|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Đừng hòng, ta chẳng những không đưa, mà còn dùng kiếm này giết ngươi nữa.
Chàng vung cây kiếm, hồng quang tỏa sáng, xuất ngay chiêu Loạn Thạch Băng Vân uy lực nhất của Hải Vân kiếm pháp, hàm chứa thập thành công lực, kiếm khí vù vù.
Do mới ăn Sâm Vương, công lực của Hùng Văn tăng gấp bội. Hóa Huyết tà kiếm lại hung hiểm, bá đạo, khát máu kinh hồn.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc thuộc hàng tiền bối cao thủ trong thiên hạ, liếc qua đã biết tình hình, liền nghĩ nhanh trong đầu :
– Lạ thật, chỉ qua một buổi mà công lực của tiểu tử này tăng tiến ghê gớm, hắn lại có cây Hóa Huyết tà kiếm trong tay rất nguy hiểm. Ta không thể coi thường.
Lão liền rút kiếm đối địch.
Do Chưởng môn nhân đời trước của phái Trường Bạch đã mất Hóa Huyết tà kiếm, nên đã rèn luyện Lục Trụ thần công phòng khi phải chống với cường địch. Chính lúc này Lôi Hỏa Mộc cần đem ra sử dụng. Lão vận thần công vào kiếm pháp, trên tay loang loáng ánh hào quang.
Phía bên kia, Hóa Huyết tà kiếm của Hùng Văn cũng vũ lộng uy lực kinh người, kiếm khí giao nhau phát ra những tiếng “Cảng Cảng” tóe lửa đến chói mắt.
Hùng Văn cười lớn :
– Khá lắm, nhưng ngươi rồi cũng được gặp hai con ngươi ở địa ngục thôi.
Dứt lời, chàng chuyển chiêu Thạch Phá Thiên Kinh tấn công liên tiếp, không cho kẻ địch ngơi tay.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc nổi giận gầm lên :
– Tiểu tử, ngươi thật là đệ nhất cao thủ trong lớp trẻ hiện nay, nhưng so với lão thì…
Lão chưa nói dứt câu, kiếm chiêu của Hùng Văn đã tới, nên vội vàng vung kiếm nghênh chiến.
Trong chớp mắt đôi bên đều khoái công, khoái tả, hơn hai mươi chiêu đã qua thật nhanh chóng.
Vù vù kiếm phong, ngút trời kiếm khí, cả hai một trẻ, một già song đã ngang sức ngang tài.
Bỗng nhiên…
Tâm thần của Hùng Văn dần dần rối loạn. Đó là vì tác dụng hung hiểm của Hóa Huyết tà kiếm. Khi sử dụng nó mà chưa giết ngay được đối thủ thì hung tính của nó càng trở nên ác liệt.
Chỉ lát sau, gương mặt Hùng Văn đã đỏ lựng như nhuốm máu, Vạn Tà Sát Mạch bị kích thích tột độ. Chàng đánh như điên, tận dụng nội lực, chẳng kể gì tổn hao chân khí.
Lôi Hỏa Mộc ngạc nhiên, nhưng lại mừng rỡ nghĩ thầm :
– Gã tiểu tử này không biết đặc tính kỳ lạ của Lục Trụ thần công, đối thủ càng tận lực thì càng tiêu hao chân khí, chết vì suy kiệt.
Lão liền tìm lời nói khích :
– Tiểu tử, công lực của ngươi chỉ có bấy nhiêu à? Ngươi dám công kích trực diện với ta bằng nội lực không?
Hùng Văn quát lại :
– Lão già gần chết, có gì mà ta không dám?
Chàng lập tức vận dụng thập thành công lực đánh như điên, chân khí dồn cả vào đường kiếm.
Bốn mươi chiêu nữa lại qua…
Khí thế thật ghê người, kiếm phong ầm ầm như trời long đất lở.
Đã gần trăm chiêu, Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc cứ cầm cự, với ý đồ hiểm độc là tiêu hao chân khí của Hùng Văn.
Song lão ngạc nhiên nghĩ thầm :
– Quái lạ, sao thằng quỷ này vẫn còn dai dẳng thế? Công lực của hắn như vô tận vậy?
Lão đâu biết rằng Hùng Văn vừa ăn được Sâm Vương nên có công lực tiềm tàng, lúc nãy tuôn ra để bù số công lực tiêu hao, nên chàng cứ phản chiêu triền miên như sóng vỗ.
