trải qua một phen cũng hay lắm.
Lôi Hỏa Mộc giận dữ “hừm” một tiếng, rồi quát :
– Bưu nhi, hạ thủ đi.
Đại công tử Lôi Bưu phóng tay ra điểm ngay vào ba huyệt đạo, chỉ bằng ba cái búng.
Lập tức lão Khiếu Hóa Đỗ Tứ Hải thét lên :
– Ôi, độc ác quá… Ôi… Ôi…
Lão hiệp cắn vào môi đến chảy máu, nhưng vẫn không chịu đựng nổi thuật tra khảo khủng khiếp của lão ma…
Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải đã bị khóa Băng Đằng khống chế, nên có đau đớn cũng không thể vận công chống cự, mà với thủ pháp Thực Cốt Tàn Tâm Thủ của phái Trường Bạch thì chẳng phải vận công là kháng cự được. Thậm chí càng vận công càng đau đớn hơn như bị siết vòng sắt vào trái tim mình.
Bởi vậy, sau tiếng thét, Đỗ Tứ Hải ngã lăn ra đất, hôn mê luôn.
Đại công tử Lôi Bưu liền vỗ vào Hoạt huyệt của Bang chủ Cái bang, ông thở hắt ra, rồi từ từ tỉnh lại.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc mỉm cười hiểm ác, và hỏi :
– Lão Khiếu Hóa thấy mùi vị của món này ra sao? Có chịu khai không?
Đỗ Tứ Hải cắn chặt hàm răng, bỗng phun ra một búng máu, bắn thẳng vào mặt Chưởng môn Trường Bạch phái và quát to :
– Đừng mong ta khai mà uổng công.
Lão Quân Lôi Hỏa Mộc nghiêng đầu né tránh, rồi quay sang con trai :
– Làm lại đi, hay nhẹ tay, để lão đau đớn mà đừng hôn mê liền. Như vậy lão ta mới thấm thía.
Lôi Bưu liền bước tới.
Bỗng bên ngoài có tiếng một tên thuộc hạ quát vang :
– Kẻ nào dám xông vào môn hộ của bản phái?
Chỉ nghe một tràng cười sằng sặc và câu trả lời :
– Bọn bay muốn chết hả?
Tiếng nói vừa dứt lại nghe năm tiếng rú thảm thiết đến rùng mình. Thì ra kẻ mới đến chỉ dùng một chiêu đã giết chết năm tên đệ tử Trường Bạch toan cản lối.
Lão Quân Lôi Hỏa Mộc biến sắc mặt, còn đại công tử Lôi Bưu thì nói :
– Phụ thân để con ra xem thử…
Vừa dứt lời là lướt mình ra Hộ pháp Sảnh.
Lôi Hỏa Mộc gọi với theo :
– Võ công của người đó khá thâm hậu. Bưu nhi nên thận trọng. Ta sẽ ra với con ngay.
Lời dặn của lão chưa dứt, Lôi Bưu đã ra đến trước Băng Thiên cung.
Hắn thấy người mới tới có thân pháp nhanh như chớp, vừa cười gằn vừa nhào tới.
Đại công tử Lôi Bưu thét to :
– Gã kia, đứng lại…
Người mới đến không thèm để ý đến tiếng quát của Lôi Bưu, chỉ tằng hắng, rồi dựng hữu thủ phóng ra một chiêu. Lập tức có một luồng hồng quang vạch không gian xẹt tới, mang theo cả tiếng kiếm khí vèo vèo.
Lôi Bưu giật mình thầm nghĩ :
– Gã này lợi hại thật…
Nghĩ thế rồi thi triển Đi Nạp Bộ của phái Trường Bạch, tránh được luồng chưởng đạo trong gang tấc.
Người nọ lại quát :
– Hừm, ngươi muốn thoát chết à?
Tả thủ của chàng ta lại phát tiếp một chiêu sấm sét.
Không thể lách tránh, Lôi Bửu đành phải dốc toàn lực ra phản chiêu. Một đạo kình khí tuôn ra dữ dội :
– Ầm…
Chưởng lực đôi bên va chạm khủng khiếp, công tử Lôi Bưu rú lên một tiếng, bị đẩy bay đi rớt xuống mặt đất. Hắn ộc ra một vòi máu, chỉ giãy được vài cái là chết.
Chàng trai mới đến giết xong Lôi Bưu thì lướt thẳng vào trong. Hữu chưởng giương lên, kiếm trong tay tạo thành những đường hào quang như cầu vồng. Trong chớp mắt, Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc đã lao vút tới, miệng la oang oang :
– Ngươi dám giết con ta?
Lão vừa thét vừa xuất chưởng, thi triển đến thập thành công lực đánh tới như bão táp.
Chàng nọ thật kiêu ngạo, to gan, như chẳng coi Lôi Hỏa Mộc ra gì, chỉ lật tay đã phản chiêu tức khắc.
Chưởng lực giao nhau “Bình” một tiếng, rung chuyển núi non.
Cả hai đối thủ đều bật lùi, thân hình chao đảo như con thuyền trên sóng.
Lão Quân Lôi Hỏa Mộc vừa trụ vững thì chàng trai kia cũng xoay mình quay mặt lại chiếu tia nhãn quang vào mặt lão.
Lôi Hỏa Mộc lúc ấy mới nhận ra chàng trai.
Lão căm giận hét to :
– Thì ra là ngươi?
Chàng nọ bật cười :
– Khà khà, ta đây thì đã sao? Ta là Vương Hùng Văn đây…
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc nhìn thấy cây kiếm trên tay Vương Hùng Văn thì xanh mặt, quát lớn :
– Hóa Huyết tà kiếm vật báu của bản môn. Ngươi hãy đưa ngay cho ta.
Thì ra cây kiếm Hùng Văn lấy được dưới ghềnh tuyết, chỗ Sâm Vương, lại chính là Hóa Huyết tà kiếm, bất luận ai cầm nó trên tay đều nảy ý muốn giết người. Hèn chi Hùng Văn vừa cầm lấy nó là đã chạm Vạn Tà Sát Mạch, và sát khí bốc lên ngùn ngụt. Chỉ trong một lúc chàng giết năm tên thuộc hạ của Trường Bạch và đại công tử Lôi Bưu.
Quả thật tạo hóa trớ trêu, Hùng Văn đang khổ vì Vạn Tà Sát Mạch biến chàng thành Sát Nhân Vương, bây giờ còn lấy được Hóa Huyết tà kiếm, máu đa sát càng tăng thêm dữ dội.
Hùng Văn chưa biết sự tà ác của Hóa Huyết tà kiếm. Lúc này sát khí đang bốc cao, liền gầm lên :
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