Hùng Văn không biết mình đang trúng nhằm quỷ kế của lão ma đầu. Vạn Tà Sát Mạch trong cơ thể nổi lên cùng tính hung hiểm của Hóa Huyết tà kiếm cứ đẩy chàng hăng máu đánh tới. Thần trí mơ màng, chàng chỉ còn muốn chém giết, và phải giết bằng được lão già trước mặt.
Chàng cười lên sằng sặc, thanh kiếm trên tay vũ lộng ào ào, bao nhiêu nội lực tuôn ra không tiếc.
Lôi Hỏa Mộc khoái ngầm trong bụng, lão ta thầm nghĩ :
– Hừm, thằng ranh con ngu ngốc, rốt cuộc ngươi cũng không thoát nổi uy lực kỳ diệu của Lục Trụ thần công, càng tận lực càng chóng chết.
Để Hùng Văn không phát hiện được thâm ý của mình, lão giảm bớt công lực cho ngang với Hùng Văn để kéo dài trận đánh.
Lão biết đặc tính Phản Khí Hồi Công của Lục Trụ thần công, thu hút công lực đối thủ đến suy kiệt rồi sẽ tru sát đối thủ… Làm sao Hùng Văn ngờ được điều này, nên lão khích tiếp :
– Hay lắm, giỏi lắm, tiểu tử hãy cùng ta liều chết một phen.
Thật ra lão không cần khích thì Vạn Tà Sát Mạch và Hóa Huyết tà kiếm cũng đã làm sát khí trong Hùng Văn bốc cao, chàng dồn sức đánh dữ dội, cây kiếm loang loáng trên tay như không hề biết mệt mỏi :
Chàng đã lầm quỷ kế của lão ma đầu.
Lôi Hỏa Mộc kêu thầm :
– Hỡi Trường Bạch tam lang, hỡi các con Lôi Tiêu, Lôi Bửu, ta sắp giết được thằng tiểu tử ngông cuồng kia để báo thù cho các ngươi rồi.
Ôi, thật là nguy hiểm cho Hùng Văn.
Trước mắt là nhờ ăn được Sâm Vương, chàng còn sung sức. Song công lực nào còn mãi cho Lục Trụ thần công thu hút đến tận cùng.
Một trang nam tử dũng mãnh hào hoa, đến nơi đây vì việc nghĩa lại sắp táng mạng dưới tay quần ma này sao?
Hùng Văn mặt vẫn đỏ bừng, tay vung Hóa Huyết tà kiếm, vận dụng công lực tối đa giao chiêu liên tục với Lôi Hỏa Mộc.
Dường như nội khí của chàng đã suy giảm dần.
Lão Quân Lôi Hỏa Mộc sáng mắt lên, thét lớn :
– Tiểu tử, có giỏi xuất thêm năm mươi chiêu nữa, lão phu có chết cũng vui, vì gặp đối thủ xứng đáng.
Lão khích thêm như vậy là vì đã nhận ra nội lực của chàng trai không còn sung mãn, ý đồ của lão sắp đạt rồi.
Hùng Văn đỏ mặt quát lại :
– Lão ma đầu, muốn chết theo các con thì ta sẵn lòng hóa kiếp cho lão.
Chàng lại tận lực giao tranh mà không hề nghĩ đến tử thần đang rình rập bên mình.
Thương thay một chàng trai nghĩa hiệp.
Chương 11: Thiên Trù lão quân vong mạng
Trong lúc thập phần nguy hiểm cho Hùng Văn.
Bỗng ở cửa lớn Băng Thiên cung xuất hiện một người…
Lão nhân này quan sát trận đấu và biến sắc mặt, tỏ ra lo lắng sợ hãi.
Người ấy chính là Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải.
Ông lão lẩm bẩm :
– Nguy rồi, sở dĩ lão Hỏa Mộc Lôi Quân chưa giết ta là vì chưa lấy được cây Hóa Huyết tà kiếm. Bây giờ cây kiếm có mùi máu ấy đang ở trong tay cậu trai kia, mà coi bộ người trẻ tuổi này đã mắc mưu của lão ma đầu. Nếu lão giết được chàng trai, đoạt xong kiếm báu, mạng ta cũng tiêu thôi.
Tuy bị Băng Đằng khống chế công lực, không thể xuất chiêu, nhưng cái miệng của vị Bang chủ Cái bang này còn la lớn lắm.
Lão liền la thật to :
– Chàng trai trẻ kia, ngươi thay đổi cách đánh đi. Ngươi không biết Phản Khí Hồi Công của Lục Trụ thần công sao? Đừng dùng sức điên khùng mà vong mạng đấy.
Tiếng la của lão đôi bên đều nghe rõ.
Thiên Trì lão quân Lôi Hỏa Mộc liền nổi giận thét lên :
– Lão Khiếu Hóa sắp chết đến nơi còn dám lắm điều. Ai cho phép lão tài lanh như vậy chớ? Phải câm họng, nghe chưa?
Hùng Văn nghe câu nói của Cùng Thần Công thì hiểu ra, chàng lẩm bẩm nói một mình :
– Hừm, ta đã bị Lôi Tiêu lừa dốc sức đánh với Lục Trụ thần công, vậy mà bây giờ còn mắc mưu nữa. May có vị tiền bối kia… À mà ông ta là Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải, ta đến đây chẳng phải vì ông ấy đó sao?
Nói thầm như vậy, rồi chàng thay đổi chiến pháp, không đánh liều mạng nữa, mà vận dụng Vân Hải chân kinh phát chiêu Loạn Thạch Băng Vân công chéo vào mạng sườn Lôi Hỏa Mộc.
Thiên Trì lão quân bị phá quỷ kế thì giận lắm, nhất định sẽ băm vằm Đỗ Tứ Hải ra, nhưng tạm thời cứ để lão già đó, vì cần diệt xong Hùng Văn, đoạt lấy Hóa Huyết tà kiếm đã.
Thế là Lôi Hỏa Mộc bèn tăng thêm công lực, đồng thời rút ám khí Tuyết Hồn châu vạch một đường sáng trắng trên không. Lão toan tập kích Hùng Văn cả hai mặt.
Nhưng Hùng Văn lúc này đã sáng trí, chàng không đánh trực diện với lão ma đầu, mà moi trong áo ra viên Truy Kích Cửu Trảo cuối cùng bắn vọt lên giao đấu với Tuyết Hồn châu…
Lôi Hỏa Mộc lại một phen bị chấn động, lão lách sang một bên, vì tưởng Hùng Văn còn bắn tiếp ám khí. Lão đâu biết chàng chỉ còn một viên cuối cùng, chưa bị Cửu Trảo Ma Quân lấy lại.
“Tách” một tiếng khô khan, Cửu Trảo Truy Kích đã bắn rơi viên ám khí Tuyết Hồn châu của Lôi Hỏa Mộc làm lão tức muốn ói máu.
Hùng Văn bật cười khà khà.
Bỗng chàng nhận ra một sự lạ…
Khi hai viên ám khí chạm nhau rơi xuống, lão Lôi Hỏa Mộc liền né tránh, còn Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải cứ đứng trơ trơ, may là cả hai viên ám khí đều rơi chệch ra, lão không bị việc gì.
Hùng Văn liền hỏi :
– Lão tiền bối, làm sao cứng cả thân mình thế?
Đỗ Tứ Hải đáp nhanh :
– Ta đã bị Băng Đằng của lão ma đầu khống chế Tỳ Bà Cốt rồi.
Liếc mắt qua bên, Hùng Văn nói ngay :
– Đằng kia có kiếm đấy, sao tiền bối không lấy mà tự giải?
Cùng Thần Công Đỗ Tứ Hải nhìn về phía ấy quả nhiên thấy xác chết của Lôi Bưu nằm bên cây kiếm, thì hiểu ý, liền di chuyển qua hướng đó.
Lôi Hỏa Mộc tức như điên, lão lại nghĩ nhanh trong đầu :
– Lão Khiếu Hóa mà tự giải được Băng Đằng để nhập phe với tiểu tử này thì khó cho ta lắm. Chi bằng ta phải trừ khử thằng nhỏ thật nhanh, để có Hóa Huyết tà kiếm trong tay thì giết chết lão kia rất dễ…
Thế là Thiên Trì lão quân tăng nhanh công lực, xuất đủ thập thành kình đạo vào cây kiếm tấn công như vũ bão, quả thật Hùng Văn lúc này đã đuối, có Hóa Huyết tà kiếm trong tay, nhưng nguyên khí đã tiêu hao, so với Lôi Hỏa Mộc chàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




